Chương 763: Người Phương Nam
Đám người đi lại một hồi, xác thực trong phòng không có chỗ giấu người, thế là đành bất đắc dĩ mang theo nghi hoặc rời đi.
Tiểu Mẫn theo mẹ về nhà, nhìn cô bé không còn ý định tự sát nữa, mấy người tiểu mập mạp cũng thở nhẹ một hơi... lúc này, một tiếng còi xe cảnh sát vang lên. Nghe thông tin hòa thượng dùng lưới lớn để vớt hai người nhảy từ trên sân thượng xuống, kém chút trừng mắt ra ngoài! Không ai dám tin! Đây không phải là trong phim nha, hai người nhảy từ cao xuống như thế, coi như khung sắt còn có thể đập nát, một người lại có thể đỡ được? huống chi cái vợt kia cũng phải nặng tới mấy chục cân nữa....
Hơn nữa, người rơi vào trong lưới, lực trùng kích dù cho là không chết cũng phải róc thịt a? kết quả là tiểu mập mạp lại trắng trẻo hoàn hảo xuất hiện, không có bất cứ việc gì xảy ra...
Vô số nghi hoặc xuất hiện, cuối cùng vị đội trưởng đội PCCC vỗ vai tiểu mập mạp:
- Tiểu tử, lần sau nhảy thử cái nữa cho chúng tôi xem với, hoặc tôi tự ném cậu từ tầng 7 xuống!
Nhìn xe cứu hỏa gào thét mà đi, tiểu mập mạp khóc không ra nước mắt, hắn nói thật a...
Cùng lúc đó, cách đó hai con phố.
- Sư phụ, nhiệm vụ đã xong, có phải chúng ta có thể tự do đi chơi một chút không?
Hồng Hài nhi vui vẻ kêu lên.
Phương Chính gật đầu nói:
- ừm, đúng là có thể tự do rồi, nhưng đi đâu?
- sư phụ, con còn chưa được đi khu vui chơi...
Hồng Hài nhi nói.
Phương Chính liếc qua Hồng Hài nhi:
- vi sư cũng chưa đi.
- Hay là...
Hồng Hài nhi có chút kích động.
Phương Chính cười ha ha:
- Được!
Sau một khắc, Hồng Hài nhi ngu ngơ ngồi trên con quay, nghe tiếng ca quen thuộc: Vui vẻ, cừu vui vẻ...
- Đồ nhi, chơi vui không? Chưa chán thì có thể chơi tiếp, một đồng được một lần, năm đồng được mười lần.
Phương Chính đứng bên cạnh hào phóng nói.
Hồng Hài nhi ngửa đầu nhìn Phương Chính:
- Sư phụ, là người có thể làm thế sao?
Phương Chính: "..."
Tới chiều, mây đen bắt đầu xuất hiện, sấm rền ầm ầm vang vọng. mặt trời vừa biến mất, cả thế giới như biến đổi, không khí vốn ấm áp biến thành lạnh buốt, gió thổi qua khiến người không kìm được mà run cả người. Phương Chính nhìn thấy không ít người bắt đầu dảo bước, tìm chỗ tránh gió.
- Thời tiết quỷ quái này, đến cùng là người ở đây sống thế nào được vậy?
Hồng Hài nhi cảm thán nói.
Phương Chính bản năng gật đầu, thời tiết này thực sự cổ quái. ở miền bắc, lạnh thì là lạnh, nóng thì là nóng. Nhưng ở nơi này, ban ngày lạnh, ban đêm lại nóng, loạn hết cả lên.
Hai người thấy bên ngoài thực lạnh, liền đi tìm một cửa hàng nhỏ bước vào.
Mất phút sau, hai người lại chạy ra.
- Sư phụ, sao con cảm thấy cái cửa hàng kia như cái tủ lạnh vậy? còn lạnh hơn bên ngoài nữa? chúng ta vẫn nên đi dạo bên ngoài thì hơn...
Hồng Hài nhi dù da dày thịt béo, không sinh bệnh được, nhưng vẫn có thể cảm giác được ấm lạnh, nhất là khi pháp lực bị hạn chế, cảm giác này càng thêm rõ ràng.
Nguyệt Bạch tăng y của Phương Chính cũng thế, không sinh bệnh, không chết được, nhưng vẫn có thể cảm nhận được ấm lạnh, biết lạnh khó chịu tới nhường nào.
Thế là hai thầy trò bắt đầu đi dạo trên con đường lạnh buốt, đồng thời càng đi càng nhanh, vô phương, đi nhanh mới thấy ấm!
- Sư phụ, con cảm thấy, con sắp được nghênh đón lần đầu cảm lạnh trong đời.
Hồng Hài nhi quệt quệt mũi nói.
Phương Chính trực tiếp cốc tới một cái:
- Con muốn gì, cứ nói thẳng, hay là lại tới công viên chơi?
Hồng Hài nhi nghe xong, lập tức có chút nức nở:
- Sư phụ, chúng ta có thể không nhắc lại công viên được không? Con đã ba ngàn tuổi rồi, người còn cho con chơi cái kia?
Phương Chính nói:
- Tốt xấu con còn được chơi, vi sư muốn lên, người ta còn không cho đâu.
Hồng Hài nhi trợn trắng mắt, không lời phản bác.
Hồng Hài nhi nói:
- Sư phụ, con cảm thấy chúng ta nên tìm chỗ ấm áp đi. Mặc dù sẽ không lạnh chết, nhưng ở đây cũng là chịu khổ a.
- ừm, có lý, vậy con nói nên đi đâu?
Phương Chính hỏi.
Hồng Hài nhi nghĩ một chút:
- sư phụ, người đem thần thông trả lại cho con? Con thêm thần thông ấm áp hộ thể, như vậy không phải là không sợ lạnh nữa sao?
Phương Chính lắc đầu:
- hai ta xuống núi là để trải nghiệm cuộc sống, nếu việc gì cũng dùng thần thông giải quyết, vậy còn xuống núi làm gì?
Hồng Hài nhi khổ sở nói:
- cái này cũng không được, cái kia cũng không được, vậy sư phụ người muốn làm gì?
Lúc này, Phương Chính nhìn thấy một đội xe đi qua, đầu xe dán chữ hỉ, xe đi đầu còn có hoa kết trái tim, mặc dù không có tiếng pháo nổ, nhưng chắc chắn là xe đưa đón dâu! Phương Chính khẽ động, dẫn Hồng Hài nhi theo, quả nhiên qua một ngã rẽ, đã thấy đội xe đi vào một khu nhà.
Phương Chính đuổi sát theo, cửa lớn khu nhà mở ra, đội xe dừng dưới lầu, sau đó mở cửa xe, tân lang ôm tân nương lên lầu. những người khác cũng đầy vui vẻ đi theo.
Phương Chính cùng Hồng Hài nhi nhìn nhau, cười hắc hắc, hấp tấp đi theo.
Kết hôn là việc vui, bạn bè hai bên đều tới, tình cảnh hỗn loạn, ai cũng không biết ai. Phương Chính mang theo một đứa nhỏ, cũng không giống người xấu, tất cả mọi người đều cho rằng Phương Chính là thân thích nhà đối phương. Cũng không có ai đi hỏi, mặc kệ cho Phương Chính theo vào...
Có điều rất nhanh, Phương Chính cùng Hồng Hài nhi liền đi ra.
Hồng Hài nhi vô cùng tức giận:
- con không thể hiểu nổi, đám người này đều thành tinh rồi sao? trong phòng có điều hòa mà lại để chế độ lạnh! Bọn họ rốt cục muốn làm gì? Muốn tu luyện thành đá sao?
Phương Chính đang muốn nói gì đó, Hồng Hài nhi hỏi:
- sư phụ, người không còn gì để nói sao.
- có.
Phương Chính nói.
Hồng Hài nhi hỏi:
- vậy người nói đi.
- Tình cảnh lúc này khiến vi sư nghĩ tới một câu thành ngữ.
Phương Chính nói.
Hồng Hài nhi bản năng hỏi:
- Thành ngữ gì?
Phương Chính vô cùng cảm thán:
- Không chỗ ẩn nấp!
Hồng Hài nhi: "..."
Lúc này, một tiếng sấm nổ vang lên, mây đen rốt cục hóa thành nước, mưa to trút xuống, không khí lập tức lại càng lạnh hơn, Phương Chính cùng Hồng Hài nhi cảm thấy toàn thân không khỏe.
Hồng Hài nhi lấy điện thoại của Phương Chính, xem thời tiết:
- Sư phụ, dự báo thời tiết này là giả sao? trên này nói thời tiết đang là 20 độ, sao con cảm thấy còn lạnh hơn cả trên núi nữa?
Phương Chính cầm điện thoại, vỗ đầu Hồng Hài nhi:
- Gấu ngốc, sau này học thêm một chút. Cái lạnh ở đây khác, ở đây là ướt lạnh, đã lạnh còn thêm sương, cái lạnh thấu xương.
-----------
Phóng tác: xonevictory