Chương 744: Đừng Thêm Phiền Ta
- Hai người này là ai? Tiền hô hậu ủng như vậy?
Thanh niên mặc áo bò hỏi.
Phó Vĩ nhìn kỹ lại, sắc mặt trở nên khó coi:
- Đoạn Liễu!
- Đoạn Liễu là ai?
Thanh niên mặc áo bò vẫn không hiểu.
- Thiên tài âm nhạc cổ, Đoạn Liễu! các ngươi không biết cũng bình thường, bởi âm nhạc của người này chỉ lưu hanh trong vòng tròn đỉnh cấp. lúc ở nước ngoài, tôi với lão đầu tử ở nhà từng đi xem một buổi hòa nhạc của người này. Không nghĩ tới người này lại tới Nhất Chỉ sơn...
Phó Vĩ thầm nói.
- Tôi cũng từng nghe qua cái tên Đoạn Liễu này, có điều nghe nói người này biến mất một thời gian, tựa như rời luôn khỏi giới âm nhạc, không nghĩ tới lại được gặp ở đây...
Thanh niên tóc vàng kinh ngạc nói.
- Nhất Chỉ tự nho nhỏ lại có thể hấp dẫn người này tới. nếu truyền ra ngoài, đám fans của Đoạn Liễu nhất định sẽ dồn dập tới đây, tới lúc đó, Nhất Chỉ tự muốn không nổi danh cũng có. Xem ra, Nhất Chỉ tự này thực sự sẽ phát triển rồi...
Phó Vĩ nói.
- Phó ca, anh không nghĩ nhiều chứ. Một người đã rời khỏi giới âm nhạc, lại có thể có bao nhiêu sức ảnh hưởng? huống chi, đonạ liễu này cũng chỉ là nổi tiếng trong vòng tròn nhỏ.
Thanh niên áo bò xem thường.
- ừm, được rồi, không nghĩ nữa.
tâm tình Phó Vĩ vốn mới lấy lại được, cũng vì Đoạn Liễu mà trở nên không vui.
Kết quả mới đi thêm mấy bước, bỗng có người hoảng sợ nói:
- Cô là Tuyết Ưng nữ vương, Lý Tuyết Anh?
Lời vừa nói ra, đám người xung quanh đều đột nhiên sững lại, nhìn về phía mỹ nữ bên cạnh Đoạn Liễu.
Phó Vĩ, tóc vàng, áo bò cũng bản năng nhìn sang, áo bò nói:
- Không thể nào...
Phó Vĩ cẩn thận nhìn mỹ nữ đeo kính kia, nuốt một ngụm nước bọt, hắn cực khổ phát hiện, có vẻ đúng như là Lý Tuyết Anh!
Sau một khắc, mỹ nữ hào phóng bỏ kính râm, mỉm cười nói:
- Buổi sáng vui vẻ!
- A! thực sự là Lý Tuyết Anh!
- Tuyết Ưng nữ vương, có thể chụp một tấm ảnh không?
- Lý Tuyết Anh, sao cô lại tới đây? Cũng là mộ danh mà tới sao?
- Không phải, tôi từng đóng phim ở đây, lại kết bạn với Phương Chính trụ trì. Hơn nữa, Nhất Chỉ tự đúng là đẹp, Nhất Chỉ sơn cũng rất đẹp, tôi rất thích nơi này.
- Oa! Tin tức lớn!
- Không được, tôi muốn livestream...
Phó Vĩ không biết bản thân làm thế nào để xuống núi, nghe tiếng hoan hô như biển gầm phía sau mà chợt phát hiện, hôm nay đúng là tự đi tìm khổ mà!
Hai thanh niên đi theo vốn còn muốn an ủi Phó Vĩ, nhưng giờ đã triệt để không còn lời nào để nói. Một Tỉnh Nghiên có lẽ không đủ chống được Nhất Chỉ tự lên, thêm Đoạn Liễu thì cũng chỉ nhấc được Nhất Chỉ tự trong vòng tròn nhỏ, nhưng Lý Tuyết Anh thì sao? người ta là đại minh tinh nổi danh khắp thiên hạ! phát ngôn khen ngợi trước mặt nhiều người như vậy có thể tạo được tác dụng gì, ba người nghĩ thôi cũng thấy tê dại! Nhất Chỉ tự này định sẵn không phát triển không được! chỉ riêng đám fans hâm một của Lý Tuyết Anh thôi, đã có thể tới đạp bằng Nhất Chỉ sơn này...
Mặc kệ ba người ảo não thế nào, giờ khắc này, Phương Chính cũng bị tiếng ầm ĩ bên ngoài làm giật mình. Nhưng Hồng Hài nhi đã nói hắn bế quan, cho nên thực không tiện ra ngoài, chỉ có thể lén ghé tai vào tường, dùng tấm gương nhỏ để nhìn trộm cảnh bên ngoài. Vừa nhìn vừa thầm nói:
- Tịnh Tâm đúng là kẻ không thể tin được... cơm tối của ta, mất rồi! mất rồi!
