Chương 749: Muốn Đánh Người
Trong đầu Phương Chính cũng đầy dấu chấm hỏi, cho nên cũng không vội trả lời Hồng Hài nhi, dẫn theo Hồng Hài nhi ra khỏi bóng cây. Sau đó, hai người liền cảm nhận được sự ấm áp tới từ mặt trời, ánh mặt trời chiếu lên người, khí lạnh cùng khí ẩm như cùng biến mất. chỉ cảm thấy toàn thân ấm áp.
- Sư phụ, đây là nơi nào? Cái thời tiết mắc toi này... thực sự không bằng với hoàn toàn lạnh hoặc hoàn toàn nóng a.
Hồng Hài nhi khổ sở nói.
Phương Chính ngửa đầu nhìn trời, mặt trời nơi này càng cao hơn phương bắc:
- Hẳn là tới phía nam rồi.
- Phía nam? Sư phụ, không phải phía nam không có mùa đông, mặt trời chói chang ấm áp sao?
Hồng Hài nhi thường xuyên xem điện thoại, tuy không quan tâm những tin tức địa lý như vậy, nhưng thi thoảng cũng nhìn qua miêu tả.
Có điều Phương Chính cũng không phải người miền nam, cũng không phải cuốn từ điển bách khoa toàn thư, cho nên cũng không quá rõ việc này, lắc lắc đầu nói:
- Vi sư cũng không rõ, có điều mặt trời ở đây cao hơn so với phương bắc, hẳn đã là phương nam rồi. đây chưa phải trọng điểm, để vi sư xem nơi này là ở đâu đã rồi lại nói.
Đang lúc nói chuyện, Phương Chính lấy điện thoại, bật định vị để kiểm tra, vừa nhìn liền khẽ nhếch miệng, thầm nói:
- Thực sự tới phía nam rồi.
...
- Nha.
Phương Chính vừa nói xong, chân trời đột nhiên xuất hiện một đám mây đen, Phương Chính đoán chừng trời sắp mưa, lại nhìn điện thoại, thực đúng là chạng vạng tối sẽ có mưa!
Phương Chính mặc một thân tăng y màu trắng, bên người lại có một tiểu hòa thượng phấn điêu ngọc trách, hai người một lớn một nhỏ đi đường, hấp dẫn ánh mắt vô số người nhìn. Mọi người không muốn chú ý cũng khó khăn, có điều Phương Chính cũng đã sớm quen với ánh mắt như vậy. còn Hồng Hài nhi, lúc ở Nhất Chỉ tự, có du khách nào lên núi mà không quay đầu nhìn nó một hai lần, cho nên, da mặt Hồng Hài nhi còn dày hơn cả Phương Chính.
Một lớn một nhỏ nhanh nhẹn bước đi, đi tới một con phố khá phồn hoa, khu phố này không rộng như đường lớn, nhưng người đi bộ lại rất nhiều, giữa đường cũng không bị ngăn cách nữa, cửa hàng bốn phía thì san sát, người đến người đi vô cùng náo nhiệt.
Nhìn tới cảnh này, hai mắt Hồng Hài nhi đều sáng lên, kéo kéo Phương Chính, tội nghiệp nói:
- Sư phụ, con ngửi được mùi đồ nướng. chúng ta không ăn thịt, ăn chút rau củ được không?
- Tịnh Tâm, nhắc cho vi sư xem cái gì là ngũ huân.
Phương Chính nghiêm nghị nói.
Hồng Hài nhi khổ sở đáp:
- Ngũ huân là năm thứ cực nhọc, ảnh hưởng tới thần tính. Trong đó hành, tỏi, hẹ, tiêu, kiệu làm ngũ huân...
Nói tới đây, hai mắt Hồng Hài nhi lại sáng lên:
- Sư phụ, chúng ta không ăn tỏi nướng hay mấy thứ tương tự, chỉ nướng chút rau xanh thôi rồi đi?
Phương Chính sờ đầu Hồng Hài nhi, thầy trò hai người tới trước một quán đồ nướng, Hồng Hài nhi vừa muốn xông vào, Phương Chính đã kém cổ áo lại. Hồng Hài nhi không hiểu nhìn Phương Chính, Phương Chính nói:
- Nhìn xem...
Hồng Hài nhi ồ một tiếng, mùi thơm của đồ nướng khiến nước bọt trong miệng nó ứa cả ra.
Quán bán đồ nướng này khá đông khách, mặc dù còn chưa tối nhưng lại có không ít người tới ăn, mặt hàng không quá phong phú, nhưng xuất hàng liên tục. rau xanh ở đây chủ yếu là hẹ, cải, nấm, cà... Hồng Hài nhi xem xét, hẹ thì nhất định không được rồi, nhưng còn cà, nấm, cải thì có thể ăn a!
Thế nhưng vừa nghĩ tới cải trắng nhở chùa, lập tức mất hết cả hứng, chỉ có thể chuyển mục tiêu sang cà cùng nấm.
Một quà cà lớn bổ thành hai, đặt trên vỉ nướng, sau đó phủ lên từng lớp gia vị... Hồng Hài nhi nuốt nước bọt, kìm nước mắt nhìn về phía kế tiếp. bởi gia vị ở đây đều là ớt, tỏi, tiêu... rõ ràng là không ăn được.
Cũng may, có nấm là không cần quệt gia vị, hơn nữa nhìn có vẻ cũng rất ngon miệng.
Thế nhưng, sau khi nướng nấm xong, thành phẩm được đặt sang một bên, lúc Hồng Hài nhi mới thực muốn khóc, đồ mặn đều trong mân này, theo quy củ...
- Sao rồi?
Phương Chính hỏi.
Hồng Hài nhi tội nghiệp nhìn Phương Chính:
- Sư phụ...
Phương Chính cười nói:
- Kỳ thực vi sư cũng là cao thủ nướng đồ ăn, nếu con muốn ăn, về núi vi sư sẽ nướng cho con ăn.
- Thật?
Hồng Hài nhi nghe xong, hai mắt liền sáng lên.
Phương Chính cười nói:
- Đương nhiên rồi...
Bản năng nhớ lại hồi nhỏ trộm rau xanh. Năm đó hắn bẻ trộm cải, đào trộm khoai con... mà những tang vật này đương nhiên không thể đem về Nhất Chỉ miếu cho Nhất Chỉ thiền sư nhìn thấy, nhưng lại muốn ăn thì phải làm sao? chỉ có thể tự mình xử lý, không có dầu muối tương dấm? không sao, nói mấy đứa nhỏ khác về nhà lấy. không có nồi bát xoong chậu? ở ngoài không thiếu cành cây, tùy tiện bẻ mấy cái là có thể xiên rau lại, nướng quên cả trời đất. mặc dù mấy lần đầu rất tệ, nhưng làm nhiều thì kỹ năng cũng tăng lên...
Đáng tiếc, sau khi lớn hắn đã lâu không nướng đồ. Bây giờ nhớ lại, thực đúng là có chút động tâm, thế là đem việc này quy vào trong kế hoạch năm ngày...
Có Phương Chính cam đoan, Hồng Hài nhi lập tức lại hớn hở, vốn một lòng muốn đi chơi, giờ lại chuyển sang thi thoảng hỏi:
- Sư phụ, bao giờ chúng ta mới về núi?
Phương Chính không chút khách khí cốc cho Hồng Hài nhi một cái:
- Muốn về cũng đơn giản, giúp vi sư làm nhiệm vụ, tìm kiếm mục tiêu cần giúp đỡ.
- Nha.
Hồng Hài nhi gật gật đầu.
Đúng lúc này, một tiếng âm nhạc từ xa truyền tới, tựa như trong bộ loa thùng nào đó, âm thanh này cũng không quá hay, nhưng làn điệu này lại khiến Phương Chính trở nên cổ quái, bây giờ còn có người hát ca cổ như vậy sao? đây là mấy bài mà hắn nghe từ hồi nhỏ xíu...
Suy nghĩ lung tung một hồi, tiếng ca ngày càng gần lại...
- Lang thang dạo bước ngoài đường
Bước đi bước đi...
Bước qua bao nhiêu năm tháng.
Mùa xuân hoa cỏ nảy mầm.
Lại là một mùa xuân...
- Sư phụ, bài hát này là gì vậy? sao nghe mà khiến con muốn đấm cho một trận quá a?
Hồng Hài nhi cau mày nói.
---------------
Phóng tác: xonevictory