Chương 747: Cầu Nại Hà
- Cũng không lâu lắm...
Trương Tuệ Tuệ bản năng nói, sau đó phát hiện nói sai, vội nói sang chuyện khác:
- Nơi này đúng là không tệ, tôi bắt đầu hâm mộ cuộc sống của anh rồi. không lo ăn lo uống, lại có cảnh đẹp nhìn không chán...
Phương Chính cũng biết Trương Tuệ Tuệ này tuy nói năng chua ngoa nhưng lại có tấm lòng Bồ tát, cũng không tính toán lại:
- Tạm được.
- Cái ao này thực sự là do động đất tạo thành?
Trương Tuệ Tuệ tò mò nhìn Thiên Long trì.
Phương Chính mỉm cười, Trương Tuệ Tuệ coi như Phương Chính xác nhận, tấm tắc lấy làm kỳ:
- Cái này đúng là thần kỳ, động đất không làm rơi một miếng ngói, thế mà lại tạo thành một chỗ hoàn mỹ ở đây như thế.
Phương Chính tiếp tục cười, có nhiều thứ không nói thì tốt hơn.
- Phương Chính đại ca, em cùng tỷ tỷ tới thăm anh, đúng rồi, tỷ tỷ còn nói sắp đông rồi, muốn đưa anh thứ gì đó.
Nói xong, Tiểu Thất lấy một cái hộp đưa Phương Chính.
Phương Chính khẽ ngạc nhiên, nhìn về phía Trương Tuệ Tuệ, Trương Tuệ Tuệ lại ngửa đầu nhìn trời, tựa như không quan tâm.
Phương Chính cười ha ha, mở hộp, bên trong rõ ràng có một cái... mũ!
- A...
Tiếu dung trên mặt Phương Chính liền trở nên cổ quái.
- A cái gì mà a? không thích? Không thích thì trả tôi!
Trương Tuệ Tuệ thấy nụ cười của Phương Chính, lập tức phẫn nộ. cô có lòng tốt tặng đồ, kết quả lại đổi lấy bộ mặt ghét bỏ? hỏa khí đốt lên, lập tức bạo phát.
Phương Chính tranh thủ cất vào lòng, cười nói:
- A Di Đà Phật, không phải, chủ yếu là do bần tăng chưa từng đội mũ.
Tiểu Thất nói:
- Phương Chính đại ca, anh không có tóc, mùa đông có bị lạnh không? Em với tỷ tỷ thương lượng rất lâu, cuối cùng mới quyết định tặng mũ. Có cái mỹ này, anh sẽ không bị lạnh nữa... anh thử đội lên xem!
Nói xong, Tiểu Thất lấy mũ ra, bắt đội lên cho Phương Chính.
Kết quả vừa mới đội lên, gương mặt xụ ra của Trương Tuệ Tuệ lập tức biến thành vẻ bật cười, sau đó liền không kìm lại được, cười ha hả ôm bụng, cười không ngừng lại nổi.
Phương Chính buồn bực, một cái mũ thôi mà, cần phải như vậy sao? lại nhìn sang Tiểu Thất, kết quả thấy Tiểu Thất khẽ sững sờ, sau đó cũng cười theo.
Phương Chính nhìn lại con sóc, tiểu gia hỏa này đã lắc mông chạy, nhìn bộ dạng này, hẳn là đi tìm chỗ không người để cười đi...
Phương Chính tranh thủ bước tới cạnh ao, khẽ nghiêng nhìn vào trong, sắc mặt lập tức biến thành màu đen! Cái mũ này, không chỉ là một cái mũ trơn, mà trên mũ còn có tai thỏ! Hai cái tay cũng không có vấn đề gì. Mấu chốt là đội lên đầu Phương Chính, phối hợp với gương mặt trắng nõn của hắn, Phương Chính lập tức cảm thấy bản thân biến thành đứa trẻ, nhìn sao cũng thấy đáng yêu, nghiêm trọng phá hủy hình tượng! không đúng, cái mũ này sao lớn như vậy?
- Phương Chính, anh đội nhầm rồi. trong đó có hai cái mũ, cái của anh là tặng cho Tịnh Pháp.
Trương Tuệ Tuệ cố nén cười nói.
Phương Chính nghe xong, lập tức đỏ mặt, hắn đã sớm nghi ngờ, cái mũ này sao lại lớn vậy chứ? Hơn nữa, đường đường là một Đại sư, lại đi đội mũ sao? không phải là mất mặt sao? thế là tranh thủ bỏ xuống, lại mở hộp ra, quả nhiên trong hộp còn có một cái hộp nhỏ, mở ra xem, bên trong có một cái mũ nhỏ, đây là một cái mũ kiểu cổ, Phương Chính lấy ra, đội lên đầu.
Lúc này Tiểu Thất mới vỗ tay kêu:
- Phương Chính đại ca, anh thật đẹp trai!
Trương Tuệ Tuệ cũng sáng mắt lên nhìn.
- Đương nhiên, bần tăng thiên sinh lệ chất, đội cái gì cũng đẹp.
Phương Chính vừa nói, lần nữa lại nghiêng người nhìn ảnh phản chiếu trong ao, cái mũ này thực sự hợp với tăng y của hắn, rất đẹp! chỉ có điều, một hòa thượng lại đi đội mũ, thực có chút lạ. có điều, ý tốt của người ta, Phương Chính cũng không tiện từ chối.
- Xấu hổ.
Tiểu Thất sờ sờ mặt nhỏ của bản thân, sau đó nói:
- Cái mũ này là thành quả em với tỷ tỷ chọn cả một ngày trời, khó lắm mới mua được đó.
- Cảm ơn hai vị thí chủ, đã khiến hai vị thí chủ nhọc lòng.
Phương Chính cười nói.
Trương Tuệ Tuệ nói:
- Anh đội đẹp là được, nếu không đẹp, tôi cũng định trả hàng, còn có thể tiết kiệm một khoản...
Sau đó đổi vấn đề, muốn đi thăm Nhất Chỉ tự.
Phương Chính tự nhiên vui vẻ đồng ý, dẫn hai người vào trong Nhất Chỉ tự, đi qua cầu giữa Thiên Long trì, Tiểu Thất tò mò hỏi:
- Phương Chính đại ca, cầu này tên là gì ạ?
Phương Chính đã sớm nghĩ, thuận miệng nói:
- Cầu này tên Nại Hà!
- A...
Tiểu Thất cùng Trương Tuệ Tuệ đồng thời sững người, Trương Tuệ Tuệ không nhịn được hỏi:
- Tên này là anh đặt?
Phương Chính gật đầu đương nhiên, hắn đương nhiên biết cầu Nại Hà có ý nghĩa gì, nhưng hắn đặt tên như vậy cũng là có ý của hắn...
- ừm, là bần tăng đặt.
Phương Chính nói.
- Ha ha, tiêu chuẩn đặt tên của anh đúng là còn phải nâng cấp nữa.
Trương Tuệ Tuệ cười khan.
Tiểu Thất tò mò:
- Phương Chính đại ca, vì sao anh đặt tên như vậy? anh không sợ nửa đêm cảm thấy hoảng sao?
Phương Chính cười ha ha:
- Cầu này không phải cầu kia, cầu Nại Hà ở Âm phủ đó là cây cầu lựa chọn của linh hồn bất đắc dĩ. Cầy này của bần tăng thì là lựa chọn của phàm nhân bất đắc dĩ, đối mặt bất đắc dĩ thì phải làm thế nào, đứng yên đối mặt hay là một bước đi qua, bỏ hết thảy bất đắc dĩ ra sau? Thế gian vạn vật không gì hơn việc này, bất đắc dĩ, một bước đạp lên, bước ra rồi, khi quay đầu nhìn lại, sẽ cảm thấy cũng không có gì khó bỏ.
- Nghe anh giải thích, đúng là có chút có lý.
Trương Tuệ Tuệ thầm nói.
Phương Chính dẫn hai người vào trong chùa, sau đó để Trương Tuệ Tuệ dẫn Tiểu Thất đi cầu bình an.
Mà Phương Chính thì đứng ở ngoài cửa lặng lặng chờ, nhìn xem...
Trương Tuệ Tuệ đã cứu người, trên người có công đức. Phương Chính để Trương Tuệ Tuệ cầu bình an, cũng là muốn chứng thực một việc.
Quả nhiên, sau khi Trương Tuệ Tuệ quỳ xuống, thành tâm cầu nguyện bình an, Phương Chính liền nhìn thấy Quan Âm từ trong Thiên Thủ Thiên Nhãn Quan Âm bước ra, ngọc thủ nhẹ nhàng chạm lên đầu Trương Tuệ Tuệ, sau đó, trên người Trương Tuệ Tuệ lập tức xuất hiện một tầng Phật quang bảo hộ! thấy vậy, Phương Chính khẽ cười, Nhất Chỉ tự của hắn, sau này muốn không nổi danh cũng khó!
Trương Tuệ Tuệ cùng Tiểu Thất quay lại nói chuyện với Phương Chính thêm một hồi nữa, giải quyết tâm sự, sau đó liền cáo từ.
Tiễn hai người đi, Phương Chính mới gọi Độc lang đang cảnh ở rừng trúc tới, không bao lâu, tiếng chó kêu lên thảm thiết vang lên, tiếp đó là một hồi cười vang, một con sói lớn đội mũ khổ sở đi theo Phương Chính. Đám Hồng Hài nhi cũng sải bước theo sau, đi tới cạnh Thiên Long trì. Chỉ có điều con sói lớn này, nhất quyết ngửa đầu nhìn trời, không chịu cúi đầu nhìn vào trong ao... tựa như, nhìn sẽ chết vậy.
Ngày thứ hai, Phương Chính nhận được điện thoại của Vương Hữu Quý, lại là Chủ tịch Kỳ chuẩn bị tới gặp.
Phương Chính nghĩ nghĩ, lấy lý do tiếp tục tham thiền để từ chối, nhờ Vương Hữu Quý hỗ trợ nói khéo. Cũng không phải Phương Chính khinh thường người ta, mà là Phương Chính còn không biết nên đối mặt với quan phụ mẫu trong huyện này thế nào... hắn có thể hiểu được phần nào ý định của vị Chủ tịch kia, nhưng Nhất Chỉ tự là chốn phật môn, nếu muốn biến thành nơi du lịch, vậy sẽ phải dính tới chính phủ, vấn đề này, Phương Chính thực không hiểu...
-------------
Phóng tác: xonevictory