Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 745

Chương 745: Không Dễ Dùng Như Chó

schedule ~13 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 745: Không Dễ Dùng Như Chó

- Hắc, tiểu gia hỏa, chị là muốn bảo vệ em nha.

Bao Vũ Lạc tức giận nói.

Phương Chính cười nhẹ:

- Thí chủ, đồ đệ này của bần tăng không hiểu chuyện, xin thí chủ chớ trách.

Bao Vũ Lạc gật đầu nói:

- ừm, anh nên học cách dạy trẻ nhỏ. Trẻ tốt mới có thể phát triển được...

Phương Chính nghe xong, mặt nở nụ cười, lòng lại gào thét: Đấy là cô chưa thấy Hồng Hài nhi phiên bản suốt ngày hô hào đòi ăn thịt người thôi! Bần tăng sống dễ lắm sao? giáo dục một ma vương trở nên nhu thuận hiểu chuyện như thế dễ lắm sao?

Bao Vũ Lạc vẫn không yên lòng:

- không được, tôi phải đi xem một chút.

Nói xong, Bao Vũ Lạc liền đi ra ngoài.

Mới tới cửa chính, Bao Vũ Lạc đã thấy Hồng Hài nhi đứng ngoài đám người, ngây ngốc nhìn đám người.

Chỉ thấy xung quanh hai người Đoạn Liễu, Lý Tuyết Anh đã vây thành ba vòng người, nếu không phải có vòng fans nữ kéo thành vòng trong cùng ngăn lại, không chừng sẽ có chuyện không vui phát sinh. Cho dù như thế, Lý Tuyết Anh muốn thoát ra cũng có...

Bao Vũ Lạc thấy vậy, cười ha ha bước tới:

- thế nào? Không thể làm gì được sao? lúc này vẫn phải nhờ chị chứ?

Hồng Hài nhi nhấc mí mắt:

- không cần, em làm được.

- giống hệt sư phụ em, vịt chết mạnh miệng.

nói xong, Bao Vũ Lạc ho khan mấy tiếng, hô:

- tôi là cảnh sát, mọi người nhường đường chút. Nhường đường cho Lý tiểu thư và Đoạn tiểu thư, để họ ra ngoài, cảm ơn...

vốn cho là lộ thân phận, chí ít cũng có thể mở được một con đường, kết quả Bao Vũ Lạc lại đau khổ phát hiện, căn bản vô dụng, không ai phản ứng nàng!

- Quả nhiên, dựa vào nữ nhân là vô dụng, vẫn phải dựa vào chó.

Đúng lúc này, thanh âm Hồng Hài nhi vang lên.

Bao Vũ Lạc nghe xong lập tức chán nản, đang muốn cốc cho Hồng Hài nhi một cái, đã nghe tiếng sói tru vang lên, tiếp đó Hồng Hài nhi hét lớn:

- Có sói, từ phía trước!

Đám người nghe vậy, bản năng nhìn sang, chỉ thấy một con sói lớn tập tễnh đi tới, không sai, con sói này không chạy không nhanh, tốc độ chậm rãi ung dung, tựa như đang tản bộ. có điều thực sự đang bước tới bên này! Đám người giật nảy mình, bản năng lui lại.

Hồng Hài nhi thấy cơ hội, lập tức xông vào đám người, hô vang:

- Đi mau!

Lý Tuyết Anh biết Hồng Hài nhi, lập tức kéo Đoạn Liễu đi theo.

Lúc này mới có người lấy lại tinh thần:

- Đây không phải là sói của Phương Chính trụ trì sao? không sao, gia hỏa này vô hại, chỉ dọa người thôi.

- Đúng vậy, tôi cũng biết con sói này, a, Lý Tuyết Anh đâu rồi?

- Ai, bị lừa rồi, Lý Tuyết Anh đâu?!

Vừa nghiêng đầu, đã thấy Lý Tuyết Anh cùng đoan liễu bước vào trong chùa, có điều mọi người cũng không có ý vây lại nữa, nơi này là chùa chiền, không thích hợp ồn ào. Người tới Nhất Chỉ tự hôm nay, cơ bản đều tới vì Phương Chính, vì Nhất Chỉ tự, cho nên cơ bản đều sẽ có phân tấc.

Bước vào hậu viện, Hồng Hài nhi liếc qua vẻ mặt còn đang tức giận của Bao Vũ Lạc, lạnh nhạt nói:

- Em nói rồi? nữ nhân không tác dụng bằng chó.

Bao Vũ Lạc lại chán nản, nhưng không làm gì được.

Lý Tuyết Anh nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của Hồng Hài nhi, cười nói:

- Tiểu gia hỏa này, đừng quên bọn chị cũng là nữ nhân. Sư phụ em không nói, chọc ai chớ chọc nữ nhân sao?

Hồng Hài nhi lập tức ngọt ngào:

- Sẽ không, Lý thí chủ xinh đẹp như vậy, nhất định là người tốt.

Lý Tuyết Anh lập tức cười nói:

- Sớm biết em miệng ngọt.

Bao Vũ Lạc có chút ghen tỵ, vì sao tiểu tử thối này cứ lạnh mặt với cô như vậy chứ? Khó chịu!

Hồng Hài nhi thấy vậy, lại nói:

- Bao thí chủ cũng xinh đẹp.

Bao Vũ Lạc lập tức hớn hở, kém chút lại muốn mời Hồng Hài nhi đi ăn, nhưng nhớ lại kinh nghiệm kinh hoàng, quả quyết bỏ ý định. Cô không muốn tháng này lại phải gặm mì tôm...

Mấy người vừa nói chuyện, đã bước tới hậu viện, Phương Chính đã đợi sẵn, Đoạn Liễu vừa thấy Phương Chính liền tới bái tạ. Phương Chính cũng không đứng dậy, cười hiền nhận lễ. từ trước tới nay, Phương Chính hắn đều quan niệm làm người tốt sẽ có thiện báo, thiện báo này không chỉ là vật chất, mà còn là tinh thần. nếu không, làm việc tốt mà không được báo, vậy còn ai muốn đi làm, ký thác hết thảy lên người có giác ngộ, vậy thì quá là làm khó người ta rồi. trên đời này, người thường nhiều, thánh nhân ít. Bởi vậy, Phương Chính cảm thấy giúp người thì nên được một cái cúi đầu, đây là chuyện đương nhiên, lễ này, hắn nhận được.

Những người khác thấy Đoạn Liễu cúi đầu, cũng đều có chút hiếu kỳ hỏi thăm.

Đoạn Liễu nhìn Phương Chính, sau đó khẽ lắc đầu, không nói nhiều.

Mọi người thấy Đoạn Liễu không muốn nói, cho nên cũng không gặng hỏi. tới tấp đưa ánh mắt nhìn Lý Tuyết Anh, nhất là Quản Tường Phong còn càng thêm nhiệt tình, chỉ kém bưng trà rót nước hỏi thăm, đối với việc này, Phương Chính cũng chỉ làm như không thấy.

Lý Tuyết Anh không hổ là đại minh tinh, năng lực giao tiếp rất mạnh, nói chuyện bao quát, không để người nào cảm thấy bản thân bị lạnh nhạt, trong lúc nhất thời, chủ khách đều vui.

Phương Chính vốn muốn tránh ồn ào, có điều người tới càng lúc càng đông, hắn cũng không thanh nhàn được nữa, bởi đã có người muốn bước tới hậu viện. bất đắc dĩ, Phương Chính đành phải gọi điện cầu viện, cũng may, sau khi Chủ tịch Kỳ trở về, cũng lo Nhất Chỉ sơn nhiều người mà có vấn đè, cho nên phái cảnh sát tới hỗ trợ. Cảnh sát vừa tới, Nhất Chỉ tự rốt cục trật tự lại, không có người xông loạn tới hậu viện.

Rốt cục cũng an tĩnh...

Mọi người bắt đầu tự mình nói chuyện.

Bao Vũ Lạc tiến tới bên cạnh Phương Chính, thấp giọng nói:

- Phương Chính trụ trì, có thể nói chuyện được không?

Phương Chính gật đầu, đi theo Bao Vũ Lạc qua một bên, Bao Vũ Lạc thấp giọng nói:

- Khí CO2 ở Chậu cơm đã biến mất.

Phương Chính mỉm cười:

- ừm, vậy thì tốt.

- anh không hiếu kỳ sao?

Bao Vũ Lạc nhìn chằm chằm Phương Chính hỏi.

Phương Chính hỏi ngược lại:

- tại sao phải hiếu kỳ?

Bao Vũ Lạc lấy điện thoại, mở một tấm ảnh. Đó là một tấm ảnh chụp từ vệ tinh, không ngừng phóng đại, giữa tầng mây xuất hiện một cái hố, tiếp tục phóng đại cái hố... cuối cùng xuất hiện một hòa thượng đầu trọc, áo trắng như tuyết, đạp nước hồ mà đứng!

Phương Chính nhướn mày... Bao Vũ Lạc vừa hỏi, Phương Chính đã hiểu mục đích lần này của Bao Vũ Lạc tới đây. Bao Vũ Lạc mặc cảnh phục tới như vậy, nhất định không phải tới chơi... cho nên sau khi Bao Vũ Lạc mở điện thoại, Phương Chính cũng không kinh ngạc, dù sao hắn cũng không phải người cách biệt khỏi xã hội, trên mạng đã sớm lưu truyền tấm ảnh này, hơn nữa hắn cũng đã sớm có đối sách...

Nhưng bức ảnh trước mắt này có vẻ không giống trên mạng lắm! ảnh trên mạng chỉ là một người nhỏ nhỏ, nhìn không rõ ràng. Nhưng ảnh này lại có thể nhìn rõ cái đầu bóng, thậm chí vết nhăn trên quần áo cũng có thể thấy được!

- ảnh chụp trên mạng không phải ảnh gốc, độ phân giản không cao, không thấy rõ được chi tiết. ảnh này của tôi là được Vương lão gửi tới, đã qua xử lý, có thể phóng đại nheiuè lần, cho nên cũng nhìn được thứ mà người khác không thấy được. Phương Chính trụ trì, đây là anh đúng chứ?

Bao Vũ Lạc híp mắt hỏi, ánh mắt trực trực câu câu nhìn Phương Chính.

---------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay