Chương 743: Người Đông Nghìn Nghịt
- Cô là?
Phó Vĩ sững sờ.
- Đại tỷ đầu nhà tôi mà cậu cũng không nhận ra?
Lúc này, một thanh niên đứng sau bước lên nói, thanh niên này mặc một thân âu phục trắng, vốn là màu sắc nổi bật dễ thấy. nhưng đứng sau lưng cô gái hoang dã này, lại có chút thu liẽm, cho nên hào quang cũng nhỏ hơn, bị người tự động bỏ qua. Có điều, lúc này vừa mở miệng, lập tức hút mắt người xung quanh.
Phó Vĩ đột nhiên biến sắc:
- Tỉnh Vũ Long?
Sau đó sắc mặt lập tức xạm lại, đại tỷ trong miệng Tỉnh Vũ Long chẳng phải là? Nghĩ tới đây, tâm tình Phó Vĩ lập tức trầm xuống đáy cốc. đừng nói vị đại tỷ này, coi như là Tỉnh Vũ Long thì hắn cũng không thể chọc nổi! Tỉnh Vũ Long là ai? Người ta tuy chỉ là chi thứ Tỉnh gia, nhưng lại có thể dùng một triệu để xây dựng gia tài bạc tỷ, cho dù không bằng được của gia tộc góp sức như Phó gia, nhưng cũng không kém nhiều lắm. luận tuổi tác, Phó Vĩ cùng Tỉnh Vũ Long không chênh lệch nhiều. nhưng luận địa vị, Tỉnh Vũ Long là nhân vật cùng cấp với cha Phó Vĩ, cho nên ngay cả tư cách kết gia với đối phương thôi, Phó Vĩ cũng không có!
Mà đại tỷ trong miệng Tỉnh Vũ Long? Nghĩ tới đây, Phó Vĩ nuốt một ngụm nước bọt:
- Tiểu Vĩ Phó gia, gặp qua Tỉnh Nghiên tiểu thư, gặp qua Long ca.
- Đừng đừng, tôi không dám làm anh cậu, ngay cả Phương Chính trụ trì cũng dám chọc tới, cậu còn đỉnh hơn tôi nữa.
Tỉnh Vũ Long vội lắc đầu, Phương Chính náo ra việc lớn như vậy, Tỉnh Vũ Long hắn tự nhiên muốn tới xem, cải thiện mối quan hệ. kết quả nửa đường lại gặp Tỉnh Nghiên, tự nhiên hai bên kết bạn cùng tới, trên đường nói những lời hay, quan hệ vất vả lắm mới khởi sắc một chút. Hiện hắn hận không thể biểu hiện tốt một chút, tránh cho đại ma vương này lại tới nhà hắn ở mấy ngày...
Phó Vĩ không phải kẻ ngu, Tỉnh Vũ Long nói như vậy, hắn lập tức hiểu Tỉnh Nghiên đứng bên nào, thế là lập tức nói:
- Tỉnh Nghiên tiểu thử, Long ca, hai người nghĩ nhiều. tôi sao dám gây phiền phức cho Phương Chính trụ trì? Tôi cũng chỉ mộ danh mà tới... nói thật, vừa rồi tôi chỉ đùa chút thôi. Tôi cảm thấy, Chủ tịch Kỳ là người hiền hòa, sao lại có thể để một tên lái xe càn quấy cưỡng ép bắt Phương Chính trụ trì đi gặp được? khẳng định tên lái xe này tự cho là thông minh, làm khó Phương Chính trụ trì. Cho nên Phương Chính trụ trì mới không đi... đúng không?
Phó Vĩ nhìn về phía Ngũ Trường Phát, ánh mắt mang theo hung quang, tựa như muốn nói: Con mẹ nó dám gây phiền cho lão tử, anh tự giải quyết tốt cho tôi! Nếu dám nói một chữ "Không", tôi cắn chết anh!
Ngũ Trường Phát thực sự muốn khóc, dự tính ban đầu của hắn chỉ định dọa Hồng Hài nhi một chút, nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ được giao. Hắn nào biết được, một người lại một người tới, dẫn dắt kịch bản kéo đi lệch một ngàn tám trăm dặm! giờ thì hay rồi, không chỉ kéo lệch, còn kéo hắn vào vực thẳm! nhìn đám thiếu gia tiểu thư một người còn mạnh hơn một người trước mắt, Ngũ Trường Phát chợt phát hiện, không phải là rơi xuống vực nữa, mà là rơi vào trong quan tài rồi a! hôm nay đúng là ra khỏi cửa không xem ngày, tai tinh chiếu rọi!
Càng nghĩ, Ngũ Trường Phát càng hối hận, đồng thời cắn răng, gật đầu!
- Tỉnh Nghiên tiểu thư, Long ca, hai người nhìn xem, vừa rồi tôi nói đúng. Trong chuyện lần này, tôi kiên quyết đứng bên Phương Chính trụ trì.
Phó Vĩ lập tức nói.
Quản Tường Phong thấy vậy, bất đắc dĩ lắc đầu nói:
- Mất mặt...
Phó Vĩ nghe xong, mặt mo đỏ ửng, mất mặt trước mặt Quản Tường Phong như thế, hắn thực có xúc động muốn lao đầu xuống núi. Nhưng hắn cũng rõ, nếu không mất mặt, vậy có khi thành mất mạng rồi. cho nên, vì tránh mất mặt hơn, hắn trực tiếp nhìn lên trời, hoặc nhìn xuống đất, cùng lắm thì nhìn ngón chân, ngươi nói cái gì ta cũng không quan tâm...
Nhìn thấy Phó Vĩ vô lại như thế, Quản Tường Phong cũng không thèm để ý hắn.
- Uy, sư phụ tôi nói, hôm nay bế quan, ai cũng không gặp. ông còn ở đây làm cái gì?
Lúc này, một giọng nói trẻ con vang lên, phá vỡ cục diện bế tắc.
Ngũ Trường Phát đột nhiên lấy lại tinh thần, nhìn Hồng Hài nhi, lại nhìn mọi người, thở dài, tựa như trong nháy mắt đã già đi mấy tuổi:
- Tôi... Chủ tịch Kỳ chỉ muốn gặp Phương Chính trụ trì một cái. Nếu Phương Chính trụ trì có thời gian, có thể tới Ủy ban ngồi một chút. Còn nếu không có thời gian, vậy xin cho lịch hẹn, Chủ tịch Kỳ lại tới cửa bái phỏng.
- Đây mới là lời Chủ tịch Kỳ nói sao? anh ham công to, muốn để Phương Chính trụ trì lập tức đi gặp, cho nên mới gây chuyện như này?
Tỉnh Nghiên hỏi.
Ngũ Trường Phát đắng chát gật đầu, sau đó xám xịt rời đi. Sớm biết như thế, hắn nào dám khoe khoang, nói rõ một lời không phải là xong rồi sao?
Nhưng đen đủi của Ngũ Trường Phát còn chưa kết thúc, người còn chưa về tới, đã nhận được điện thoại phê bình. Hóa ra là có người quay lại việc ác của hắn, tải lên trên mạng, tiêu đều bài viết còn càng thêm độc "Lái xe của Chủ tịch huyện cậy thế hiếp người, trẻ con cũng không tha...". Lời phê bình trong điện thoại rất uyển chuyển, nhưng ý rất rõ ràng, hắn không cần đi làm nữa...
Trong nháy mắt, Ngũ Trường Phát muốn khóc!
Ngũ Trường Phát rời đi, Phó Vĩ cũng không tiện mặt dày ở lại, nhất là nhìn thấy quan hệ giữa Quản Tường Phong cùng đám Tỉnh Nghiên, có vẻ như không phải mới quen biết, cho nên càng thêm bứt rứt. rời khỏi Nhất Chỉ tự, hai người sau lưng Phó Vĩ mới dám mở miệng, trong đó, một tên tóc vàng nhìn có chút tây tây nói:
- Phó ca, vì một cái chùa nhỏ mà tức giận không đáng. Giờ xuống núi, tôi mời anh đi massage, hôm nay có hàng mới về, đảm bảo giúp anh phát tiết.
- Chùa nhỏ? Qua hôm nay, cái chùa này không nhỏ nữa rồi.
Phó Vĩ lắc đầu, hắn biết rõ, hôm nay gây náo loạn như thế, chí ít ở cái huyện Tùng Vũ này, Nhất Chỉ tự triệt để nổi tiếng.
- Phó ca, anh nói như vậy cũng chưa hẳn. tôi thấy Nhất Chỉ tự này đúng là nổi danh, nhưng nổi danh thì sao? còn không phải cũng chỉ thêm mấy khách hành hương? anh xem, đám người tới hôm nay là ai? Nông dân, công nhân, dân văn phòng bình thường. một người có thân phận địa vị cũng không có.
Một người khác mặt áo bò phong cách hoang dại nói.
Phó Vĩ cười khổ:
- Có Tỉnh Nghiên là được rồi, cậu biết Tỉnh Nghiên là ai không?
Thanh niên mặc áo bò lắc đầu, tiếp tục nói:
- Coi như là con em đại gia tộc thì sao? tôi còn không nhận ra thì những người khác có thể biết sao? một cái chùa muốn làm lớn, không phải chỉ kết bạn với mấy người có tiền là được, còn phải có sức ảnh hưởng. không có sức ảnh hưởng thì vẫn cứ chỉ là chùa nhỏ mà thôi.
Phó Vĩ ngẫm lại, có vẻ cũng đúng. Bối cảnh của Tỉnh Nghiên đúngb là lớn, nhưng lực ảnh hưởng của Tỉnh Nghiên cũng chỉ dừng trong vòng tròn nhỏ. Người bình thường lại không biết Tỉnh Nghiên là ai... tính như vậy, Nhất Chỉ tự vẫn chỉ là chùa nhỏ. Vậy hắn đúng là không cần vì một cái chùa nhỏ mà không vui... còn Quản Tường Phong? Hắn đã sớm quen rồi, hai người nay thắng mai thua, sau này tìm cơ hội chơi lại là được.
Đang lúc Phó Vĩ lấy lại tinh thần, đột nhiên bỗng đứng khựng lại, chỉ thấy hai mỹ nữ từ xa bước tới, sau lưng là cả một đám người. mặc dù người vì có chốt ở dưới núi mà hạn chế cho nên cũng không tính là nhiều, nhưng hiển nhiên những người này đều lấy hai vị mỹ nữ kia làm hạch tâm...
--------------
Phóng tác: xonevictory