Chương 740: Lấy Lông Gà Làm Lệnh Tiễ
Lưu Quảng Vũ: "..."
- Khụ khụ, tiểu sư phụ, cậu nhỏ như vậy đã xuất gia sao? Cha mẹ có đồng ý không?
Lưu Quảng Vũ lúng túng đổi chủ đề.
Hồng Hài nhi vô cùng nghiêm túc nghĩ nghĩ:
- Hẳn là không đồng ý, có điều họ không đánh lại người bắt ta đi làm hòa thượng, cho nên chỉ có thể ôm đầu nhận thua.
Lưu Quảng Vũ: "..." Chỉ có thể coi là đồng ngôn vô kỵ, không cho là thật, tiếp tục nói:
- Cha mẹ cậu làm gì?
Hồng Hài nhi sờ sờ cằm:
- Mẹ ta tự mở động phủ, không biết là làm gì. Cha ta mỗi ngày đều ra ngoài, danh xưng bạn bè khắp thiên hạ, kết quả là ta có việc, hắn lại không dám nói một câu.
Lưu Quảng Vũ: "...", lão có chút không theo kịp suy nghĩ của đứa nhỏ này, quả quyết bỏ suy nghĩ trêu trẻ nhỏ, an tâm nghe Tống Thiên Kiều nói là được.
...
- Tiểu sư phụ, nước bên ngoài thực không thể uống sao?
Lão nhân trước đó muốn uống nước lại gần hỏi.
Hồng Hài nhi gật đầu:
- Đó là Phật trì từ trên trời giáng xuống, sao có thể đưa tay múc nước được? Nếu ông muốn muốn, bên kia có một cái thác nước, có thể qua đó lấy nước uống.
- Thác nước?
Lời vừa nói ra, đám người đều giật mình, trên núi còn có thác nước?
Lưu Quảng Vũ cùng Kỳ Đông Thăng nhìn nhau, vội vàng đi tới, thác nước đúng là thứ hút người tới xem nha!
Thế là một đám người dưới sự dẫn đường của Hồng Hài nhi mà tới xem điểm kết thúc của con suối, quả nhiên, nước nơi này rơi xuống tạo thành từng vòng cầu vồng, điểm xuyết còn có từng điểm sáng lộng lẫy, vô cùng xinh đẹp!
Đám người bản năng kêu lên, Lưu Quảng Vũ cùng Kỳ Đông Thăng đều thấy được vẻ rung động trong mắt đối phương! Vốn cho rằng nơi này chỉ là tụ điểm nông gia, nhưng hiện tại nhìn lại, nơi này hoàn toàn có thể trở thành chốn dừng chân cho các đại văn hào!
Ngay lúc này, dưới Nhất Chỉ sơn, các thôn dân nhàn rỗi cũng bắt đầu đi loạn, kết quả vây quanh một khối đá nhô ra từ Nhất Chỉ sơn, khối đá này vừa hay che tầm mắt mọi người, khiến mọi người không thể nhìn thấy được phía sau có gì.
Nhưng vừa vòng qua, lập tức kinh hô từng đợt:
- Thác nước!
- Cầu vồng!
- Vàng?
- Oa, quá đẹp!
Tiếng kinh hô dẫn tới càng nhiều người tới xem hơn, mấy người Vương Hữu Quý đang bận rộn thấy đám người di chuyển sang bên đó. Hắn đương nhiên biết thác nước này, chạng vạng tối qua đã biết rồi, đêm cũng đã tới kiểm tra, có điều ban đêm sương mù, không thấy được gì nhiều, cũng không nghĩ nhiều. Dù sao, đêm qua hắn cũng phải nghe điện thoại không ngừng...
Không nghĩ tới, ban ngày thác nước này lại đẹp thế! Cầu vồng uốn quanh, hoàng kim tô điểm, một khắc này, Vương Hữu Quý chỉ muốn hô... Phát tài!
- Trưởng thôn, cái thác này tên là gì? Thực đẹp nha.
Một người hỏi.
Sau đó mọi người tới tấp quăng ánh mắt tò mò tới, Vương Hữu Quý cười khổ:
- Thác này chảy từ trên núi xuống, tự nhiên cũng thuộc về Phương Chính trụ trì. Tên là gì, còn cần phải hỏi trụ trì mới được...
Nói tới đây, ánh mắt Vương Hữu Quý nhìn lên núi cũng càng phức tạp. Một năm qua, Nhất Chỉ sơn xuất hiện quá nhiều việc không thể tưởng tượng được, coi như kẻ ngốc cũng hiểu, Nhất Chỉ tự có bí mật, Phương Chính trụ trì có bí mật. Nhưng người trong thôn đều coi Phương Chính như con cái trong nhà, tự nhiên sẽ không điểm phá. Nhưng hắn biết, chuyện của Nhất Chỉ tự sớm muộn cũng không giấu được, lúc đó, mọi thứ đều bộc phát. Nếu chịu nổi thì sẽ nhất phi trùng thiên, nếu không chịu nổi...
Vương Hữu Quý híp mắt, thầm nói: "Nên tìm Phương Chính nói chuyện rồi, có một số việc còn cần chính hắn quyết định mới được, chúng ta không thể giúp hắn làm chủ mãi."
Lúc này, Tống Nhị Cẩu mới chạy về từ phía bãi đỗ xe, ai nấy mồ hôi ướt sũng người, nhưng trên mặt vẫn đầy vẻ vui mừng! Trong ngoài thôn đầy người là người, bàn ghế cũng không đủ dùng, Tống Nhị Cẩu lâm thời có ý dựng cái lò đơn giản, xếp mấy viên gạch, đặt một cái nồi lớn, bên dưới chất củi vào đốt, bốn phía để thêm mấy cái ghế nhỏ. Kết quả không nghĩ tới, những người trong thành tới đều hứng thú với mấy thứ này...
Những gia đình khác học theo, tự nhiên đếm tiền mỏi tay, không vui vẻ mới là lạ.
- Trưởng thôn, bên ngoài thực đã không còn chỗ nữa. Khách quá nhiều, thôn chúng ta tiếp đãi không nổi, ý của tôi là... Đã quý như thế, chúng ta tăng giá được không?
Tống Nhị Cẩu gian xảo hỏi.
Vương Hữu Quý sững sờ, tăng giá? Cái này hắn thực không nghĩ tới, nằm mơ cũng không nghĩ tới Nhất Chỉ thôn lại có lúc hút khách như vậy!
- Đúng vậy, trưởng thôn, có người còn muốn ở lại nữa. Anh xem, trải một cái bạt thôi cũng thu được tiền rồi. Tôi nghe nói, một số điểm du lịch, những lúc hút khách nhất, một đêm có thể kiếm được cả ngàn đồng. Ăn uống toàn bộ tăng giá mấy lần, anh xem...
Trần Long, con trai Trần Kim cũng chạy tới giúp đỡ, người trẻ tuổi, suy nghĩ cũng nhiều.
Vương Hữu Quý nhìn những người trước mắt, cuối cùng cười ha ha nói:
- Không được!
- Sao vậy? Có tiền mà không kiếm sao?
Trần Long có chút không hiểu.
Vương Hữu Quý nói:
- Kiếm tiền thì cũng phải nói tới lương tâm, hơn nữa, hiện tại mấy cậu còn kiếm ít sao? Làm người thì phải có mục tiêu, nhưng không thể tham lam. Mọi việc cần có nguyên tắc mới có thể làm lâu dài, lúc này mới bắt đầu, các cậu đã muốn mổ gà lấy trứng sao? Đột nhiên tăng giá, du khách sẽ nhìn vào Nhất Chỉ thôn như thế nào? Sau này không quay lại nữa thì các cậu kiếm tiền kiểu gì?
Lời này vừa nói ra, Tống Nhị Cẩu cùng Trần Long khẽ gật đầu, có vẻ đúng là có lý. Thế là hai người cũng không nghĩ nhiều nữa, an tâm đi làm việc.
Lúc này, Vương Hữu Quý nhận được điện của Phiền Thanh, nói Chủ tịch huyện đã lên Nhất Chỉ tự rồi.
Vương Hữu Quý tranh thủ gọi điện thông báo cho Phương Chính, nhắc nhở Phương Chính, tiện thể nói Phương Chính hỏi han một chút, xem có thể tạo điều kiện cho Nhất Chỉ thôn hay không... Phương Chính đương nhiên cự tuyệt, đi cửa sau? Phương Chính sẽ không làm, có điều tiện thể nói tốt thì vẫn được.
Cùng lúc đó...
- Tiểu sư phụ... Cái thác này tên là gì?
Lưu Quảng Vũ tò mò hỏi.
- Không biết, sư phụ còn chưa đặt tên cho nó nữa.
Hồng Hài nhi lắc đầu nói.
Lưu Quảng Vũ cùng Kỳ Đông Thăng cùng nhìn nhau, đều thấy được vẻ tò mò trong mắt đối phương!
Nếu trước đó bọn họ có chút thất vọng về Phương Chính, nhưng sau khi được Tống Thiên Kiều giải thích, mới biết hóa ra chẳng những Phương Chính không nói láo, ngược lại còn khoác thêm một tấm áo thần bí. Hiện tại nhìn những thứ kỳ lạ ở trên Nhất Chỉ sơn, hai người càng thêm hiếu kỳ về Phương Chính, cũng càng lúc càng thấy hứng thú.
Bước vào Nhất Chỉ tự, Kỳ Đông Thăng nói:
- Tiểu sư phụ, sư phụ cậu đâu? Có thể ra gặp mặt được không?
Hồng Hài nhi nghe xong, liền liếc qua phía hậu viện, tiền viện chỉ lớn như vậy, nếu Phương Chính muốn ra, như vậy nhất định đã nghe tiếng mà ra. Còn không đi ra, vậy là không muốn gặp rồi.
Thế là Hồng Hài nhi vùng vẫy một chút, Lưu Quảng Vũ đặt nó xuống đất, Hồng Hài nhi hắng giọng, hai tay chắp lại nói:
- Sư phụ nói, hôm nay tham thiền ngộ đạo, không tiếp khách.
- Không tiếp khách?
Lưu Quảng Vũ, Kỳ Đông Thăng còn chưa chản ứng, Phương Chính ở trong vừa tắt điện thoại, đang định ra ngoài lập tức đứng yên tại chỗ, Hồng Hài nhi đã nói vậy, hắn sao có thể ra ngoài? Nếu không chẳng phải lộ ra việc hắn nói không giữ lời, hoặc là tạo thành việc thấy người có địa vị mới chạy ra? Nghĩ tới lời Vương Hữu Quý căn dặn, Phương Chính cũng chỉ có thể lắc đầu.
Nghĩ tới đây, Phương Chính khẽ cười khổ, quay lại thiền phòng xem kinh phật, mặc dù đúng là hai vị kia là quan phụ mẫu ở đất Tùng Vũ này, nhưng Phương Chính là phương ngoại chi nhân, không gặp thì không gặp, còn việc Vương Hữu Quý nhắc nhở, dù sao hắn cũng không đồng ý, cho nên cũng không có gánh nặng trong lòng.
- Không tiếp khách? Tiểu hòa thượng, cậu biết hai vị này là ai không?
Ngũ Trường Phát nghe xong lập tức cảm thấy vui vẻ, thầm nghĩ chùa không lớn, nhưng kiêu ngạo của hòa thượng lại không nhỏ, khách hành hương tới mà cũng không ra gặp.
Hồng Hài nhi cũng không ngốc, biết người tới có địa vị, cho nên khẽ động, đáng yên nói:
- Hai vị này là?
- Hai vị này là lãnh đạo lớn nhất ở huyện Tùng Vũ này, Nhất Chỉ tự của các cậu cũng là trong phạm vi quản của họ. Cậu nói xem, sư phụ cậu có muốn gặp hay không?
Ngũ Trường Phát cười nói.
Lúc đầu, hai người Lưu Quảng Vũ, Kỳ Đông Thăng cũng không định lộ thân phận, nhưng Phương Chính đã không xuất hiện, vậy họ cũng không còn cách nào khác. Mục đích chủ yếu lần này tới là gặp Phương Chính, tiếp đó mới là xem Nhất Chỉ tự. Nhất là sau khi nhìn Nhất Chỉ sơn, Nhất Chỉ tự xong, hai người càng thêm động tâm, tự nhiên càng muốn gặp Phương Chính hơn. Cho nên cũng không ngăn Ngũ Trường Phát nói.
Hồng Hài nhi đã hỏi, người ta cũng đã nói rõ danh hào, Phương Chính vẫn không xuất hiện, Hồng Hài nhi liền biết sư phụ sẽ không định ra ngoài, thế là hơi ngửa đầu nói:
- Vô phương, sư phụ bế quan lĩnh hội phật pháp. Lúc này, ai tới cũng không được. Mấy vị nếu muốn lễ phật, vậy có thể tới Vạn Phật điện phía trước, hương bình thường miễn phí, cao hương hai trăm đồng. Hậu viện là khu sinh hoạt, không tiếp đãi bất luận ai. Tiền mua hương, đưa cho sư huynh ta là được.
Nói xong, Hồng Hài nhi mặc kệ mấy người còn đang trợn mắt hốc mồm, chỉ vào con khỉ đang chắp tay tản bộ trước cửa điện. Khách hành hương càng lúc càng nhiều, cho nên nó phải ra ngoài trông coi mới được. Nước trong Thiên Long trì là Vô Căn tịnh thủy, nước này uống tự nhiên không sao, nhưng uống vào dễ nghiện! Chẳng may một đám người uống thấy thích quá, sau đó dẫn theo một đám người chổng mông vây quanh Thiên Long trì múc nước uống, cảnh đó, nghĩ thôi cũng thấy không đẹp, tuyệt đối là phá hoại phong cảnh. Cho nên Phương Chính cùng Hồng Hài nhi đã sớm quyết định, đặt quy củ không cho người ngoài uống nước.
Đương nhiên, những người ở đây cũng có văn hóa nhất định, người dám ngồi xuống uống nước cũng không nhiều, cho nên cũng dễ ngăn cản.
So với Hồng Hài nhi gặp phiền phức khắp nơi, Độc lang thì lại nhẹ nhõm hơn nhiều, nhiệm vụ của nó là trông coi Trúc lâm, ngăn hết thảy khách có ý đồ vào rừng! Trong Trúc lâm còn có ruộng Linh mễ, ít người thấy thì không sao, nhưng nhiều người như vậy mà làm loạn lên, bên thiệt chỉ có Nhất Chỉ tự. Cho nên dứt khoát cản không cho lại gần.
-----------
Phóng tác: xonevictory