Trên thực tế, việc bên ngoài thế nào Phương Chính cũng biết, dù sao chiến trường đã kéo tới tiền viện, Phương Chính không phải kẻ điếc, hơn nữa còn thính vô cùng, sao có thể không nghe được. đồng thời cũng cảm kích mấy người Mã thọt, Bao Vũ Lạc, Quản Tường Phong, Tỉnh Nghiên... thời khắc mấu chốt có thể ra mặt cho hắn.
Đang lúc Phương Chính phân thầ, một loạt tiếng bước chân vang tới gần hậu viện, Phương Chính nhanh chóng rời tường, lập tức quy vị, cầm kinh phật, làm bộ nhìn lại. có thể được Tịnh Tâm đưa tới hậu viện, tự nhiên chỉ có thể làm bạn của Phương Chính.
- Tôi sớm biết cậu không bế quan mà! rõ ràng là không thích bên ngoài phiền toái, cho nên mới chạy ra sau tìm thanh tịnh!
Vừa vào cửa, Tỉnh Nghiên đã thấy Phương Chính bình thản uống trà, đọc kinh.
Phương Chính bỏ kinh thư, cười vui vẻ:
- Thí chủ, sao hôm nay lại có thời gian tới Nhất Chỉ tự vậy?
Đồng thời nhìn về phía Bao Vũ Lạc, Mã thọt, Quản Tường Phong phía sau, khẽ gật đầu:
- Các vị thí chủ, tới ngồi đi!
Mấy người tới tấp gật đầu bước tới ngồi xuống, Tịnh Tâm đi pha trà, trà này cũng chỉ là Vô Căn tịnh thủy pha mấy miếng măng trúc mà thôi. Mặc dù đơn giản, nhưng hương vị lại tốt hơn trà thực nhiều.
Mấy người uống mà khen ngợi không thôi.
Bao Vũ Lạc nói:
- Mọi người nói xuất gia là chịu khổ, sao tôi lại thấy anh còn thoải mái hơn chúng tôi vậy?
Quản Tường Phong gật theo:
- Cô không biết thôi. Phương Chính trụ trì ngày ngày gõ chuông đánh trống, ăn hàn trúc, thưởng trà thơm, tụng kinh niệm phật... chậc chậc, quá thoải mái.
Đám người bản năng gật đầu.
Tỉnh Nghiên vẫn không nhịn được mà hỏi:
- Phương Chính trụ trì, Nhất Chỉ tự giờ đã nổi danh. Khách hành hương sau này sẽ càng nhiều, cậu không định xây thêm mấy phòng nghỉ tiếp khách hành hương sao? chùa lớn một chút, cơ bản đều có phòng miễn phí cho khách ở a.
Phương Chính nghe vậy, mỉm cười, nếu trước kia hắn sẽ nghĩ vậy. nhưng hiện tại thì khác, bí mật ở Nhất Chỉ tự này quá nhiều, để người ngoài ở lại cũng không yên tâm. Khỏi nói đâu xa, nếu có người ngoài tới, Phương Chính cũng không dễ dùng Vô Tướng môn ra ngoài tản bộ rồi. nhất là bí mật của các đệ tử của hắn, giao lưu cũng phải thận trọng hơn. cho nên so với để bản thân không được tự nhiên, dứt khoát không để khách ở lại...
Thế là Phương Chính nói:
- Bần tăng là người xuất gia, cho nên thích thanh tĩnh. Ban ngày nhận hương hỏa, ban đêm tĩnh thì tốt hơn.
Mấy người Tỉnh Nghiên khẽ gật đầu, tỏ ra hiểu rõ.
- Tịnh Tâm, mời hai vị thí chủ ở ngoài vào. Khách hành hương càng lúc càng nhiều, tránh cho tạo thành phiền phức.
Phương Chính bỗng mở miệng, hai vị thí chủ mà hắn nói tự nhiên là Đoạn Liễu cùng Lý Tuyết Anh. Đoạn Liễu còn tốt, Lý Tuyết Anh thì khác, đại minh tinh như vậy dễ gây hỗn loạn, thừa dịp chưa loạn mà cản lại thì tốt hơn.
- Để tôi đi, Hồng Hài nhi sợ là muốn đi qua đám đông kia cũng khó.
Bao Vũ Lạc xung phong nhận việc.
Kết quả Phương Chính còn chưa mở miệng, Hồng Hài nhi đã nói:
- Chị đừng có đi, tránh cho em thêm phiền.
----------------
Phóng tác: xonevictory