Chương 761: Cầu Tâm Không Cầu Phật
Hồng Hài nhi cười hắc hắc nói:
- Sư phụ cũng coi như thông minh, nếu thực bị bắt học, không chừng có thể kiếm được học bổng, sau đó tiếp tục học, học lên đại học. lúc đó với tính cách của sư phụ, đánh chết cũng không về núi làm hòa thượng! sư tổ sợ sư phụ học quá tốt, không về kế nghiệp nữa...
Đám người nghe xong, lập tức mỉm cười, thiên hạ có đệ tử nói xấu sư phụ thế sao? thực đúng là một đôi sư đồ kỳ lạ...
- Sư phụ, con nói đúng không?
Phương Chính lắc đầu nói:
- Không phải!
- Vậy thì vì sao?
Phương Chính cười ha ha:
- Trước kia vi sư cũng nghĩ như con, nhưng nếu thực như thế, sư tổ con dù có đập nồi bán sắt, cũng phải đưa vi sư đi học rồi. đã cho vi sư đi học, sao lại có thể sợ vi sư học quá tốt? trước kia vi sư nghĩ chưa thông, nhưng hôm nay gặp Tiểu Mẫn, vi sư đã hiểu rõ. Sư tổ con muốn để lại cho vi sư một chút di sản...
- Di sản?
Hồng Hài nhi ngạc nhiên hỏi.
- Là một đoạn ký ức tuổi thơ thuần chân nhất.
Phương Chính thở dài nói.
Lời vừa nói ra, Hồng Hài nhi có chút ngẩn người, còn mấy người Thiệu Cương, Tiểu mập mạp lại lộ vẻ hâm mộ. có người để lại nhà, tiền thậm chí là lấy vợ cho con, nhưng những thứ này, thực sự quan trọng sao? tiền có thể kiếm, nhà có thể mua sau, vợ cũng có thể tự theo đuổi. nhưng thanh xuân đã mất, ai có thể đền bù?
- Đại sư, làm như vậy thì đúng là có thể để lại ký ức đẹp, nhưng có người, chỉ có buông tuổi thơ mới có thể đuổi kịp tương lai.
Tiểu mập mạp nặng nề nói, hắn phải dùng hết tuổi thơ, để đổi lấy ngày hôm nay. Cho nên hắn không cho rằng sư phụ Phương Chính làm đúng.
Phương Chính nói:
- Đúng vậy, cho nên không có đúng sai, chỉ có nhìn thế nào để lấy hay bỏ. đối với một số đứa trẻ mà nói, tuổi thơ là sự vui vẻ, đơn thuần. nhưng đối với một số đứa trẻ khác mà nói, tuổi thơ lại bị bao trong học tập, trường lớp, bài thi... hoàn toàn không tìm thấy không gian, thời gian cho riêng minh! Hết thảy, đều bị lý tưởng của cha mẹ, mặt mũi của cha mẹ tước đi.
- Đó cũng là tốt cho trẻ nhỏ.
Tiểu mập mạp thấp giọng nói.
Phương Chính lắc đầu:
- Ngươi không phải là cá, sao biết được niềm vui của cá? Tuổi thơ cần có sự vui vẻ, cuộc sống riêng, thứ đó nếu bị ngoại lực đánh vỡ, vậy sẽ chỉ có đau đớn. nhân sinh chỉ có một đời, không có làm lại, bỏ qua là bỏ qua, khi đó không tìm được vui vẻ nữa, không thể không nói, đây cũng là tiếc nuối trong đời người.
- Đại sư, theo như anh nói, vậy phụ huynh nên làm gì? Thế giới bây giờ không học, thì không có đường ra... làm, thì các con mệt, không làm, sau này bon chen trong xã hội, dễ bị người đè xuống. chẳng lẽ dùng hạnh phúc tương lai để đổi lấy vui vẻ lúc nhỏ sao...
Thiệu Cương hỏi.
Tiểu Mẫn ở bên lẳng lặng nghe, những lời này con bé từng nghe qua, nhưng hôm nay nghe lại, mới chợt phát hiện thế giới này không như nó nghĩ lắm.
Phương Chính chắp hai tay, lắc đầu nói:
- Bần tăng cũng vô phương, đây là bệnh của thời đại. gia sư từng nói, hồng trần là luyện ngục, không bỏ được thì khổ, nhưng bỏ thì không bước tiếp được. đây là bài toán không thể giải được...
Mấy người Thiệu Cương cảm thán:
- Đúng vậy, đúng là khó giải. dù là từ ghế nhà trường đi ra, đối mặt hiện thực tàn khốc, còn không phải hy sinh một phần vui vẻ, đổi lấy nhu cầu trong cuộc sống sao? chúng tôi bán hàng, mặc dù không cần làm bài tập, nhưng vì để kiếm được nhiều tiền hơn, khó tránh khỏi phải ăn cơm uống rượu tiếp khách, hy sinh thời gian cùng gia đình, hy sinh thời gian nghỉ ngơi của bản thân.
Phương Chính nói:
- Gia sư đã nói: Khi con không thể thay đổi thế giới, vậy hãy để thế giới thay đổi bản thân. Không nên cự tuyệt, bởi mặc con có muốn hay không, con đều sẽ bị thế giới thay đổi, chỉ có điều, phương thức thay đổi này dẫn tới điểm cuối như nào, con có thể thử can thiệp.
- ừm?
lời vừa nói ra, mấy người Thiệu Cương đều hiếu kỳ nhìn Phương Chính.
Phương Chính cười nói:
- tu phật tu tâm, mặc dù đây là một thế giới duy vật, nhưng sức mạnh của tâm linh cũng không thể coi thường. con người không thể thay đổi được vật chất, nhưng lại có thể dùng tâm thay đổi cái nhìn với thế giới, từ đó thu được động lực cùng niềm vui của bản thân. Đơn giản mà nói, chính là biến việc làm, bài tập thành hứng thú, làm bài, làm việc là niềm vui, đem thành quả thu được làm tự hào, từ đó thu hoạch được càng nhiều vui vẻ hơn. ví như với Tiểu Mẫn, Tiểu Mẫn không thích học tập, nhưng nhất định phải học, việc này từ đầu đã là sai. Tiểu Mẫn luôn nghĩ làm thế nào để vượt qua người khác, nhưng chưa bao giờ nghĩ vượt qua bản thân, tự định nghĩa thành công cho bản thân, chưa xác định lịch sử cho bản thân, hôm nay nhớ thêm một công thức, thuộc thêm một bài thơ, đó là thành công.
Người so với người sẽ tức chết người, hàng so với hàng sẽ thấy hàng kém, so sánh với người khác thực quá mệt mỏi, không bằng tự so với bản thân. Có đôi khi, vượt lên chính mình còn càng thú vị hơn vượt qua người khác... đương nhiên, lực lượng cá nhân vĩnh viễn có hạn. nếu như cha mẹ, thầy cô quan tâm nhiều hơn tới thể xác và tinh thần chứ không phải thành tích học tập, cũng sẽ không có sự việc ngày hôm nay. Cảnh sát Thường, chuyện này phải nhờ anh nói rồi.
Tiểu mập mạp khẽ gật đầu:
- yên tâm đi Đại sư, việc hôm nay tôi nhất định sẽ nói. Trẻ nhỏ đã đủ khổ, nhà là nên là nơi an toàn bao bọc, nếu ngay cả ở đó cũng không tìm thấy được sự ấm áp, vậy tâm cũng lạnh rồi...
Phương Chính mỉm cười gật đầu:
- A Di Đà Phật...
Đúng lúc này, Thiệu Cương bỗng cười khổ nói:
- Đại sư, hàn huyên với anh lâu như vậy, thế nào tôi lại thấy anh không giống hòa thượng, tối thiếu nhất là không giống một hòa thượng đứng đắn, không phải anh là giả chứ?
Phương Chính chắp hai tay:
- ồ? Vậy như nào mới giống hòa thượng thật?
Thiệu Cương lắc đầu nói:
- tôi cũng không rõ, có điều tôi đã gặp rất nhiều hòa thượng, họ đều coi phật là tồn tại vạn năng. Hơn nữa, mở miệng ngậm miệng đều là Phật Tổ, Bồ tát. Tôi cảm thấy, như vậy thì giống hòa thượng hơn. hơn nữa, tôi có cảm giác, anh có chút không tin phật?!
Phương Chính khẽ trợn hai mắt, trước kia đúng là hắn không tin phật, nhưng giờ Hồng Hài nhi ngồi ngay bên cạnh rồi, cho nên hắn đã tin! Chỉ có điều, hắn chỉ đơn thuần tin phật tồn tại mà thôi... thế là Phương Chính nói:
- thánh nhân cầu tâm không cầu phật, người ngu cầu phật không cầu tâm. Trí giả động tâm không động thân, kẻ ngu động thân không động tâm.
Lời vừa nói ra, Thiệu Cương, Thiệu Thông, tiểu mập mạp đều ngẩn người, cau mày cẩn thận lẩm bẩm, càng nghĩ càng thấy đúng, càng nghĩ càng kinh hãi...
------------
Phóng tác: xonevictory