Chương 751: Tên Ăn Mày Lại Tới?
Đám người ở ngoài đang xem náo nhiệt, nghe tên ăn mày nói thế, lại nhìn cái đầu trọc của Phương Chính liền bừng tỉnh.
- Một tên ăn mày, xin tiền. một kẻ hòa thượng, hóa duyên. Hai người đều là kẻ xin tiền, không nghĩ tới tên ăn mày lại bại trong tay hòa thượng, đúng là hòa thượng vẫn sướng hơn...
- Chậc chậc, tên ăn mày này đúng là thành kính nha, đã thành ăn mày rồi còn cho hòa thượng nhiều tiền như vậy.
- Tên ăn mày này là kẻ ngốc nhiều tiền sao?
...
Nghe những lời này, tên ăn mày xúc động muốn khóc, phẫn nộ nhìn Phương Chính, tựa như nói: Mày chờ đó cho tao!
Phương Chính liếc qua tên ăn mày, tuệ nhãn mở ra, ánh mắt lập tức hiện vẻ lạnh lẽo, người này một thân nghiệp lực, sát khí quấn thân, tựa như ác quỷ! Quan trong nhất, nghiệp lực của người này lại là hình người, nghiệp lực kia như sương mù màu đen, lưu chuyển không ngừng. bởi vậy, mặc kệ là tên gia hỏa này mặc đồ thế nào, nghiệp lực vừa hiện, thân hình liền không có chỗ che giấu. Phương Chính liếc qua, thầm nhếch miệng, khá lắm, tên gia hỏa này còn có huyền cơ!
Thế là Phương Chính khẽ mỉm cười:
- A Di Đà Phật, thí chủ thành kính như thế, bần tăng thực sự cảm động. để báo đáp, bần tăng có thể giúp thí chủ mọc hai chân, trả lại cho thí chủ một thân thể khỏe mạnh, thế nào?
Tên ăn mày nghe xong, lòng thầm run lên, tranh thủ kêu:
- Không cần cậu xen vào việc của người khác!
Hồng Hài nhi cũng đã hiểu, cười hắc hắc, chỉ vào góc bên cạnh tên ăn mày hô:
- Kia là ai?
Tên ăn mày bản năng nhìn theo, chỉ nghe xoạt một tiếng, thân dưới lạnh buốt, quay đầu nhìn lại đã thấy quần bị Hồng Hài nhi xé, quần cộc đỏ chót lộ ra ngoài!
Đám người thấy Phương Chính cùng Hồng Hài nhi làm gì đó tên ăn mày, vừa muốn quát lớn ngăn lại, kết quả nhìn thấy cái quần cộc kia xuất hiện, quan trọng là dưới quần còn có một đôi chân!
- Cái này...
Đám người nhìn rõ, cái quần cái lúc trước rất rộng, xe lăn cũng thiết kế đặc biệt, phối hợp lại có thể giấu đôi chân của người kia đi. Một người kiện toàn lại biến thành một tên ăn mày tàn tật! đám người nhất thời nổi giận, tên hỗn đản này lại là kẻ lừa gạt?
Tên ăn mày cũng phát hiện tình huống không đúng, đối mặt ánh mắt phẫn nộ bốn phía cũng không rảnh gây chuyện với Phương Chính, đứng dậy đẩy xe lăn chật vật chạy trốn, chỉ có điều trước khi đi còn không quên quay đầu hô với Phương Chính:
- Mày chờ đó cho tao!
Phương Chính thì cười ha ha:
- A Di Đà Phật, thí chủ còn định đưa bần tăng tiền hương hỏa sao?
- Mày nhớ đó, mày chết chắc!
Tên ăn mày lại kêu một tiếng, chạy mất dạng.
- Làm tốt lắm!
Lúc này có người hô lên, sau đó liền bắt đầu vỗ tay.
Đám người nghe xong, đột nhiên lấy lại tinh thần, hóa ra hòa thượng này đang trừng ác dương thiện! lập tức nở nụ cười cổ vũ, hô tốt.
Đám người thấy vậy, cũng có chút lo thay cho Phương Chính, người lúc đầu hô tốt đi tới:
- Vị Pháp sư này, cậu đi nhanh đi. Bây giờ đám lừa đảo này đều kết bọn với nhau, không phải thứ gì tốt. cẩn thận bọn họ trả thù.
Phương Chính chắp hai tay:
- Đa tạ thí chủ quan tâm, có điều bần tăng còn có việc cần làm, tạm thời không thể rời đi được. đương nhiên, nếu đám lừa đảo này dám trở lại, bần tăng không ngại giáo huấn bọn họ thêm lần nữa.
Người đi tới cười khổ:
- Bọn họ không chỉ có một người, tới lúc đó cả đám cùng lên, hai tay khó địch lại bốn đấm. Pháp sư, mau rời đi thôi.
Phương Chính lắc đầu, người kia khuyên một hồi, thấy Phương Chính không có ý định đi, thậm chí còn định ở lại trừng ác dương thiện. hắn cũng có chút bất đắc dĩ, chỉ có thể lắc đầu cáo từ...
Có điều người này đi không xa, lập tức lại trở lại, trên tay cầm một cây gậy, nói:
- Pháp sư, tôi chỉ có thể giúp cậu chút việc này, nếu thực không đánh lại, hy vọng cậu có thể chạy được.
Nói xong, liền đem gậy giao cho Phương Chính.
Phương Chính nhìn gậy trong tay, lại nhìn sang Hồng Hài nhi, nhìn lại bóng lưng người kia, hai tay chắp lại:
- Thí chủ, xưng hô thế nào?
- Tôi là Thiệu Cương, tôi ở ngay đây thôi. Nếu bọn họ tới, cậu hô một tiếng, tôi lập tức gọi báo cảnh sát.
Thiệu Cương phất phất tay.
Hồng Hài nhi nghe xong, cười khan nói:
- Gia hỏa này, là... sợ sao?
Phương Chính cười nói:
- Không phải là sợ, đối với một người xa lạ, có thể làm tới mức như vậy đã là không tệ rồi.
Hồng Hài nhi nghĩ lại cũng thấy đúng, không quen không biết, ai sẽ vì ngươi mà đánh nhau với người khác? Đánh thắng, vào tù bồi tiền. đánh thua, bị đánh một trận, không chỉ đau thôi mà còn làm trễ nải các việc khác. Có thể cung cấp cho vũ khí cùng với khuyên bảo, cuối cùng còn có thể giúp báo cảnh sát, đó đã là người tốt rồi.
Hồng Hài nhi thở dài nói:
- Sư phụ, thế giới này của người, tiêu chuẩn người tốt đúng là thấp!
Phương Chính lắc đầu nói:
- Không phải tiêu chuẩn thấp, mà là ở đâu cũng như vậy. coi như thế giới của con cũng thế. Người tốt là cái gì? Gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ? Thực ra có thể không lừa đảo, dưới tình huống không hại mình mà giúp người, đó đã là người tốt rồi.
Hồng Hài nhi nghĩ nghĩ, có vẻ như đúng là như thế.
Ngay khi thầy trò hai người vừa đi vừa nói chuyện, đã thấy một thanh âm vang lên.
- Hai vị Pháp sư, xin hỏi hai cậu có biết Đặng Hiểu ở đâu không?
Một giọng nói có chút khiếp đảm, lại ngượng ngùng cùng lo lắng bỗng vangb lên.
Phương Chính ngẩng đầu nhìn lại, lập tức ngẩn cả người!
Chỉ thấy một bà lão đầu tóc dơ bẩn đứng trước mặt hai người, tay cầm rổ, trong rổ có một chút trứng gà. Vỏ ngoài của trứng gà không được tốt lắm, quả cũng không được to. Nhưng với một kẻ có kinh nghiệm móc trộm trứng gà mấy chục năm, có nghiên cứu sâu về trứng gà như Phương Chính. Hắn liếc mắt là có thể thấy trứng này trăm phần trăm là trứng gà ta, cũng là gà thả rông ở nông thôn mới có.
- A Di Đà Phật, thí chủ, thí chủ muốn tìm người?
Phương Chính nghi hoặc nhìn bà lão trước mắt, không biết vì sao lại có chút đau lòng.
Bà lão vội cười nói:
- Đúng vậy, tôi tìm con gái, con bé tên Đặng Hiểu. Pháp sư, cậu có biết con bé?
Phương Chính lắc lắc đầu:
- Thí chủ, bần tăng không phải người địa phương, cũng không biết Đặng Hiểu trong lời thí chủ nói. Có điều, ngoài tên ra, thí chủ còn biết tin tức gì của cô ấy không?
Bà lão nghe xong, ánh mắt khẽ hiện vẻ thất vọng, con mắt đục ngầu mờ mịt, thuận miệng nói:
- Tôi chỉ biết con bé làm việc ở gần đây, cái khác lại không nhớ, đúng rồi, tôi có hình đây.
Nói xong, bà lão lôi một tấm hình được cất kỹ trong người ra, Phương Chính nhìn bức ảnh cô gái trẻ tuổi trong ảnh. Nhưng nhìn cách ăn mặc cùng độ vàng ố của bức ảnh, Phương Chính đoán chừng bức ảnh này phải chụp từ rất nhiều năm trước rồi. nữ mười tám đại biến đổi, muốn dựa vào một bức hình để tìm người, trừ phi là người đặc biệt quan tâm tới đối phương, còn không căn bản đừng nghĩ tới.
----------------
Phóng tác: xonevictory