Chương 748: Lại Xuất Phát
Không gặp Chủ tịch Kỳ, Phương Chính bỏ chút thời gian, dùng trúc làm hai tấm biển, một cái ghi cầu Nại Hà, một cái ghi Thải Hồng bộc (Thác nước cầu vồng). Long Phật văn thư viết xuống hai tấm biển như hóa thành Thiên Long hành không, vô cùng thuận mắt...
Hôm nay, du khách vẫn không ngớt, chỉ là không còn nhiều như hôm qua mà thôi.
Đợt sóng du lịch nầy, kéo dài tới bốn ngày mới dần ổn đỉnh lại, Nhất Chỉ sơn lần nữa trở lại vẻ yên tĩnh. Dù sao giờ còn chưa phải ngày nghỉ, đại đa số mọi người còn phải đi làm. Người ở xa lại không tới được, người ở gần muốn đi thì đều đã đi, tự nhiên cũng trở nên yên tĩnh.
Có điều, hôm nay Phương Chính lại nhận được điện thoại của Vương lão, việc Vương lão nói cơ bản không khác lúc Bao Vũ Lạc nói là mấy, đều là muốn xác minh việc ở dưới hồ có liên quan tới Phương Chính hay không. Phương Chính đương nhiên chỉ cười ha ha, đánh chết cũng không thừa nhận. Vương lão rơi vào đường cùng, cũng chỉ đành thôi. Dù sao việc này quá thần dị, coi như lão có tin, người ngoài cũng chưa chắc tin. Trên thực tế, mấy cơ quan nghiên cứu còn đang tranh cãi không ngừng, đại đa số còn không tin, đưa ra nhận định là do ánh sáng chiết xạ, ảo ảnh mà thôi... ban đầu mọi người còn tranh luận không phân thắng bại, nhưng sau khi Vương lão tự mình trải qua việc thực cũng biểu thị hoài nghi, mọi người mới có khuynh hướng hoài nghi hơn hơn.
Chỉ có điều, Vương lão cũng tự hiểu, sau khi thấy sự thần kỳ của Phương Chính cùng với sự kinh khủng của chậu cơm, ý tưởng chân thực của lão khác với biểu hiện ra ngoài...
Đương nhiên, Phương Chính không thừa nhận, trước khi Vương lão có đủ chứng cứ, vậy suy đoán cũng mãi cũng chỉ là suy đoán.
Tắt máy, Phương Chính cũng thở nhẹ một hơi, xem như đã xong. Đồng thời cũng nhắc nhở bản thân, sau này làm gì cũng phải cẩn thận, trên trời còn có vô số con mắt đang nhìn a!
Ngửa đầu nhìn trời, Phương Chính gọi Hồng Hài nhi tới.
- Sư phụ, sao vậy ạ?
Hồng Hài nhi tò mò hỏi.
- Con có cách nào để che đậy nơi này không, chí ít là không để vệ tinh nhìn thấy tình huống chân thực của Nhất Chỉ tự chúng ta.
Phương Chính nói.
- Ách, chỉ chút chuyện này sao?
Hồng Hài nhi sững sờ, sau đó cười ha ha:
- Cái này đơn giản, chỉ cần con lập mấy trận pháp nhỏ là được. sư phụ, người muốn làm gì, chẳng lẽ có người dùng vệ tinh quan sát chúng ta sao? có cần con tìm rõ ngọn nguồn, bắt bọn họ ra sạch, xong đem hầm được không?
Cốc!
Phương Chính gõ Hồng Hài nhi một cái:
- Hầm cái gì mà hầm? chỉ là muốn giữ bí mật mà thôi.
- Như vậy sao, vậy thì đơn giản a. con bố trí trận pháp, muốn bọn họ thấy gì thì thấy đó, không muốn họ thấy gì thì đánh chết họ cũng không thấy được.
Hồng Hài nhi tự tin nói.
- Vậy thì tốt, con bố trí đi.
Phương Chính nói.
- Sư phụ, bố trí xong có thưởng gì không a?
Hồng Hài nhi lén lút nhìn thái độ của Phương Chính.
Phương Chính khẽ trợn mắt, con gấu nhỏ này lại còn cò kè mặc cả. có điều việc này đúng là quan trọng với Phương Chính, nếu không cảm giác bị người quan sát 24/24 thực đúng là khó chịu. thế là Phương Chính nói:
- Con muốn thưởng gì?
- Sư phụ, mấy ngày nay con sắp mệt thành Tịnh Pháp sư huynh rồi, đầu lưỡi sắp lè cả ra ngoài rồi. người xem, có phải nên ra ngoài đi dạo một chút?
Hồng Hài nhi híp mắt, cười hắc hắc nói.
Phương Chính biết con gấu nhỏ này sẽ yêu cầu như vậy, có điều hai ngày nay đúng là mọi người đều mệt rồi.
Hồng Hài nhi thấy có hy vọng, lập tức nói:
- Sư phụ, khách hành hương mấy hôm nay đông quá, mà Nhất Chỉ tự chỉ có mình con có thể mở miệng nói chuyện, bận bịu tứ phía, một phút nhàn nhã cũng không có. Mặc dù con là yêu vương, thân thể bất hủ, nhưng cũng không chịu nổi cường độ làm việc như vậy a? tra tấn tinh thần còn đau khổ hơn tra tấn nhục thể...
- Tiểu gia hỏa này, nói yêu cầu là được rồi. được, chỉ cần con làm tốt việc này, vi sư sẽ dẫn con ra ngoài đi dạo.
Phương Chính cười nói.
- Ah, xong!
Hồng Hài nhi nghe xong lập tức hớn hở:
- Nếu là đại trận thì còn khó, một là không biết, hai là không có vật liệu. nhưng một cái chướng nhãn pháp thì đơn giản.
Nói xong, Hồng Hài nhi tìm một cái gậy trúc, sau đó bắt đầu chạy loạn khắp Nhất Chỉ sơn, ngẫu nhiên dừng lại vẽ một dấu x lớn, sau đó tiếp tục đi, tiếp tục vẽ.
Một hơi vẽ bảy bảy bốn chín dấu x, sau đó Hồng Hài nhi chạy về:
- Sư phụ, tiếp đó phải dự vào người rồi, những vị trí con vừa vẽ, người để hàn trúc mọc tới một cây đi.
Hồng Hài nhi nói.
- Hàn trúc, con cần hàn trúc làm gì? Chẳng lẽ cái này chính là trận pháp?
Phương Chính buồn bực.
- Bày trận thì cần vật liệu, đồ trên Nhất Chỉ sơn có thể làm vật liệu bày trận không nhiều. chùa này là một, hai cây La Hán cũng được, nhưng vì còn chưa lớn, linh khí có hạn nên tạm không thể dùng. Còn lại cũng chỉ có gác chuông lầu câu, hai thứ này người nhất định không cho con động rồi. cuối cùng chỉ có Hàn trúc.
Mặc dù Hàn trúc còn không có nhiều linh khí bằng cây La Hán, nhưng thứ này lại dễ sinh trưởng, miễn cưỡng dùng được.
Hồng Hài nhi nói.
- Miễn cưỡng? không thể tốt hơn sao?
Phương Chính có chút ghét bỏ nói.
- Sư phụ, cái hoàn cảnh nát ở trái đất này, có thể tìm được vật liệu bố trí đã là không tệ rồi, miễn cưỡng đã là đánh giá rất tốt rồi.
Hồng Hài nhi không thể làm gì hơn.
Phương Chính nhìn Hồng Hài nhi, Hồng Hài nhi cũng không né tránh, thầy trò nhìn nhau nửa ngày, cuối cùng Phương Chính xác định con gấu nhỏ này không có lừa hắn, mới nói:
- Được rồi.
Phương Chính điều khiển Trúc mẫu, mọc những cây trúc lên điểm vừa được đánh dấu, sau một khắc, Phương Chính mơ hồ cảm nhận được không gian có chút vặn vẹo, nhưng lập tức lại trở lại bình thường.
- Được rồi, từ giờ trở đi, từ trên nhìn xuống Nhất Chỉ sơn chúng ta chỉ có thể thấy thứ chúng ta muốn cho thấy. chúng ta không muốn cho, vậy bọn họ chỉ có thể nhìn thấy chúng ta an tĩnh nằm ngủ, an tĩnh niệm kinh...
Hồng Hài nhi vỗ vỗ tay, tự tin nói.
Mặc dù Hồng Hài nhi có chút nghịch ngợm, nhưng làm việc vẫn đáng tin, Phương Chính yên tâm.
Hồng Hài nhi đã làm xong việc, Phương Chính tự nhiên cũng không hẹp hòi, mang theo Hồng Hài nhi bước qua Vô Tướng môn.
Sau một khắc, Phương Chính có thể nghe được một chút thanh âm lờ mờ, tiếng gà kêu, tiếng xe gầm, còn có tiếng người không ngừng hỏi gì đó, đáng tiếc lúc Phương Chính cố gắng lắng nghe, lại không nghe được gì.
Bóng tối kéo đi, Phương Chính cùng Hồng Hài nhi liền xuất hiện giữa một thành phố hiện đại, thời tiết có chút râm mát, nhưng lại không phải cái lạnh thấu xương phương bắc, chỉ có gió thổi qua, làn da không có cảm giác, nhưng giữa khớp xương lại có thể cảm nhận được một cảm giác ẩm ướt. Phương Chính nhìn bốn phía, có chút ngơ ngác. Lúc này, trẻ nhỏ phía bắc đã bắt đầu mặc áo len áo khoác, nhưng nơi này, đứng dưới bóng cây lại có thể cảm nhận được gió âm lãnh khó chịu. nhưng những người đi đường kia đều chỉ mặc áo mỏng nhẹ, thậm chí còn mặc quần ngắn lướt qua!
Hồng Hài nhi cũng bị gió thổi cho run người, có điều thân là yêu vương, đây cũng chỉ khẽ run theo bản năng mà thôi. Hồng Hài nhi hỏi:
- Sư phụ, những người này không sợ lạnh sao?
-------------
Phóng tác: xonevictory