Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 756

Chương 756: Chủ Động Tới Cửa

schedule ~10 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 756: Chủ Động Tới Cửa

"Hay là bị đưa vào bệnh viện tâm thần."

...

Phương Chính cũng không để ý bọn hắn, ngửa đầu nhìn Thiệu Cương:

- Thiệu thí chủ, đây là nhà cậu sao?

- Không phải, đây là phòng làm việc thôi.

Thiệu Cương lắc đầu nói.

Thiệu Thông nói:

- Anh tôi mở cửa hàng nhỏ, đây là phòng làm việc của anh ý.

Phương Chính nói:

- Thí chủ, không biết bần tăng có thể lên ngồi một chút không?

- ừm, Đại sư, cậu không đi vớt mỹ nhân ngư nữa sao?

thiệu Cương còn chưa lên tiếng, một ông chủ cửa hàng bên cạnh đã không nhịn được mà trêu chọc.

đám người vốn cho là Phương Chính sẽ tức giận, kết quả Phương Chính lại thành thật nhìn sang, mỉm cười nói:

- chút nữa bần tăng sẽ đi, giờ không vội.

phốc!

nghe nói như thế, không ít người bật cười thành tiếng, hòa thượng này đúng là thú vị, lần đầu nghe người mở miệng nói bậy lại có thể nói nghiêm túc tới vậy!

mặc dù cảm thấy Phương Chính ăn nói điên khùng, có điều Thiệu Cương nghĩ tới một cước trước đó của Phương Chính, lòng khẽ run lên. Luôn có cảm giác hòa thượng điên này không đơn giản, vì vậy nói:

- Đại sư, đã như vậy thì lên ngồi một chút đi, vừa hay tôi có bình trà ngon.

Phương Chính gật gật đầu, theo Thiệu Thông lên lầu, có điều Thiệu Thông trẻ tuổi bước nhanh, Phương Chính đi sau không vội.

Hồng Hài nhi trộm hỏi:

- Sư phụ, người nói vậy không tính là nói láo sao? trên núi của chúng ta vốn không có quy củ đó nha?

Phương Chính khẽ mỉm cười:

- Vi sư nói láo khi nào, trên núi hiện không có quy củ kia, đó là vì trên núi không có người nào khác tu hành. Nếu có người tới, vậy quy củ này liền lập, vi sư chỉ nói quy củ mà tương lai có thể có thôi, sao có thể xem như nói láo?

- Ây...

Hồng Hài nhi sững sờ:

- Sư phụ, người thực không định thu người này làm đồ đệ sao?

Phương Chính thở dài:

- Nếu có thể, vi sư cũng muốn thu mười vạn tám vạn đồ đệ, nhưng nhìn lại đức hạnh của mấy đứa các con, vi sư cũng chỉ dám nghĩ mà thôi. Vì mấy đứa vi sư đã đủ đau đầu rồi, thêm mười vạn tám vạn người nữa, chẳng phải là khiến vi sư phiền chết?

- Sư phụ, người không sợ bị sét đánh sao?

Hồng Hài nhi hừ hừ nói, nào có sư phụ nào ghét bỏ đệ tử như thế?

Phương Chính nói:

- Vi sư ăn ngay nói thật, con nghĩ thử xem, sản lượng gạo trên núi của chúng ta là bao nhiêu, nếu như có thêm một đám đệ tử, đoán chừng ngày sau thầy trò chúng ta đều chết đói mất. đương nhiên, còn nhiều nguyên nhân khác nữa, nói chung là không thích hợp để quá nhiều người biết.

Hồng Hài nhi chẹp chẹp miệng, có vẻ như có lý... nhiều người, cơm là một vấn đề. Chút linh mễ này, nó cũng không nỡ chia cho nhiều người ăn, tuyệt đối không được! thế là Hồng Hài nhi hạ quyết tâm, toàn lực ủng hộ quyết định của Phương Chính!

- Sư phụ, việc mỹ nhân ngư là sao? người đừng nói với con là trên đời này thực có người cá đấy nhé? Con không tin, thế giới này tuyệt không có yêu!

