Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 750

Chương 750: Hai Kẻ Xin Tiề

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 750: Hai Kẻ Xin Tiề

Phương Chính ngạc nhiên, buồn bực nói:

- Đồ nhi, bài hát này tên là "Bài ca lang thang", kể về một vị lãng tử nỗ lực phấn đấu xa nhà, cực khổ làm việc nhưng cuối cùng không thu được thành quả, từ xa tưởng nhớ quê nhà, nhớ người thân. Bài hát này từ làn điệu tới lời ca đều ẩn chứa vẻ bi thương cùng khát vọng, rất nhiều người nghe đều cảm thấy cộng minh, sao đến tai con lại khiến con muốn đánh người như thế?

Hồng Hài nhi bĩu môi:

- Công minh cái rắm, ở chỗ chúng con, hoặc là áo gấm về quê, hoặc là chết ở ngoài. Còn kẻ thất bại, lại còn lải nhải nhớ nhà căn bản không sống quá 3 chương truyện.

Phương Chính nghe xong, bất đắc dĩ lắc đầu nói:

- Khó trách chỗ con không chỉ có Thiên Đình, còn có cả Linh sơn.

Phương Chính nghiêm túc nói:

- Bởi sinh mệnh quá rẻ mạt, vũ lực lớn hơn nhân tính, cho nên cần người đi độ, nếu không chẳng phải sẽ thành loạn?

Hồng Hài nhi xem thường nói:

- Thế nhưng con vẫn cảm thấy như vậy là tốt, Vô câu vô thúc, muốn làm gì thì làm.

- Sau đó con liền trở thành Tán Tài Đồng Tywr?

Phương Chính cười xấu xa.

- Sư phụ, chúng ta có thể không nói tới việc xấu hổ này không a?

Hồng Hài nhi khổ sở nói.

Phương Chính cười ha ha, lúc này, người đang hát đã tới gần, chỉ thấy một người đang ngồi trên ván trượn, sau ván trượt là một cái loa. người này không có hai chân, thân thể lại có chút dị dạng, cái mông có chút cao, hai tay cầm hai miếng gỗ chống trên mặt đất, ván trượt trượt đi trên mặt đất. vừa đẩy xe lăn cũ nát, vừa thông qua micro gắn trên miệng để hát. Trước người còn treo một cái hộp sắt, trong hộp có không ít tiền, mười đồng, năm mươi đồng, còn có cả tờ trăm đồng, còn lại chỉ là mấy đồng, mấy xu.

Không ít người đi ngang quay thấy thế đều khẽ lục người, móc chút tiền lẻ bỏ vào trong hộp sắt.

- Sư phụ, sao con cảm thấy người ta còn kiếm tiền nhanh hơn cả người a?

Hồng Hài nhi ngửa đầu nhìn Phương Chính.

Phương Chính trực tiếp cốc cho nó một cái, con gấu con này, nói thật làm gì?

Lúc này, người đang hát bỗng ngẩng đầu nhìn Phương Chính cùng Hồng Hài nhi, hai mắt lập tức sáng lên. Ánh mắt kia khiến Phương Chính liên tưởng tới cảnh con sóc nhìn thấy bánh quy trong tay hắn, Độc lang nhìn lạp xưởng trong tay đám Triệu Đại Đồng! cảm giác này, là lạ...

Lúc này, người tàn tật kia mới lăn tới, vừa lăn vừa hát, âm thanh còn hữu lực hơn trước.

- Sư phụ, người ta tới rồi, người có cho tiền hay không?

Hồng Hài nhi nói.

Phương Chính lắc đầu:

- Không cho!

- Vì sao?

Hồng Hài nhi đang hỏi, người tàn tật kia đã đi tới trước mặt Phương Chính, ngửa đầu nhìn lên.

Hồng Hài nhi nhìn về phía Phương Chính, Phương Chính nói:

- A Di Đà Phật, thí chủ, mời thí chủ rời đi.

Kết quả, người tàn tật kia không hề nói chuyện, chỉ nhìn lại chằm chằm, đồng thời tiếng hát càng lớn hơn, còn mang theo vài phần nghẹn ngào, lập tức hấp dẫn không ít ánh mắt.

Hai người Phương Chính, Hồng Hài nhi đã sớm hút mắt người nhìn, lại thêm người tàn tật kia cùng tiếng loa ầm ĩ nữa, khó tránh khỏi kéo tới ánh mắt của đại đa số người đi qua. Tiện thể, thấy trang phục kỳ dị của Phương Chính cùng Hồng Hài nhi, lại không kìm được ngừng chân quan sát. Nhìn người dừng lại càng lúc càng đông, ánh mắt tên ăn mày lộ vài phần khiêu khích, tựa như nói, cậu dám không cho tiền sao?

Phương Chính cũng hiểu, đối phương thấy hắn là người xuất gia, lại còn là hòa thượng trẻ tuổi, thêm nữa là có nhiều người đứng xem như vậy, tự cho là ăn chắc hắn!

Thế là Phương Chính ngồi xổm xuống, thấp giọng nói:

- Thí chủ, đều ra ngoài kiếm cơm, cần gì chứ?

- Ha ha... đưa tiền!

Đối phương cười ha ha, tắt mic, bá khí nói. Ý rất đơn giản, ta ăn chắc ngươi! Không đưa tiền? không ngại sao, ngươi có gan đối mặt với vô số đôi mắt sao?

Phương Chính nhướn mày nói:

- Thí chủ, anh làm vậy là ăn cướp sao? tiền của anh kiếm còn nhanh hơn bần tăng nhiều lắm.

- Thôi đi, các cậu ngồi lấy tiền, tôi phải nằm nhận tiền, cậu thoải mái hơn tôi nhiều. đưa tiền, nếu không tôi một mực theo sau cậu.

Đối phương nghe giọng Phương Chính không giống người địa phương, lại càng thêm kiên định.

Phương Chính biết, kẻ này tám phần là cướp ngày rồi! hắn cũng xem không ít tin tức nói về ăn mày giả dạng, nhưng kẻ phách lối như vậy, đây quả thực là lần đầu gặp được. Hồng Hài nhi thấy Phương Chính lộ vẻ kinh ngạc, cười hắc hắc, nhìn Phương Chính nói:

- Sư phụ, cần con xuất thủ không? Một nồi hầm hắn?

Phương Chính vỗ đầu Hồng Hài nhi, ra hiệu một cái, Hồng Hài nhi thấy vậy, cười càng thêm xán lạn:

- Có thể hầm được?

Phương Chính trực tiếp liếc mắt:

- Tịnh Tâm, ngộ tính của con như vậy là còn chưa đủ, khi về đọc lại "Kim Cương kinh" cùng "Lăng Già kinh" đọc một trăm lẻ tám lần cho ngấm nhé!

Hồng Hài nhi nghe xong, lập tức khổ sở, nó ngộ tính không đủ sao? chẳng qua là không nhìn ra được ý Phương Chính thôi mà? hòa thượng này quá lừa!

- Tiểu hòa thượng, hai người các cậu đừng có đổi chủ đề, nhanh, đưa tiền!

Người nằm trên đất không vui, thấp giọng nói.

Phương Chính nhìn qua đối phương, lại nhìn Hồng Hài nhi, kết quả Hồng Hài nhi vẫn không hiểu ý Phương Chính. Phương Chính bất đắc dĩ lắc đầu, quả nhiên, vẫn cần tự thân xuất mã!

Thế là Phương Chính không chút khách khí ngồi xổm xuống, duỗi cánh tay trắng noãn, mở ngón tay thon dài, sau đó trong ánh mắt trợn mắt hốc mồm của tên ăn mày, năm ngón tay khép lại, hung hăng cầm một nắm tiền ra, lại trong ánh mắt đần độn, ngây ngốc của tên ăn mày mà nhét tiền vào trong ngực mình! Trong nháy mắt đó, đầu óc tên ăn mày ông lên một cái, mẹ nó, chuyện quái gì đây?

Tên ăn mày đang muốn phẫn nộ gào thét, chuẩn bị mượn thế của đám người xung quanh, uy hiếp hòa thượng trả tiền.

Kết quả Phương Chính đã đầy bất đắc dĩ chắp tay, cất cao giọng nói:

- A Di Đà Phật! thí chủ, không nghĩ tới anh lại thành kính như thé! Bần tăng đã không muốn nhận tiền mà anh còn nhất định phải cho, còn muốn đưa tất cả. như vậy đi, bần tăng không lấy nhiều, chỉ lấy một nhúm, lấy nhiều thực sự không được.

- Mày...

Tên ăn mày nhìn tiền trong hộp, kết quả tiền giấy đã bị lấy sạch, chỉ còn lại mấy đồng xu phản chiếu ánh mặt trời! tên ăn mày kém chút tức ngất, lòng cuồng hống: Ai cho mày? Con mẹ nó mày tự lấy mà? một nhúm? Con mẹ nó tay mày dài như thế? Con mẹ tên lừa trọc này, lương tâm mày không tự trách sao?

Tên ăn mày giận giữ, lập tức lại mở loa, há miệng liền hô, kết quả vừa ra khỏi miệng lại biến thành:

- Đại sư, tiền cậu cứ cầm! tôi là người tin phật!

Lời vừa ra khỏi miệng, tên ăn mày liền thấy hai mắt ngưng nước, nước mắt không kìm được chảy ra, bò tới giờ mới kiếm được tiền ăn trưa, cứ như vậy mà không còn gì nữa? đau lòng, còn nữa, đây không phải lời hắn muốn nói, mẹ nó, có quỷ!

-----------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay