Chương 755: Hòa Thượng Điên Vớt Mỹ Nhân Ngư
Phương Chính nói:
- Bần tăng cần một cái lưới chắc chắn, cộng thêm hai cây gậy sắt to một chút.
Lão Vương lập tức ngẩn người:
- Lưới đánh cá thì tôi có thể hiểu được, thế nhưng cậu muốn gậy sắt để làm gì?
- Đại sư, anh lợi hại vậy mà còn cần gậy sắt phòng thân sao? anh yên tâm, một cước vừa rồi của anh, đảm bảo cho thêm tiền đám xà ca cũng không dám quay lại đâu.
Thiệu Thông nghĩ rằng Phương Chính muốn mua đồ để đề phòng đám xà ca trả thù.
Phương Chính cũng không giải thích:
- Dùng để chế tạo đồ vật mà thôi, không phải để đánh nhau.
Thiệu Thông khẽ gật đầu, nhưng lại không quá tin. Một cước trước đó cùng với việc mua lưới đánh cá bây giờ, đã khiến Thiệu Thông coi Phương Chính như một vị tiểu hòa thượng có tâm cuồng dã...
Lão Vương cũng không hỏi nhiều, chỉ nói:
- Đồ cậu cần thì tôi không có, có điều bên kia đường có một cửa hàng hàn xì, cậu có thể qua đó tìm hai thanh thép. Còn lưới thì ở đây rất nhiều, cậu muốn chọn cái nào thì cứ việc.
Phương Chính gật gật đầu, đi qua quan sát, cuối cùng dưới ánh mắt kinh ngạc của lão Vương, Phương Chính lại chọn một cái lưới bện bằng dây thừng chắc chắn!
Lão Vương đầy lúng túng nói:
- Pháp sư, cậu không biết đánh cá sao? đây không phải lưới đánh cá, đây là túi lưới để đựng hàng thôi.
Thiệu Thông nghe vậy, cũng cười phì một tiếng:
- Đại sư, cái sợi lưới này to bằng cả ngón tay, mắt lưới cũng bằng cả bàn tay, lưới này thì có thể bắt được con cá nào cơ chứ?
Phương Chính cười nói:
- Ai nói mua lưới đánh cá thì nhất định phải đi đánh cá?
Lời vừa nói ra, hai người lão Vương, Thiệu Thông đều ngẩn người... cũng đúng, nhưng lại không biết nguyên nhân thực sự mà Phương Chính cần là làm cái gì!
Phương Chính cũng không giải thích, trực tiếp trả tiền. thiệu Thông thì hô hào lão Vương giảm giá, dù sao cũng không phải lưới đánh cá thực sự, chỉ là một cái túi lưới để đồ thôi. Lão Vương bất đắc dĩ lắc đầu, cho Phương Chính một cái giảm giá kịch sàn, bán. Hắn làm ăn lâu như vậy, lần đầu gặp khách kỳ quái như thế...
Có điều lão Vương cũng không quan tâm, có thể kiếm tiền là được, người ta mua gì làm gì thì kệ người ta.
Phương Chính thu túi lưới, lại tới cửa hàng hàn xì đối diện làm một cái khoanh tròn. Vòng tròn lại gắn thêm một cái gậy để cầm nắm. sau đó nhờ người ta thắt túi lưới lên, buộc thật chắc, tổng thể như một cái vợt để vớt cá khi câu. Chỉ có điều, mắt lưới này thực sự quá lớn... trừ phi là câu cá chừng mấy chục cân, nếu không hoàn toàn không phát huy được tác dụng.
Thiệu Thông vẫn đi theo xem, hắn ở cạnh hỗ trợ mặc cả. có điều càng xem càng không hiểu Phương Chính muốn làm gì?
- Đại sư, thứ này có thể làm được gì?
Thiệu Thông không nhịn được mà tò mò hỏi.
Phương Chính cười ha ha:
- Dùng để vớt mỹ nhân ngư.
- Mỹ nhân ngư?
Thiệu Thông ngẩn người, cười khổ:
- Đại sư, ngài đừng nói giỡn. ở đây dù cũng có sông lớn chảy qua, nhưng đây là sông nước ngọt, lấy đâu ra mỹ nhân ngư...
Phương Chính nói:
- Các cậu không vớt được, không có nghĩa là bần tăng không vớt được.
Thiệu Thông còn muốn hỏi thêm, đã nghe Hồng Hài nhi nói:
- Sư phụ tôi nói có thể vớt được, vậy là nhất định có thể vớt được. anh đừng có lải nhải lầm bẩm nữa, xem náo nhiệt không phải là được sao?
Thiệu Thông nghe xong, hai mắt khẽ trợn, ngoài miệng không nói nhưng trong lòng lại đang nghĩ Phương Chính đang giả bộ. không nói tới trên đời này có người cá hay không, dù có thì cũng phải là ở trong vùng biển sạch sẽ. chứ ở mấy con sông nội địa này... hừ, mỹ nhân ngư không bị ghẻ chết đã là may...
Có điều, hắn cũng muốn xem xem, hai người này muốn vớt mỹ nhân ngư thế nào.
Thế nhưng có vẻ, Phương Chính đang quay lại đường vũ?
Thiệu Thông mang theo một bụng nghi hoặc, đang muốn hỏi thăm, đã thấy Phương Chính đột nhiên ngừng lại, ngửa đầu nhìn lên chỗ Thiệu Cương.
Thiệu Cương cười nói:
- Đại sư, mua được đồ rồi sao? a, lưới này của anh đúng là đặc biệt nha?
Thiệu Cương hơi nghi hoặc, hòa thượng này sao lại mua thứ quái dị như thế? Chẳng lẽ hòa thượng thực sự ngốc? ngay cả thường thức cũng không hiểu?
Thế nhưng dù hòa thượng không hiểu, vậy Thiệu Thông cũng phải hiểu chứ? Gia hỏa này cứ thế mà nhìn Đại sư bị lừa sao? xem ra lúc về cần răn dạy một phen.
Phương Chính còn chưa mở miệng, Thiệu Thông đã nói trước:
- Đại ca, Đại sư mua lưới không phải để đánh cá bình thường, mà là để vớt Mỹ nhân ngư!
"Phốc!"
Thiệu Cương đột nhiên phun trà trong miệng, cười nói:
- Mỹ nhân ngư? Ha ha, Đại sư... anh nói đùa sao?
Hai người vừa hô như thế, người bốn phía nghe được động tĩnh cũng tới tấp ngó đầu nhìn lại. lập tức lại bị bộ dạng của Phương Chính hấp dẫn, hòa thượng vốn đã hiếm, lại còn tăng y trắng, mặt mũi lại đẹp trai? Không ít các em gái đều cuồng nhiệt nhìn tới, khiến mấy ông con trai bên cạnh ghen tỵ cực độ! Có điều, ánh mắt của mọi người rất nhanh đã chuyển sang cái vợt lớn kia! Vợt này phải rộng một mét, dài hai mét! Phương Chính cứ vậy vác trên vai, không thu hút ánh nhìn cũng khó.
Huống chi, bên cạnh Phương Chính còn có một tên nhóc đáng yêu, thực sự già trẻ đều muốn nhìn thêm!
Có điều, sau khi nhớ ra Phương Chính muốn đi vớt Mỹ nhân ngư, lập tức bất giác bật cười.
- Ha ha... Đại sư này thực thú vị. từ khi hắn tới, con đường này của chúng ta náo nhiệt hơn nhiều. trước đó là vạch trần lừa đảo, đánh lưu manh, giờ là vớt mỹ nhân ngư, chậc chậc, không biết hắn còn có thể làm ra bao việc thú vị nữa.
Trong một tiệm bán quần áo, phục vụ lúc trước cười ha ha.
Kết quả kéo theo ông chủ cũng tới, nhìn tạo hình của Phương Chính, cũng nghe việc cái lưới để vớt mỹ nhân ngư. Ông chủ lập tức lắc đầu:
- Năng lực của hòa thượng này không nhỏ, đáng tiếc lại là kẻ ngốc. vớt Mỹ nhân ngư? Năng lực tưởng tượng quả không đơn giản... thôi, tiểu Trương, làm việc đi, đẹp trai nhưng đầu óc có vấn đề thì cũng không thể được.
- Ai nha, ông chủ, tôi nhìn thêm một chút thôi. Tôi thấy hòa thượng này rất thú vị, dù sao trong tiệm cũng không có khách, nếu có khách tới, tôi sẽ không nhìn nữa.
Tiểu Trương nói.
Ông chủ lắc đầu:
- Được rồi, tôi cũng cùng nhìn xem, xem chuyện vui gì sắp tới.
Người có suy nghĩ tương tự cũng không ít, mặc dù trên phố có nhiều người, nhưng chia ra mỗi cửa hàng cũng không nhiều, thậm chí nhiều chỗ còn không có khách... nếu đã vậy, ông chủ cũng không cưỡng ép bắt nhân viên làm việc, muốn xem thì xem đi, cũng xem như là quản lý linh hoạt.
Còn những người đi đường, cầm điện thoại, chụp một bức gửi lên nhóm chat: "Gặp kẻ ngốc, muốn dùng vợt đi vớt mỹ nhân ngư, ta muốn xem xem, hắn vớt được mỹ nhân ngư..."
------------
Phóng tác: xonevictory