Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 752

Chương 752: Khí Thế Hung Hăng

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 752: Khí Thế Hung Hăng

Phương Chính mở Thiên nhãn nhìn qua bà lão, nhưng lại kinh ngạc vì không nhìn thấy bất cứ thứ gì, nói cách khác là trong thời gian ngắn sẽ không có sinh tử đại nạn. lần nữa mở tuệ nhãn quan sát, kim quang nhiều hơn sát khí, thậm chí còn nhiều hơn người tốt bụng lúc trước. đây là một người tốt, tốt hơn so với tiêu chuẩn bình thường.

Nhưng Phương Chính cũng hiểu, người trước mắt chắc hẳn không phải người hắn cần tìm. Mà giúp bà lão này tìm người, hiển nhiên cũng là một việc rất tốn thời gian cùng công sức.

Nghĩ tới đây, Phương Chính nhìn về phía Hồng Hài nhi.

Hồng Hài nhi thấp giọng nói:

- Tìm người khôg khó, con có thần thông có thể làm được. nhưng thần thông này cần dựa vào huyết mạch linh hồn làm dẫn, bà lão này tuổi đã quá lớn, thân thể suy yếu, nấu muốn dùng tinh huyết tìm thân, đoán chừng tìm được cũng phải đau ốm không nhẹ một trận.

Phương Chính nghe xong, quả quyết từ bỏ cách dùng thần thông của Hồng Hài nhi. Lão nhân này hiển nhiên không phải người có tiền, nếu bệnh nặng nữa, vậy chẳng khác nào đòi mạng rồi.

- Không biết sao?

Lúc này, một tia hy vọng cuối cùng trong mắt bà lão cũng vụt tắt.

Nhìn bà lão đầy vất vả trước mắt, Phương Chính vốn định trả ảnh lại, ăn ngay nói thật. có điều cuối cùng cũng không thể nói ra miệng, mỉm cười nói:

- Thí chủ, bần tăng đúng là không biết con gái của bà, nhưng bần tăng có thể tìm người cùng tìm giúp bà.

- A... a?

Bà lão vốn đã hết hy vọng, nhưng nghe Phương Chính đồng ý hỗ trợ, ánh mắt lập tức sáng lên, lần nữa thắp lên hy vọng, đồng thời khẽ nức nở:

- Cảm... cảm ơn...

- A Di Đà Phật, thí chủ khách khí, bần tăng chỉ tận lực mà làm thôi, có điều bần tăng cũng không dám nói chắc có thể tìm được người cho thí chủ.

Phương Chính nói.

- Cảm ơn... cảm ơn...

Bà lão không biết nói gì, chỉ hung hăng cảm ơn.

Phương Chính bất đắc dĩ, chỉ có thể mặc cho bà lão nói cảm ơn, chờ bà bình tĩnh lại, lúc này mới dẫn bà theo, vừa đi vừa hỏi, đồng thời cũng trao đổi một chút thông tin, qua một hồi nói chuyện phiếm, Phương Chính biết bà lão này tên Mã Quế Phân, không phải người địa phương ở đây.

- Thí chủ, bà từ xa mà tới như vậy, sao không gọi điện thoại liên lạc trước?

Phương Chính hỏi.

Mã Quế Phân lắc đầu:

- Tôi cũng muốn gọi điện, thế nhưng không có điện thoại a.

Phương Chính ngạc nhiên, bây giờ mà còn không có điện thoại sao? cô con gái này thực đúng là không có trách nhiệm?

Hồng Hài nhi thầm nói:

- Lão bà bà này đúng là đủ quyết đoán, không liên hệ trước, không có địa chỉ cụ thể, vậy mà dám vượt cả ngàn dặm tới tìm người.

Phương Chính đưa tay cốc cho Hồng Hài nhi một cái, sau đó bí mật đưa ảnh chụp cho Hồng Hài nhi, để nó hỗ trợ tìm người. Hồng Hài nhi bất đắc dĩ, đành phải cầm ảnh chụp, gặp ai cũng hỏi.

Hồng Hài nhi dù nói không dễ nghe, nhưng đúng là như nó nói. Phương Chính thực cũng bội phục lòng can đảm của bà lão Mã Quế Phân này! Thực sự làm như vậy hơi quá lỗ mãng, còn may là gặp được hắn nghiêm chỉnh đứng đắn, nếu gặp kẻ xấu?

- Thí chủ, bà tới đây lâu chưa?

Phương Chính hỏi.

- Hôm nay mới xuống xe.

Mã Quế Phân nói.

Phương Chính gật gật đầu, lấy điện thoại ra kiểm tra, nhà ga cách nơi này khoảng hai cây số, Mã Quế Phân một đường hỏi tới đây, vừa hay gặp được hắn, cái này không biết có thể nói là may mắn của bà hay không.

- Thí chủ tìm con gái làm gì vậy?

Phương Chính buồn bực, Mã Quế Phân ngàn dặm mà tới, vội vàng như vậy để làm gì?

- Tôi tìm nó...

Mã Quế Phân ngẩng đầu, đang muốn nói gì đó, đột nhiên nghe tiếng bước chân dồn dập truyền tới.

Cùng lúc, một thanh âm từ trên lầu truyền đến:

- Pháp sư, chạy may, bọn họ kéo rất nhiều người tới!

Lời vừa nói ra, không ít người theo tiếng nhìn lại, mấy cửa hàng xung quanh cũng vội đóng cửa.

- Ông chủ, đám người này là ai vậy? sao chúng ta phải đóng cửa?

Một nhân viên phục vụ không hiểu hỏi.

- Cậu vừa tới nên chưa biết, đám người này là lưu manh có tiếng quanh khu này. Kẻ dẫn đầu, cái thằng trên tay xăm hình rắn đó, ngoại hiệu là Xà xa. Gia hỏa này mặc dù không thu phí bảo hộ các thứ, nhưng có tiếng là gây chuyện, đánh nhau ẩu đả không ngày nào không có, lại thường nhận tiền đánh hộ, mấy hôm trước còn đánh gãy tay người ta. Loại người này, có thể không chọc thì tốt nhất không nên động tới.

Ông chủ nói.

- A? vậy là đám người này đang muốn đi đánh người sao? trời ạ, hòa thượng kia gặp nguy hiểm?

Phục vụ che miệng, lo lắng nhìn về phía hòa thượng áo trắng, thầm nói: Đáng tiếc, hòa thượng đẹp trai như thế, lại bị đánh cho thảm rồi.

- Hòa thượng kia bị ngốc hay sao vậy? sao còn chưa chạy đi?

Một thanh niên đứng cạnh Thiệu Cương, lo lắng nói.

Thiệu Cương nói:

- Sợ là choáng rồi, thằng chó Xà ca kia cũng tới, xem ra chuyện này náo lớn rồi! thực không nghĩ tới, một tên ăn mày lại có thể mời tên Xà ca này tới. ai... gọi điện thoại đi.

- Còn gọi nữa sao? tôi đã báo cảnh sát rồi, cảnh sát bảo trong năm phút sẽ tới.

Thanh niên nói.

- Không phải báo cảnh sát, là nói cậu gọi xe cứu thương đó! Tên xà ca này làm việc rất chuyên nghiệp, biết trong thời gian ngắn là cảnh sát có thể tới, cho nên vừa tới là hắn có thể đánh cho người ta nửa sống nửa chết, sau đó nhanh chân chạy rồi. thằng chó chết này, căn bản sẽ không cho cảnh sát cơ hội tới ngăn cản.

Thiệu Cương nói.

- Chậc chậc, hòa thượng kia thật đáng thương.

Thanh nhiên chẹp chẹp miệng, bắt đầu gọi điện thoại cấp cứu.

Mà giờ khắc này, Phương Chính vừa nghiêng đầu nhìn sang, đã thấy một đám người cầm gậy gộc đi tới, cầm đầu chính là tên ăn mày lừa đảo lúc trước! tên ăn mày đi đầu, trong tay cầm một ống thép, ánh mắt hung hãn vừa đi vừa kêu to:

- Con lừa trọc chết tiệt, mày đứng lại cho tao!

Tên ăn mày khẽ lách người, nhường chỗ cho một tên để tóc mào gà, cánh tay để trần xăm hình thanh xà, nhìn qua vô cùng hung hãn, kẻ này cũng nắm trong tay một ống thép thật dài. Ánh mắt tuy không hung ác, nhưng Phương Chính lại có cảm giác như bị rắn độc nhìn chằm chằm. tựa như, kẻ bước sau này mới thực là kẻ nguy hiểm!

Có điều Phương Chính cũng không thèm để ý, từ lúc luyện Long Tượng quyết, hắn thực đã không còn e ngại mấy thứ kiểu người phàm này nữa!

Phương Chính sờ sờ đầu trọc, quay lại nhìn qua những người khác, không ít người vây xem đều khẽ giật thót, vội tản ra, đã có người bắt đầu báo cảnh sát. Sau đó Phương Chính lại quay người nhìn về phía tên ăn mày, thầm nói: "Ta không có chạy a, chẳng lẽ tên ăn mày này mù?"

Phương Chính còn chưa có động tác gì, Mã Quế Phân đã đột nhiên ngăn trước mặt Phương Chính, kêu lên:

- Các cậu muốn làm gì?

- Bà già, cút đi!

Tên ăn mày vọt lên trước, thấy Mã Quế Phân ngăn trước mặt, tức giận muốn hất tay đẩy bà lão ra, phát tiết tức giận trong ngực!

-------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay