Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 753

Chương 753: Hòa Thượng Này Có Chút Mạnh

schedule ~11 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 753: Hòa Thượng Này Có Chút Mạnh

Đúng lúc này, một cánh tay đột nhiên xuất hiện trước mặt Mã Quế Phân, chế trụ lại cánh tay tên ăn mày. Tên ăn mày lập tức có cảm giác như bị gọng kìm xiết chặt, vô luận dùng sức thế nào, cánh tay vẫn không thể nhích thêm một phân! Thuận theo tay nhìn lại, người xuất thủ rõ là hòa thượng áo trắng kia!

Quá đáng hơn nữa, tên hòa thượng này chẳng những không sợ, không giận, lại lộ vẻ như nhìn thấy bạn cũ, cười ha ha ngây ngốc nói:

- A Di Đà Phật, thí chủ, anh tới thật đúng lúc, bần tăng hỏi thí chủ một việc, anh có từng gặp qua con gái của vị thí chủ này không?

- Gặp thằng ông nội mày, mẹ nó, xem đòn!

Tên ăn mày cũng hung ác, đưa tay liền cầm gậy đập tới, hắn biết rõ, gần đây có cảnh sát tuần tra, bọn hắn làm ầm ĩ như thế, nếu làm chậm sẽ bị bắt ngay. Cho nên hắn chí muốn đánh Phương Chính một trận, sau đó nhanh chân chạy đi. Tự nhiên không muốn nói nhảm với Phương Chính!

- A Di Đà Phật.

Phương Chính mỉm cười, sau một giây...

Bành!

Một tiếng vang trầm xuất hiện, một người bay ra như đạn pháo!

Bảy tám người ở sau vừa hay biến thành mục tiêu, tựa như ném bowling, ngã trái ngã phải. còn một hai người không bị đụng ngã, cũng đều đang hoảng sợ nhìn về phía hòa thượng còn đang duy trì tư thế đá kia! Ánh mắt như nhìn thấy quái vật!

- Ôi trời ơi, một cước đạp tên kia bay ra mười mét! Mẹ nó, tên kia ít nhất cũng phải sáu chục cân, lực phải lớn thế nào mới làm được chứ?

thanh niên đang chuẩn bị gọi điện thoại cấp cứu chẹp chẹp miệng, mặt không tưởng nổi.

Thiệu Cương cũng trợn mắt, nghe lời thanh niên nói mới hồi phục tinh thần, bừng tỉnh đại ngộ:

- Khó trách hắn không chạy, hóa ra là mạnh như thế!

- Ca, còn cần gọi cấp cứu không?

Thanh niên nỏi.

Thiệu Cương liếc một cái:

- Gọi cái rắm, xem kịch đi!

Thanh niên cũng cười...

Phục vụ từ trong cửa hàng nhìn ra, hưng phấn nói:

- Quá đẹp trai!

có điều ông chủ kia lại không cho là vậy, lắc đầu nói:

- Đẹp trai thì làm được gì? Dám đánh người của xà ca, võ công có cao cũng có thể hơn được đao sao?

- Bọn hắn dám dùng đao?

Phục vụ hoảng sợ nói.

- Một đám chó chết, có gì không dám?

Ông chủ thở dài bất bình.

Tựa như đáp lại lời hắn, xà ca vừa đứng dậy, khẽ vặn ống thép, một lưỡi đao sáng như tuyết hiện ra một nửa, cười gằn nói:

- Người của tao mà mày cũng dám động, tưởng rằng chỉ mình mày biết võ sao?

Phương Chính hơi nheo mắt, nở nụ cười xán lạn, sau đó chân vừa giơ cao khẽ giậm xuống, Phương Chính thuận theo cái giậm, bước về trước một bước dài, cả thân hình như hóa thành mị ảnh xuất hiện trước mặt xà xa! Hai người đối mặt, chỉ kém một cm thôi là có thể hóa thành cảnh khiến các hủ nữ cuồng nhiệt rồi!

Đồng thời, cái bước này của Phương Chính cũng khiến một nửa cương đao từ trong ống tuýp mới phọt ra cũng rụt trở lại, đồng thời một cỗ cự lực truyền tới, xà ca không cầm được ống sắt, ống sắt bay vọt ra sau, cạch một cái rơi trên mặt hè bằng đá!

Xà ca bản năng nhìn lại ống thép, kết quả hoàng sợ phát hiện, ống thép lại đâm xuyên mặt đá, trực tiếp cắm sâu xuống một nửa! trong nháy mắt đó, ánh mắt xà ca liền trừng lớn, thầm mắng: "Con mẹ nó tên này là quái vật sao? con mẹ nó, thằng chó Lữ thọt, con mẹ mày không phải bảo tên hòa thượng này là tiểu hòa thượng bình thường thôi sao? con mẹ nó rõ là quái vật mà!

Nhìn Phương Chính tới gần, trán xà ca lập tức túa mồ hôi lạnh, hắn thực sự sợ bị đối phương đập như cái ống thép kia, lại hoặc đá như phát đầu lúc trước...

- Tịnh Tâm.

Phương Chính vẫy tay.

Hồng Hài nhi lập tức chạy tới, đưa ảnh chụp.

Phương Chính đem ảnh chụp đặt trước mặt xà ca, cười ha hả nói:

- A Di Đà Phật, thí chủ, cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp, giúp người cũng là tích đức. anh một thân nghiệp lực, sợ là làm việc đều không thuận. không bằng giúp bần tăng một việc tốt, anh xem, anh có biết người này không?

Xà ca nghe xong, lòng muốn khóc: Làm việc không thuận? gặp được quái vật như cậu là không thuận lớn nhất của tôi rồi?

Mặc dù thầm mắng, nhưng cũng không dám biểu hiện ra ngoài, nuốt một ngụm nước bọt, gian nan nói:

- Tôi...

- Phùng Đào, mày lại gây chuyện rồi?

Lúc này, một tiếng hô sau lưng xà ca vang lên.

Xà xa nghe xong, dọa sợ lui một nước, xác định Phương Chính không xuất thủ, con hàng này mới rút ống sắt muốn chạy! nếu chỉ là một ống sắt thì hắn không sợ, nhưng trong ống sắt còn có một thanh đao! Cái này nếu bị bắt được, hắn sẽ thành tội tàng trữ vũ khí! Thế là xà ca vừa chạy, đám tiểu đệ cũng chạy tứ tán ngay lả Lữ thọt cũng ôm ngực, đau tới nước mắt đầm đìa cũng chạy đi, điều ngạc nhiên nhất, chính là kẻ ngày thường giả không có chân, lúc này lại chạy nhanh nhất...

- Thằng mất dạy này, đi đứng tốt như vậy lại còn giả què, đánh đánh!

- Con mẹ nó cứ, tôi đã sớm thấy bất thường rồi... sau này gặp được kẻ nào đạo cụ chỉnh tề như thế, một phân tiền cũng không cho!

- Đúng là gặp quỷ... tên không chân này còn chạy nhanh hơn tôi.

Lại một tiếng nức nở vang lên.

Có người phàn nàn, có người reo hò.

- Wow, vị hòa thượng đẹp trai này đúng là lợi hại!

Ánh mắt cô nàng phục vụ kia sáng lấp lánh nhìn Phương Chính.

Ông chủ thì khẽ đỏ mặt, khoa trương cho tên xà ca kia nửa ngày trời, kết quả vừa đối mặt đã co vòi chạy... con mẹ nó, đúng là mất mặt.

Thiệu Cương cùng thanh niên bên cạnh nhìn nhau, đều thấy được vẻ sửng sốt trong mắt đối phương, trăm miệng một lời:

- Võ công?

- Ca, em muốn xuất gia.

Thanh niên bản năng nói.

Thiệu Cương lập tức nói:

- Chú đi hỏi lão ba xem có được không.

Thanh niên lập tức im lặng...

Còn một người cũng bị dọa, đó chính là Mã Quế Phân, vốn cho rằng tiểu hòa thượng gặp nguy hiểm, bà xúc động chạy lên ngăn. Trong nháy mắt đó, Mã Quế Phân đầy ngơ ngác, không bước nổi chân. Kết quả nháy mắt đã thay đổi, đám người kia lăn lóc như ki gỗ bowling.

Lúc này, cảnh sát mới chạy tới, quan tâm hỏi:

- Hai vị không sao chứ?

Phương Chính chắp hai tay:

- A Di Đà Phật, vị thí chủ này bị kinh hãi một chút, không sao.

Cảnh sát là một tiểu tử khá mập, trên mặt có đeo kính, có chút non nớt. hiển nhiên hẳn là mới ra trường không lâu... có điều tiểu mập mạp này lại rất nhiệt tình, cũng không ngại quần áo bẩn thỉu trên người Mã Quế Phân, há miệng liền nói:

- Cô đây là mẹ anh?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay