Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 754

Chương 754: Hòa Thượng Mua Ngư Cụ

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 754: Hòa Thượng Mua Ngư Cụ

Phương Chính nghe xong không phản ứng, Mã Quế Phân thì nhanh chóng lắc đầu:

- Không phải, không phải... tôi không phải mẹ cậu ấy, tôi sao có thể có con trai tốt như vậy...

Phương Chính sững sờ, nhìn thoáng qua Mã Quế Phân, chỉ thấy Mã Quế Phân có chút sợ hãi, tựa như sợ lời này kích thích Phương Chính, sẽ khiến Phương Chính không giúp bà nữa vậy.

Phương Chính khẽ động, hai tay chắp lại nói:

- Bần tăng là người xuất gia, thiên hạ đều là nhà, người trong thiên hạ đều là thân, tính như vậy, vị thí chủ này cũng coi như thân thích của bần tăng.

Tiểu mập mạp cũng không ngốc, lập tức hiểu điều gì đó, cười nói:

- Cô à, không cần kích động. vừa rồi sao hai người chọc phải tên Phùng Đào kia vậy, chính là tên cặn bã có hình xăm trên tay vừa rồi đó.

Phương Chính đem việc vừa rồi nói rõ, tiểu mập mạp nghe xong liền tức giận:

- Tên khốn này, chút nữa tôi nhất định "mời hắn lên tâm sự"!

Phương Chính gật đầu, loại người này phải thường xuyên gõ.

- Đúng rồi, hai người muốn tìm người sao?

Tiểu mập mạp hỏi.

Phương Chính sững sờ, sau đó vỗ trán một cái, lấy ảnh chụp đưa ra:

- Vị thí chủ này từ xa tới, chưa quen cuộc sống ở đây, cũng không biết con gái ở đâu, một đường đi thì một đường hỏi. đây là ảnh chụp con gái bà ấy, cậu xem thử xem, có thể hỗ trợ tìm kiếm hay không?

Tiểu mập mạp nhìn qua tấm ảnh, sau đó lắc đầu:

- Tôi vừa mới làm việc chưa lâu, cũng chưa quen được hết người ở đây. Anh chờ chút...

Nói xong, tiểu mập mạp chụp lại bức ảnh, gửi vào trong nhóm thông tin địa phương.

Sau đó, tiểu mập mạp cười nói:

- Được rồi, tôi đã gửi vào trong nhóm thông tin, đây là nhóm để tìm người, tìm đồ, thông báo tai nạn... bình thường chỉ cần có chứng cứ xác thực, mục tiêu rõ ràng, vậy đều có thể giải quyết rất nhanh, hiệu suất rất cao. Cô à, cô đi theo cháu, đến trụ sở của bọn cháu ngồi một chút, nếu có kết quả, cháu sẽ dẫn cô đi tìm người.

Mã Quế Phân nghe xong, lập tức khóc cảm ơn:

- Cảm ơn, cảm ơn cậu...

Tiểu mập mạp cũng chỉ mới ra trường, chưa từng được ai cảm ơn như thế, lập tức đỏ mặt, vội nói:

- Được rồi được rồi, cô đừng làm vậy, nếu để người khác nhìn thấy, chắc cháu ngại chết mất. đây là công việc của bọn cháu, nào cần cảm ơn như vậy.

Tiểu mập mạp dẫn Mã Quế Phân đi, đồng thời để lại số điện thoại cho Phương Chính:

- Nếu con rắn chết kia lại tới quấy rối anh, anh cứ gọi theo số điện thoại này, tôi sẽ lập tức chạy tới ngay.

Phương Chính mỉm cười gật đầu.

Mã Quế Phân lần nữa cảm ơn Phương Chính...

Phương Chính vội từ chối, việc hắn làm thực không nhiều, không đáng để một người lớn tuổi cảm ơn như thế.

Nhìn bóng lưng hai người rời đi, Phương Chính bản năng mở Thiên nhãn nhìn qua, sắc mặt lập tức biến đổi!

- Sư phụ, có phải người nhìn ra được cái gì rồi không?

Hồng Hài nhi biết Phương Chính có Thiên nhãn, thần thông này dù thần kỳ, nhưng Hồng Hài nhi cũng đã từng nghe qua.

Phương Chính khẽ gật đầu:

- ừm.

- người thấy gì?

Hồng Hài nhi hiếu kỳ hỏi.

Phương Chính nói:

- không thể nói, không thể nói, đi thôi...

- đi đâu?

Hồng Hài nhi không hiểu.

Phương Chính nói:

- đi mua ít đồ.

Kết quả Phương Chính mới đi được hai bước, đã có người chạy tới:

- Đại sư, Đại sư! Khoan đi đã!

Phương Chính quay đầu nhìn lại, hai người này có một người là người đã đưa gậy cho hắn phòng thân lúc trước, bên cạnh còn có một thanh niên.

Phương Chính nói:

- A Di Đà Phật, đa tạ thí chủ mở miệng nhắc nhở.

- Quên chuyện đó đi, tôi không nhắc thì kẻ xui xẻo cũng là bọn họ, anh quá mạnh.

Thiệu Cương cười khổ, sau đó tự giới thiệu:

- Tự giới thiệu lại, tôi là Thiệu Cương, còn đây là em trai tôi, Thiệu Thông. Đại sư, anh thu đồ không?

Phương Chính ngạc nhiên... hắn cũng đã có mấy đồ đệ, nhưng đây là lần đầu có người hỏi như vậy.

Thiệu Thông hưng phấn nhìn Phương Chính:

- Đại sư, tôi cực thích võ thuật, nhưng chưa từng thấy ai lợi hại như ngài. Một cước đạp bay người, quá lợi hại! tôi muốn theo ngài học võ...

Phương Chính bừng tỉnh, hóa ra là tới học võ. Phương Chính khẽ lắc đầu:

- Thí chủ, bần tăng là người xuất gia, nếu cậu muốn vào phật môn tôi, trước phải cạo tóc tu hành, đọc kinh mười năm mới có thể nhập môn, lúc đó mới có thể tập võ. Hơn nữa chùa của bẩn tăng cũng đặc biệt, một khi nhập môn, cả đời không thể hoàn tục, không được lấy vợ sinh con...

- Đại sư, vừa rồi tôi chỉ thuận miệng nói đùa... Đại sư, không còn chuyện gì nữa, chúng tôi xin đi trước...

Phương Chính còn chưa nói xong, Thiệu Thông đã vội nói. Đọc kinh mười năm mới có thể tập võ, còn không thể hoàn tục, Thiệu Thông lập tức rút lui, hắn có tập võ thì cũng chỉ là để khoa trương trước mặt các em gái, không được kết hôn thì tập võ làm cái gì?

Phương Chính mỉm cười, Nhất Chỉ tự đương nhiên không có quy củ như thế, nhưng Phương Chính hắn không có ý định thu đồ. Thu đồ có nghĩa là có thêm người vào Nhất Chỉ tự, thêm người vào Nhất Chỉ tự thì sẽ thành phiền phức. dù sao người khác động vật, tâm tư quá nhiều. huống chi Thiệu Thông cũng không vì phật pháp mà tới, cho nên Phương Chính dùng cách này cự tuyệt Thiệu Thông...

Mắt thấy Thiệu Thông muốn rời đi, Phương Chính nói:

- Hai vị thí chủ, chậm đã.

- Đại sư, còn có việc gì sao?

Thiệu Cương hỏi.

Phương Chính nói:

- Hai vị có biết nơi nào bán lưới đánh cá không?

- Lưới đánh cá?

Thiệu Thông cùng Thiệu Cương kinh ngạc nhìn Phương Chính, chẳng lẽ hòa thượng này muốn bắt cá, chẳng phải hòa thượng không được sát sinh sao?

Mặc dù nghi hoặc, có điều Thiệu Cương vẫn để Thiệu Thông đưa Phương Chính tới trước một cửa hàng buôn bán đồ đánh bắt thủy hải sản tốt nhất gần đó. Còn bản thân Thiệu Cương thì phải ở lại trông cửa hàng, không phải ai cũng có thể đóng cửa bỏ chùa để ra ngoài như Phương Chính.

Đối với việc này, Phương Chính không có gì để chê trách, người ta giúp ngươi, đó là ân tình, không giúp thì cũng là chuyện đương nhiên, huống chi người ta cũng giúp chứ không phải không...

Đứng trước cửa hàng bán đồ, Phương Chính khẽ nhíu mày, chỉ thấy trên biển viết: Cửa hàng đồ câu lão Vương!

Phương Chính sờ sờ cằm, thầm nói: May là bần tăng không có vợ...

Thiệu Thông đi vào trước, thấy Phương Chính ngẩn người liền tranh thủ ngoắc tay. Phương Chính mang theo Hồng Hài nhi vào cửa hàng, ông chủ là một người đàn ông trung niên, tóc đã hoa râm, đang ngồi thắt lưỡi câu. Nhìn thấy mấy người tới, liếc mắt liền nhận ra Thiệu Thông, lên tiếng chào hỏi.

Hai người khách sáo hai câu, Thiệu Thông giới thiệu Phương Chính cho ông chủ cửa hàng, đồng thời nói:

- Phương Chính Đại sư, cửa hàng này của Lão Vương đã mở được ba mươi năm, đồ của chú ấy bán đều là bảo bối khó kiếm, anh cần gì thì cứ nói với chú ấy là được.

Lão Vương nhìn qua Phương Chính, lòng khẽ buồn bực, hòa thượng lại muốn đi đánh cá sao? hơn nữa trẻ vậy đã tự xưng Đại sư, không sợ là giảm thọ sao, có điều là người buôn bán, tự nhiên sẽ không hỏi vấn đề mẫn cảm này, chỉ cười cười nói:

- Đừng nghe tiểu tử này nói mò, Đại sư cậu cần gì?

--------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay