Chương 759: Nóng Nóng Nóng
Người cho Phương Chính là kẻ điên cũng không ít, thấy cảnh này đều cảm thấy mặt nóng rát, cuối cùng đều nhất trí: Trùng hợp!
Vì mặt mũi bản thân, đánh chết cũng không thể thừa nhận là Phương Chính đã sớm đoán trước... thế là từng người gửi tin nhắn lên nhóm chat: Hòa thượng điên trùng hợp cứu người nhảy lầu!
Càng có mấy trang tin tức thấy cảnh này, lập tức đánh một hàng chữ: "Chấn động! Hòa thượng điên giăng lưới, vậy mà làm chuyện này với bé gái mười bốn tuổi!"
Phương Chính không biết đám người bên dưới phản ứng thế nào, hắn cũng không rảnh quản việc này. Bởi, giờ khắc này, hắn đang phải đối mặt với bốn gương mặt ngơ ngác viết rõ hai chữ phiền phức!
Thiệu Cương, Thiệu Thông cúi đầu nhìn hai người trong lưới, tiểu mập mạp cảnh sát cùng Tiểu Mẫn cũng ngu ngơ nhìn người bên ngoài, hai người không nghĩ tới, rõ ràng phải chết, sao lại đột nhiên xuất hiện ở đây?
- Em gái...
Thiệu Cương thấp giọng nói.
Thiệu Thông hoảng sợ:
- Mỹ nhân ngư?!
Thiệu Thông vừa kêu, dọa cho Tiểu Mẫn vô thức nép tới bên người tiểu mập mạp, tựa như con cừu nhỏ gặp phải sói lớn.
- Đợi một chút, em là mỹ nhân ngư sao? còn đây là cái gì? Cá mè hoa? Mỹ nhân ngư chuyển giới?
Thiệu Thông nghi vấn nhìn tiểu mập mạp.
Hồng Hài nhi đi tới, nhìn qua tiểu mập mạp, sau đó chững chạc đường hoàng nói:
- Không phải, mỹ nhân ngư chuyển giới rồi còn phẫu thuật thẩm mỹ nữa, có điều, bộ dạng này hẳn là, phẫu thuật thất bại rồi.
Phốc!
Phương Chính đang ngồi bình thản uống trà, lập tức phun nước đầy trời. đưa tay cốc cho Hồng Hài nhi một cái, lại chắp tay:
- A Di Đà Phật, thí chủ, lại gặp mặt.
Phương Chính vừa tuyên phật hiệu, tiểu mập mạp cũng tỉnh thần, vừa rồi đã chuẩn bị nhận cái chết, đột nhiên được cứu nên còn chưa tỉnh. Bây giờ tỉnh lại, vẫn có chút mơ hồ, hết nhìn Phương Chính lại nhìn hai người Thiệu Cương Thiệu Thông, đầu óc bắt đầu vận động, hắn là cảnh sát tuần tra trật tự, cho nên tự nhiên đều biết mấy người trước mắt.
Tương tự, hai người Thiệu Thông, Thiệu Cương cũng đã sớm nhận ra tiểu mập mạp, có điều hai tên xấu xa cố ý làm bộ không nhận ra, thừa cơ trêu đùa, giảm bớt sự căng thẳng trong không khí một chút.
Quả nhiên, làm trò như thế, tiểu mập mạp cũng lấy lại tinh thần, vội quay sang kiểm tra Tiểu Mẫn, thấy đứa nhỏ không sao mới leo ra khỏi lưới lớn, sau đó cũng không chút khách khí, cầm chén trà, trực tiếp uống...
- Cẩn...
Phương Chính đang muốn nhắc nhở, đồng thời quả quyết cầm một cuốn tạp chí ngăn trước mặt tiểu mập mạp!
"Phốc!"
Tiểu mập mạp đồng thời phun nước, cũng may có cuốn tạp chí ngăn lại, nước lập tức chảy xuống, nếu không Phương Chính đã lãnh đủ.
- Nóng nóng nóng...
Tiểu mập mạp há miệng lè lưỡi, kêu lên.
Thiệu Cương tranh thủ rót một cốc nước mát, bên kia Phương Chính cũng rót một cốc nước cho Tiểu Mẫn, tiểu nha đầu vốn còn có chút hoảng sợ, nhưng từ lúc thấy Phương Chính, không hiểu vì sao mà lập tức bình ổn lại. nó chưa từng gặp hòa thượng này, nhưng bản năng lại nói cho nó biết đây là người tốt, khiến nó yên tâm. Thế là Tiểu Mẫn nhận nước, ngồi bên cạnh Phương Chính, uống.
Bên kia, tiểu mập mạp thổi thôi nửa ngày, cuối cùng mới yên tĩnh lại, khổ sở nói:
- Bỏng chết tôi mất.
Thiệu Cương nói:
- Cảnh sát Thường, anh làm gì vậy? sao lại nhảy từ trên lầu xuống?
Tiểu mập mạp nghe vậy, cười khổ lắc đầu:
- Một lời khó nói hết...
Lúc này, Tiểu Mẫn nói:
- Anh cảnh sát vì cứu em nên mới nhảy theo...
Nói tới đây, Tiểu Mẫn áy náy cúi đầu, nước mắt lộp bộp rơi xuống.
Thiệu Thông nghe xong, khẽ kinh ngạc:
- Cảnh sát Thường, không nhìn ra nha, anh lại có thể làm được chuyện anh hùng như thế, quá đỉnh!
Tiểu mập mạp cười khổ:
- Kỳ thực, tôi cũng chỉ muốn giữ chặt con bé, kết quả là dùng sức hơi quá, nên mới thành nhảy ra theo.
"Phốc!"
Hồng Hài nhi nối bước phun nước, sau đó không chút khách khí cười ha hả... kết quả tự nhiên là một cái cốc của Phương Chính.
Hồng Hài nhi vốn đã đáng yêu, bị Phương Chính cốc càng ngồi bệt xuống đất, đứa nhỏ này cũng không biết đau, đứng lên ngồi xuống, khổ hài nhìn đám người, khuôn mặt nhỏ kia muốn bao nhiêu vui vẻ thì có bấy nhiêu vui vẻ.
Thấy cảnh này, Tiểu Mẫn vốn đang khóc cũng không nhịn được mà bật cười.
Những người khác nhìn nhau, đều hiểu ý Phương Chính, cười theo, Tiểu Mẫn thấy mọi người cười, gương mặt càng thêm tươi, bóng mờ nhảy lầu cũng theo đó mà tan biến.
Có người cười, lại có người muốn khóc.
Cảnh sát lớn tuổi thấy tiểu mập mạp nhảy xuống theo, lập tức chạy vội xuống lầu, vừa chạy vừa mắng:
- Tinh trùng thượng não, con mẹ nó nhảy theo làm gì? Cậu cho cậu là siêu nhân sao? mỡ nhiều có thể giảm xóc không chết sao... mẹ nó...
Người đã bốn năm mươi tuổi, giờ khắc này cũng nước mắt như mưa.
Sau lưng, người phụ nữ kia đã trực tiếp khóc ngất đi, được những người khác đỡ lấy mới không bị ngã xuống đất.
Cảnh sát lớn tuổi chạy vội xuống lầu, lập tức lại kêu gào:
- Người đâu? thi thể đâu?
Nghe tiếng cảnh sát lớn tuổi kêu, tiểu mập mạp mới ló đầu ra:
- Sư phụ, tôi ở đây!
- Ai nha, mẹ...
Cảnh sát lớn tuổi bị tiếng hô này dọa giật cả mình, bản năng chửi mẹ. có điều vẫn là cảnh sát có thâm niên, không bị tiếng hô này hù lâu, quay đầu nhìn lại, quả đúng là tiểu mập mạp. gương mặt già vốn khóc thảm, đột nhiên biến thành phẫn nộ:
- Tiểu tử tinh trùng thượng não, đứng yên đó cho tôi! Chờ tôi lên, đánh chết con mẹ cậu!
Cảnh sát lớn tuổi vừa nói vừa chạy lên lần, còn việc nhảy xuống vì sao không chết, lại xuất hiện trong phòng, hắn cũng không vội hỏi, hắn chỉ muốn xác nhận mập mạp chết bầm này có chết hay không!
Đợi tới khi cảnh sát lớn tuổi đi lên, vừa thấy mặt, tiểu mập mạp đã bản năng ôm mặt, phân nửa là sợ bị đánh. Kết quả cảnh sát lớn tuổi liền xông lên ôm chặt.
Cái ôm run rẩy, tiểu mập mạp có thể cảm nhận được sự quan tâm, lo lắng của cảnh sát lớn tuổi. trong nháy mắt đó, tiểu mập mạp thấp giọng:
- Sư phụ, đây là lần đầu làm nhiệm vụ xong mà chú không mắng tôi...
- ừm, lần này không mắng, chờ trở về tôi cầm gậy cao su tâm sự với cậu.
cảnh sát lớn tuổi nghiêm túc, hỏi tình huống, nghe được hai người là được Phương Chính dùng lưới kéo lên, hắn lập tức kinh dị nhìn Phương Chính.
Phương Chính thì bình thản dẫn Hồng Hài nhi cùng Tiểu Mẫn ngắm cua nước trong bể cá, Hồng Hài nhi dù gấu, nhưng cũng có mặt đáng yêu, nhất là lúc giả bộ nai tơ, thực đúng là già trẻ đều phải ngã mũ, Tiểu Mẫn vốn còn chút sa sút, thấp thỏm, cũng bị Hồng Hài nhi đùa cười thành tiếng.
---------------
Phóng tác: xonevictory