Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 746

Chương 746: Gầm Cầu Phát Sáng

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 746: Gầm Cầu Phát Sáng

Phương Chính thấy vậy, biết giờ nói gì cũng đã muộn, hối hận không hể Hồng Hài nhi bố trí chướng nhãn pháp, có điều vẫn hỏi lại:

- hòa thượng trong thiên hạ nhiều như vậy, đâu nhất định là bần tăng?

- Hòa thượng thì nhiều, nhưng người mặc tăng y trắng lại không nhiều, hơn nữa có thể đứng trên mặt nước thì cũng chỉ có mình anh! Huống chi, bên cạnh còn có một bàn chân nhỏ!

Bao Vũ Lạc chỉ một góc cạnh hồ nước, sau đó phóng to lên, quả nhiên nhìn thấy một cái chân trần nhỏ xinh, bàn chân này rõ ràng là của một đứa nhỏ. Hòa thượng mặc áo trắng, lại có có trẻ nhỏ đi cùng, còn cần phải nghĩ sao?

Phương Chính cẩn thận nhìn một chút:

- ừm, tảng đá kia rất giống một bàn chân.

Bao Vũ Lạc nghe xong, lập tức liếc mắt:

- giả vờ, anh cứ giả vờ đi! Bản gốc tấm ảnh này còn có thể phóng to hơn nữa, có cần nhờ Vương lão tới tự mình phóng đại cho anh nhìn không?

- A Di Đà Phật, bần tăng là người xuất gia, phóng đại để xem mấy thứ này làm gì? Thí chủ, còn có việc gì nữa không?

Phương Chính nghĩ kỹ, nếu đã không thể nói láo, vậy mấy việc này cũng tuyệt không thể thừa nhận, dứt khoát giả bộ hồ đồ.

- Anh...

Bao Vũ Lạc nhìn tên hòa thượng trước mắt rõ ràng muốn lá mặt lá trái, lập tức chán nản.

- Anh thực không thừa nhận là anh sao?

Bao Vũ Lạc nhìn chằm chằm Phương Chính.

Phương Chính nhìn Bao Vũ Lạc, lại nhìn lên trời:

- Lại sắp bị sét đánh rồi.

- Nào... không được nói sang chuyện khác, ban ngày ban mặt, trời quang mây tạnh như thế lấy đâu ra sét?

Bao Vũ Lạc cười nói.

Phương Chính nói:

- Không phải bần tăng.

Oanh!

Một tiếng sấm nổ vang lên, đánh xuống ngay trước mặt Bao Vũ Lạc, đá lớn dưới đất cũng bị bổ vỡ, còn có thể thấy được ánh điện chớp lóe! Trong nháy mắt, Bao Vũ Lạc quên cả hét lên, trợn mắt nhìn chằm chằm.

Phương Chính buông tay:

- A Di Đà Phật, thí chủ nhìn xem, đây không phải là sét đánh sao?

Nói xong, Phương Chính quay lại hậu viện, chờ Bao Vũ Lạc lấy lại tinh thần, Phương Chính đã sớm chạy mất, lúc này có muốn tìm, cũng không thể thấy được cái bóng của Phương Chính, hỏi mấy người Lý Tuyết Anh mới biết, Phương Chính bỗng đốn ngộ gì đó, đã vào thiền phòng lĩnh ngộ phật pháp. Hơn nữa, mọi người tới đã lâu, quấy rầy Phương Chính đủ dài, cũng nên cáo từ rồi.

Nhìn đám người tới tấp rời đi, Bao Vũ Lạc bất đắc dĩ đành đi theo.

Chỉ có điều trước khi đi, Bao Vũ Lạc tới bên cạnh Hồng Hài nhi đang nghịch điện thoại, thêm bạn bè nick chat của Phương Chính...

Người đến người đi, trả lại vẻ yên tĩnh cho Nhất Chỉ tự.

Mặc dù mọi người tới đểm xem Phương Chính, nhưng vừa lên Nhất Chỉ sơn liền lập tức bị cảnh sắc hấp dẫn, quên cả mục đích tới. người ngẫu nhiên nhớ lại, sau khi biết Phương Chính đã bế quan thì cũng chỉ có thể từ bỏ. đối với việc này, mọi người cũng không quá đặt nặng, cao tăng a... đương nhiên khó gặp thì mới là cao tăng. Nếu muốn là có thể gặp, vậy còn chẳng bằng con chó con mèo rồi...

Mặt trời ngả về tây, hai bóng người một lớn một nhỏ vất vả leo lên Nhất Chỉ sơn.

- Tỷ tỷ, sau này nếu chị còn ngủ nướng nữa, em nhất định mặc kệ chị!

Một tiểu gia hỏa hai tay đút túi, hầm hừ nói.

- Em dẫn chị đi? Là chị dẫn em ra ngoài thì có?

Cô gái tức giận cốc cho tiểu gia hỏa một cái, người tới chính là Trương Tuệ Tuệ cùng đệ đệ Tiểu Thất. lúc đầu Tiểu Thất định dậy sớm tới Nhất Chỉ tự, nhưng Trương Tuệ Tuệ lại nhất quyết đòi ngủ thêm lấy sức. Tiểu Thất gọi mấy lần đều không đưực...

Kết quả, hai người đi muộn, trên đường lại kẹt xe, mặt trời gần xuống núi rồi hai người mới lên Nhất Chỉ sơn.

Mà giờ khắc này, trên núi đã không còn ai nữa. dù sao, vị trí của Nhất Chỉ sơn hơi hẻo lánh, đi lại còn khó khăn cho nên không ai muốn về quá muộn cả. hơn nữa dù Nhất Chỉ sơn đẹp, nhưng diện tích lại quá nhỏ, đi một vòng là đã bao quát sạch sẽ, không còn việc gì nữa, tự nhiên là nên xuống núi về nhà.

Các nguyên nhân hợp lại, cho nên chỉ còn một số người cố chấp lên núi, Trương Tuệ Tuệ cùng Tiểu Thất chính là hai trong số đó.

Hai người còn đang mải đánh nhau, chợt nghe một tiếng kinh hô:

- Wow, đẹp thật!

Hai người bản năng nhìn lại, lập tức bị cảnh sắc trước mắt làm cho ngẩn cả người!

Phương Chính nghe bên ngoài đã yên tĩnh lại, cũng từ hậu viện ra ngoài hóng gió, kết quả vừa ra khỏi chùa đã nghe tiếng kinh hô, nhìn quanh một vòng liền khẽ mỉm cười, Thiên Long trì này đúng là thứ tốt. có thêm nó, khung cảnh Nhất Chỉ tự quả là thêm không chỉ một bậc!

Nhưng rất nhanh, Phương Chính liền phát hiện tìnhb huống là lạ, tại sao mọi người lại đều từ bên cạnh nhìn về phía Thiên Long trì? Chẳng lẽ ở cạnh hồ có gì đặc biệt hơn sao?

Phương Chính cúi đầu nhìn xuống, ánh mắt liền lóe lên vẻ kinh ngạc, chỉ thấy chân cầu phát sáng, nói đúng hơn là gầm cầu phát sáng, ánh vàng rực rỡ, tựa như có đèn đuốc thắp dưới đó vậy!

- Sư phụ, đây là gì vậy ạ?

Con sóc chạy tới bờ vai Phương Chính, tò mò hỏi.

- Nhìn từ góc khác xem.

Phương Chính nói xong, dẫn theo con sóc chạy ra ngoài, từ phía nghiêng mà nhìn Thiên Long trì, mặt hướng phía tây, Phương Chính lập tức sững sờ tại chỗ!

Phía tây, một mảnh mây dưới ánh chiều mà hóa thành màu đỏ, ánh đỏ phản chiếu xuống mặt nước Thiên Long trì như hóa thành từng đám lửa. càng thần kỳ hơn, ánh sáng chiếu xuống hồ lại bị phản chiếu tới vòm cầu, vòm cầu được chiếu sáng, chữ viết cùng đồ án trên cầu cũng được chiếu rõ, phía trên khắc cá chép, hoa sen, phi long cùng kinh văn! Chín vòm cầu là chín bức họa tuyệt mỹ vẽ chín đầu cá chép, chín đầu phi long, chín đoạn kinh văn, dưới ánh mặt trời chiếu xạ ánh kim, thần thánh, trang nghiêm, lại mỹ lệ mà thần bí...

- Ha ha... không nghĩ tới đi muộn lại có cảnh đẹp như vậy!

- Đúng vậy, trước đó còn chưa thấy cảnh này cơ, không nghĩ tới sau khi mặt trời lặn lại có cảnh đẹp như vậy, thật đẹp!

- A... đây không phải là Phương Chính trụ trì sao?

- Ha ha... tôi lại gặp được chân nhân của Phương Chính trụ trì!

- Hắc hắc, những kẻ rời đi lúc trước còn nói chúng ta tới muộn. giờ thì hay rồi, tôi thực muốn gặp lại họ, kể cho họ việc chúng ta thấy được! lần này lên đây đúng là kiếm lời!

Đám người cười ha ha, sau đó không ít người chạy tới chào hỏi với Phương Chính, Phương Chính đáp lại từng người, đồng thời cũng chụp mấy bức ảnh lưu niệm.

Cũng may những người còn lại cũng không nhiều, chụp ảnh một hồi cũng tới tấp rời đi, chờ mọi người đi rồi, hai thân ảnh quen thuộc mới xuất hiện trước mặt Phương Chính.

- Phương Chính đại ca, đã lâu không gặp.

Tiểu Thất vui vẻ quơ tay,

Trương Tuệ Tuệ thì giữ vẻ không chút kích động, càng không chút khẩn trương, có điều ánh mắt kia lại cứ thỉnh thoảng nhìn lại Phương Chính. Quả nhiên, thiếu nữ này đúng là ngạo kiều, không chịu bỏ mặt mũi để diễn tả tâm tình.

Phương Chính cũng không thèm để ý, một tay ôm lấy Tiểu Thất:

- Ha ha, Tiểu Thất, đã lâu không gặp.

Sau đó nói với Trương Tuệ Tuệ:

- A Di Đà Phật, thí chủ, đã lâu không gặp.

-----------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay