Chương 741: Lo Chuyện Bao Đồng
Bộ dạng hung ác của Độc lang khiến các du khách cùng khách hành hương nhìn mà e sợ, Độc lang lại mừng rỡ thanh nhàn, chỉ cần duy trì bộ dạng nhe răng nhếch mép, có điều mở miệng mãi gió thổi cũng khó chịu... lạnh a.
Trong mọi người, con sóc là thoải mái nhất, chỉ việc ngồi trên cây Bồ Đề, ôm hạt thông mà ăn quên trời đất, cười ha hả nhìn mọi người bên dưới.
Mắt thấy Hồng Hài nhi đi, Lưu Quảng Vũ cùng Ngũ Trường Phát đưa mắt nhìn nhau, đều thấy được vẻ không cam tâm trong mắt đối phương. Hai người họ cũng không phải người rảnh rỗi, vất vả mới có thời gian lên núi, kết quả lại không gặp được chính chủ...
Ngũ Trường Phát thấy vậy, linh cơ khẽ động:
- Hay là chúng ta tới hậu viện gọi Phương Chính? Trụ trì một cái chùa nhỏ mà thôi, đâu ra mà lắm kiêu ngạo như thế?!
- đừng!
Kỳ Đông Thăng vội quát lớn:
- Chùa là chùa, chớ có làm loạn!
Lưu Quảng Vũ cũng nói:
- Tiểu Ngũ, chúng ta ở ngoài chính là đại diện mặt mũi của chính phủ, chớ có làm loạn, ảnh hưởng không tốt.
Nói xong, lại nhìn qua khách hành hương bốn phía.
Lúc này Ngũ Trường Phát mới hồi phục tinh thần, đúng thật, nhiều người thế này, nếu làm loạn lên, kẻ xui xẻo nhất định là hắn.
- Chủ tịch Kỳ, cậu thấy thế nào?
Lưu Quảng Vũ nhìn về phía Kỳ Đông Thăng.
Kỳ Đông Thăng cũng cảm thấy có chút vướng tay, lịch trình của hắn cơ bản đã kín. Muốn tự lên núi tìm Phương Chính thì quá khó, còn gọi Phương Chính xuống?
Ngũ Trường Phát thấy Kỳ Đông Thăng khó nói, lập tức nói:
- Hay là lúc về chúng ta gọi Phương Chính xuống ủy ban gặp ngài?
Kỳ Đông Thăng có chút động tâm.
Ngũ Trường Phát thấy có hy vọng, lòng lập tức có chút đắc ý: "Đám ngốc kia lúc nào cũng nói ta ngốc, không được việc, không biết nói chuyện. hừ hừ, lần này ta muốn để đám người kia nhìn cho rõ, không phải ta không biết, chỉ là ta lười làm mà thôi! Quả nhiên, ánh mắt ta đúng là chuẩn, dăm ba câu liền nói ra lời trong lòng Chủ tịch. Nếu chuyện này có thể hỗ trợ Chủ tịch làm, xem sau này còn ai dám chỉ tay năm ngón với ta?"
Nghĩ tới đây, Ngũ Trường Phát càng thêm dốc sức:
- Chủ tịch, ngài là người bận rộn. Phương Chính kia dù là trụ trì Nhất Chỉ tự, nhưng một cái chùa miếu thì có thể có việc gì? Hiện tại, không phải cũng chỉ là đang xem kinh thư sao? để hắn lấy thời gian thì dễ hơn ngài nhiều. chuyện này để tôi đi nói, cam đoan làm thỏa đáng.
Ngũ Trường Phát nghĩ kỹ, chỉ cần Chủ tịch đồng ý, hắn liền có lệnh tiễn trong tay, lúc đó nếu hắn nói mà không được, vậy tìm trưởng thôn Nhất Chỉ thôn ra mặt là được! hắn không tin, mời một tên hòa thượng thì có thể khó được tới mức nào? Hòa thượng có lợi hại tới đâu, cũng không thể bỏ qua mặt mũi của chính phủ chứ?
Kỳ Đông Thăng đưa tay lên xem giờ, hôm nay hắn còn nhiều việc cần xử lý, nếu có thể gặp Phương Chính thì đúng là tốt. còn không gặp được, hắn cũng không thể chờ thêm. Còn việc đi vào gặp người? mặt mũi chủ tịch huyện này còn chưa bỏ xuống được.
Nghĩ tới đây, Kỳ Đông Thăng nói:
- Như vậy đi, hôm nay không còn nhiều thời gian nữa. Tiểu Ngũ, việc này giao cho cậu, nếu có thể mời được Phương Chính trụ trì tới ủy ban là tốt nhất, còn không thì hẹn thời gian. Nhớ việc này giao cho cậu, cậu đại biểu bộ mặt của ủy ban huyện, không được làm ủy ban huyện mất mặt.
Kỳ Đông Thăng mới tới nhậm chức Chủ tịch, trong tay cũng không có bao nhiêu người có thể dùng, người địa phương thì cũng chỉ có Ngũ Trường Phát này, còn là người mà bạn cũ đề cử. hắn cũng biết Ngũ Trường Phát này làm việc không quá đáng tin, nhưng trước mắt cũng chỉ có thể dùng tạm. vừa hay, việc lần này cũng có thể dùng để thử năng lực làm việc của Ngũ Trường Phát. Chuyện đơn giản này, hẳn cũng không quá khó với Ngũ Trường Phát.
Thế là Kỳ Đông Thăng nhìn về phía Lưu Quảng Vũ, Lưu Quảng Vũ cười nói:
- Như vậy cũng tốt, hẹn được thời gian thì lần sau chúng ta tới cũng không lo về tay không. Phong cảnh trên Nhất Chỉ sơn này đẹp vậy, nếu còn được việc nữa thì đến thêm mấy lần cũng không lỗ... chỉ là không nên bị người trách chúng ta lấy việc công để lên đây hưởng thụ là được.
Đám người nghe xong, lập tức cười, một ngụm nước cũng không uống, có thể coi là tới hưởng thụ sao? thế là đám người hùng hùng hổ hổ tới, đi cũng vội vội vàng vàng.
Tiễn Bí thư cùng Chủ tịch đi, cái eo vốn uốn cong của Ngũ Trường Phát lập tức bẻ lại thẳng tắp! trước mặt hai vị lãnh đạo kia thì hắn là lái xe, nhưng trước mặt người khác thì hắn là đại biểu cho Chủ tịch, phía sau có chỗ dựa, trên tay có lệnh tiễn, còn sợ cái gì?
Thế là Ngũ Trường Phát vẫy tay với Hồng Hài nhi:
- Tiểu gia hỏa, nhóc lại đây!
- Chuyện gì?
Hồng Hài nhi buồn bực nói, không thấy nó đang bận rộn sao?
- Đi nói với trụ trì của nhóc, nói lái xe của Chủ tịch Kỳ muốn gặp hắn, bàn việc lớn phát triển Nhất Chỉ sơn.
Ngũ Trường Phát học bộ dạng lãnh đạo nói.
- Cái gì?
Hồng Hài nhi ngây người, gãi gãi đầu nói:
- Ông là cái gì?
- Cái gì mà là cái gì? Tao là lái xe của Chủ tịch Kỳ, Ngũ Trường Phát! Còn không đi? Nếu làm hỏng việc lớn, sư phụ mày cũng không độ được mày đâu.
Ngũ Trường Phát trực tiếp hù dọa Hồng Hài nhi, hắn thấy, lời ngon ý ngọt không được, vậy dứt khoát dọa dẫm một phen.
Kết quả đứa nhỏ này chẳng những không bị hù, lại còn trợn hai mắt, cười ha ha nói:
- Tôi còn tưởng là Chủ tịch huyện tự thân tới, hóa ra là lái xe! Sư phụ nói, ai tới cũng vô dụng!
Nói xong, Hồng Hài nhi quang cho Ngũ Trường Phát một cái ngoáy mông, đi!
- Mày...
Ngũ Trường Phát lập tức bị tức tới đỏ bừng cả mặt, bị một đứa nhỏ cười nhạo, dù hắn chỉ là lái xe, nhưng lái xe này giống lái xe thường sao? ở ngoài, ai mà không biết lái xe cho lãnh đạo có ý nghĩa thế nào? Có điều nghĩ lại, một tiểu hòa thượng trên núi, không hiểu mấy việc này cũng là bình thường.
Thế là Ngũ Trường Phát hít sâu một hơi, nén giận:
- Tiểu hòa thượng, tôi là ai không quan trọng, quan trọng là tôi đại biểu cho Chủ tịch huyện. cậu mau gọi trụ trì của các cậu tới gặp tôi.
Hồng Hài nhi nhìn Ngũ Trường Phát như kẻ ngốc, mấy lời này nói với người khác có khi còn có tác dụng. đáng tiếc, trong mắt Hồng Hài nhi, kẻ trâu bò nhất thế giới này, kẻ có thể khiến nó bực mà không giải được cũng chỉ có tên tặc ngốc ở hậu viện kia, còn người khác? Thánh Anh đại vương hắn còn phải suy nghĩ xem thịt ngươi có mềm để hầm ăn không đó! Thế là hừ hừ nói:
- Bất kể là Chủ tịch huyện hay Chủ tịch thành phố, sư phụ tôi nói không gặp là không gặp! nếu ông còn làm loạn, vậy chớ trách tôi ném vào nồi hầm!
- Thằng nhóc này, sư phụ mày dạy mày thế sao?
Ngũ Trường Phát nổi giận.
Hắn vừa hét lớn, du khách xung quanh lập tức nhìn lại, Ngũ Trường Phát cũng không sợ, Chủ tịch cũng không ở đây, hắn lại không thấy mình đuối lý. Cho nên tức giận chút cũng không quá đáng.
Thế là Ngũ Trường Phát hơi ngửa đầu:
- Nhất Chỉ tự này của các ngươi có nổi tiếng, nhưng cũng là nổi tiếng ở cái đất huyện Tùng Vũ này, sao? hôm qua nổi danh, hôm nay liền không để Chủ tịch huyện vào trong mắt? nếu còn nổi tiếng hơn chút nữa, có phải ngay cả Liên hiệp quốc cũng không coi vào đâu?
Đám người nghe xong, lập tức quăng từng ánh mắt nghi hoặc tới, chẳng lẽ chùa này thực sự được thế mà kiêu ngạo? ngay cả Chủ tịch huyện cũng không để vào mắt?
Ngũ Trường Phát thấy mọi người đều bí hấp dẫn nhìn tới, thế là càng thêm có lực lượng, cười lạnh nói:
- Tiểu gia hỏa, chuyện này cậu không quyết được, mau gọi sư phụ cậu tới đây. Có đi hay không, cậu cứ nói một câu.
- Nhìn bộ dạng khỏe mạnh này của ông, hóa ra lại là kẻ điếc. tôi nói còn chưa rõ sao? gia sư đã bế quan từ sớm, ai tới cũng không gặp. bế quan, là bế quan hiểu không? Được rồi, nhìn bộ dạng của ông, chắc chắn là không hiểu.
Hồng Hài nhi nói xong, xoay người rời đi.
- Mày... được, tốt cho một tên Phương Chính, mới nổi danh đã kiêu ngạo. thực sự cho rằng tao không xử lý được chúng mày sao?
Ngũ Trường Phát bị Hồng Hài nhi không nể mặt, lập tức tức giận, đồng thời lấy điện thoại ra gọi.
Các du khách không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng nhìn tình huống hiện tại thì có vẻ là Nhất Chỉ tự không nể mặt Ủy ban huyện. ai nấy nhìn nhau nghị luận ầm ĩ, cái gì cũng nói. Nhưng sau khi Ngũ Trường Phát nói câu cuối ra, ai nấy cũng đều lo lắng cho Nhất Chỉ tự.
- Đây không phải lái xe của Chủ tịch mới tới sao? gia hỏa này nổi danh cái miệng nhanh hơn não, sao lại chạy tới đây gây loạn rồi?
- Nghe nói là Nhất Chỉ tự kiêu ngạo, không cho Chủ tịch huyện mặt mũi.
- Chậc chậc, chuyện này hay rồi, mới nổi danh đã cuồng như vậy. nếu thực khiến Chủ tịch không vui, quan mới lên đều đốt ba ngọn lửa, một ngọn lửa này đốt tới, đoán chừng Nhất Chỉ tử này không cháy thì cũng khó mà sống nổi.
- Không tới mức thế đâu, tôi đã từng gặp Chủ tịch Kỳ, ông này là người rất chính trụ. Còn tên Ngũ Trường Phát này thì khác, đầu óc không nhiều, ỷ vào quan hệ mới kiếm được vị trí lái xe này. Nghe nói hình như là do Chủ tịch Kỳ trả ân tình cho nên mới đồng ý cho hắn lái xe.
- Thì ra là thế, có điều dù thế nào đi nữa, lái xe cho lãnh đạo không có thực quyền nhưng lại có mặt mũi. Nếu thực gây chuyện, Nhất Chỉ tự cũng khó mà được thoải mái, nơi này dù sao cũng là đất của huyện mà.
- Đúng vậy.
...
Đám người lo lắng nhìn Hồng Hài nhi, nhưng cũng không ai đứng ra. Người có thể lên Nhất Chỉ tự sớm như vậy, đại đa số đều là người trong huyện, ở cái đất này, đúng là không ai muốn rảnh không mà đi đắc tội Ngũ Trường Phát. Chủ tịch huyện cũng không phải là quan nhỏ, mà ở cái đất này thì càng là tồn tại giậm chân một cái cũng khiến cả huyện rung.
Ngũ Trường Phát thấy mọi người đều bị trấn trụ, tiểu hòa thượng cũng không lên tiếng, ngược lại hết nhìn đông lại nhìn tây, tựa như đang nói nhỏ gì đó... Ngũ Trường Phát cho rằng lời nói của bản thân phát huy tác dụng, thế là càng cuồng:
- Tiểu gia hỏa, tôi cũng không muốn rắc rối với các cậu. như vậy đi, cậu gọi Phương Chính ra đây, cùng tôi đi gặp Chủ tịch, chuyện hôm nay tôi coi như chưa có việc gì, thế nào?
- Thật lợi hại nha, nếu không đi, có phải còn muốn niêm phong Nhất Chỉ tự luôn không?
Lúc này, có người đứng ra, rõ là là Mã thọt.
- Anh là ai?
Ngũ Trường Phát không nghĩ đang không lại có người cản đường.
Mã thọt cười lạnh:
- Tôi không phải ai cả, tôi chỉ là dân thường ở Nhất Chỉ thôn này, nhưng nhìn bộ dạng ngông cuồng của cậu mà không quen, cho nên bước lên nói một câu, thế nào?
--------------
Phóng tác: xonevictory