Hồng Hài nhi nói như chém định chặt sắt:

- Nhất định là người nói láo.

Phương Chính cười ha ha, cũng không giải thích:

- Chút nữa con sẽ hiểu.

Lúc này, Thiệu Thông đã chờ trước cửa, đưa Phương Chính cùng Hồng Hài nhi vào trong phòng.

Vừa vào phòng, Phương Chính liền thấy một tấm biển nhỏ trên trên tường, trên đó viết: "Cửa hàng đặc sản Đại Vũ"

Lại nhìn bốn phía, quả nhiên có rất nhiều gói quà nhỏ tinh xảo, có thứ Phương Chính biết, cũng có thứ Phương Chính không biết...

Lúc này, Thiệu Cương đi tới, cười nói:

- Hai anh em chúng tôi làm buôn bán chút đặc sản địa phương, quanh đây đều là đặc sản ở Đại Vũ này, Đại sư chưa từng gặp sao?

Phương Chính lắc đầu nói:

- Gạo lứt, củ sen, bắp ngô thì bần tăng đã gặp, nhưng mấy thứ kia, bần tăng đúng là không biết.

Phương Chính chỉ vào một thứ màu tím, giống hành mà không phải hành, giống tỏi mà không phải tỏi nói.

Thiệu Cương nghe vậy cười ha ha:

- Đây đều là đặc sản địa phương, thứ anh nói giống hành mà không phải hành, đó là củ kiệu. đương nhiên kiệu thì nhiều nơi có, nhưng kiệu ở chỗ chúng tôi thì khác với những nơi khác, từng được kiểm định chất lượng đạt tiêu chuẩn "Sản phẩm phát triển trọng điểm". kiệu này vị đặc biệt, có nhiều lớp, màu trắng, thịt kiệu giòn... xưa kia còn được làm thành cống phẩm, bày lên bàn ăn của vua chúa nữa đấy.

Vừa nói, Thiệu Cương vừa cầm qua một củ kiệu, lọt bỏ vỏ ngoài, quả nhiên từng lớp bên trong đều có màu trắng nhẹ, tách một lớp đều có thể nghe được tiếng giòn vang cùng với cảm nhận được chất lỏng trong thịt củ chảy ra. Củ kiệu này đúng là khác với bình thường... hương vị có vẻ như có chút mùi tỏi, nhưng lại không giống lắm, có vị ngọt đặc biệt...

Thiệu Cương vừa giới thiệu, vừa dẫn Phương Chính vào phòng làm việc của bản thân, Phương Chính phát hiện, trong phòng Thiệu Cương treo không ít tiêu bản của đặc sản, trên tường còn rất nhiều ảnh giới thiệu sản phẩm...

Hồng Hài nhi ngửa đầu nhìn xem, đột nhiên ngắt lời:

- Thiệu thí chủ, chỗ anh cũng bán gạo lứt sao? không phải gạo lứt ở Đông Bắc mới tốt nhất sao?

Thiệu Cương cười nói:

- Đất Đông Bắc giàu dinh dưỡng, chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn, chu kỳ sinh trưởng của cây lúa dài, dinh dưỡng phong phú, đích thực là gạo tốt. nhưng chỗ chúng tôi cũng có độc đáo riêng, trồng ở khu vực riêng biệt có độ dinh dưỡng lớn, thời tiết ủng hộ, hoàn cảnh địa lý cũng đặc biệt, cho nên gạo lứt ở đây nhiều dinh dưỡng, dễ tiêu hóa, có tác dụng tốt cho người bị viêm loét dạ dày. Đồng thời cũng được xếp vào hạng sản phẩm phát triển trọng điểm cùng với củ kiệu lúc nãy.

Hồng Hài nhi nghe xong, gật gù đắc ý nói:

- Chậc chậc, nói tới mức khiến tôi kém chút tin.

Thiệu Cương cười ha ha một tiếng, cũng lơ đễnh. Ngược lại là Thiệu Thông lại có chút so đo, không vui nói:

- Đại ca tôi nói là sự thật, không tin có thể lên mạng tìm kiếm!

---------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay