Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 739

Chương 739: Chuyên Gia Chém Gió

schedule ~13 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 739: Chuyên Gia Chém Gió

Nghĩ tới đây, hai người ăn nhịp với nhau, trước xuất thủ từ chỗ Phương Chính, thăm dò đường phát triển du lịch cho huyện nhà. Cho nên hai người mới mang theo cả ban lãnh đạo tới, nhưng mà phong cảnh là cảnh đẹp, thôn dân là người chất phác, vật điêu khắc cũng tinh mĩ! Duy chỉ có chủ nhân chùa này, lại không phải cao tăng trong tưởng tượng của họ, có vẻ vẫn là một vị phàm nhân khoác lác, người như vậy, có thể nâng cây cờ lớn phát triển du lịch cho cả huyện sao?

Hai người nghĩ tới đây, nụ cười trên mặt cũng giảm xuống, bất đắc dĩ lắc đầu... Chẳng lẽ ông trời thực không để lại đường phát triển nào cho bọn họ sao?

Lúc này, Ngũ Trường Phát lại nói:

- Tiểu hòa thượng, sao rồi? Không phản đối sao? Giờ đã là thời đại khoa học công nghệ rồi, mấy việc tương tự sau này chớ khoác lác. Hồ này hẳn mới đào chứ?

- Đích thực là mới xuất hiện, có điều cầu này lại là cầu cổ!

Ngay khi Hồng Hài nhi không biết nói sao, một thanh âm đột nhiên vang lên, hấp dẫn sự chú ý của mọi người.

Ngũ Trường Phát nhướn mày, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một thanh niên trẻ tuổi, đeo gọng kính vàng, ngồi xổm trên cầu nghiên cứu cẩn thận.

- Anh là?

Ngũ Trường Phát cảm thấy đối phương khá quen mặt.

Kỳ Đông Thăng cũng không biết người này, có điều lão địa chủ Lưu Quảng Vũ lại híp mắt lại, cười nói:

- Tiểu Tống, cháu cũng tới đây sao?

Người tới chính là Tống Thiên Kiều đã từng hai lần lên Nhất Chỉ tự gây chuyện. Nhưng từ lần lên cùng Tỉnh Vũ Long xong, trở về liền cảm thấy ngủ không ngon giấc, sợ bị Tỉnh Nghiên nhớ thương. Thậm chí đều đã sớm chuẩn bị đóng cửa công ty để chạy trốn... Kết quả là có vẻ Tỉnh Nghiên lại không có ý gây sự với hắn. Chỉ cho người tới cảnh cáo, nói hắn sau này chú ý một chút. Hắn tự nhiên điên cuồng gật đầu như gà mổ thóc. Đồng thời cũng cố gắng làm thể nào để tiêu trừ đoạn lịch sử đen tối này, nếu có thể rút ngắn quan hệ thì càng tốt hơn nữa.

Hôm nay, đột nhiên thấy tin tức về Phương Chính lên thời sự, linh cơ khẽ động, sao không thừa dịp này để lên núi chúc mừng Phương Chính? Thế là hắn liền tới, hơn nữa vừa liếc mắt đã phát hiện hai vị lãnh đạo số một số hai huyện này, nhưng nhìn quần áo bình thường của hai người, Tống Thiên Kiều cũng không tiện tiến lên chào hỏi, cho nên chỉ đi theo chờ cơ hội.

Đến khi Hồng Hài nhi cùng Ngũ Trường Phát đấu khẩu, hắn lập tức biết, cơ hội tới rồi! Đồ cổ, kiến trúc có, có ai hiểu hơn được hắn? Chí ít trong những người trước mắt, không có ai hiểu hơn được! Thế là lập tức ngồi xuống cẩn thận nghiên cứu, đến khi xác nhận, mới lên tiếng.

Nghe Lưu Quảng Vũ nói, Tống Thiên Kiều lập tức tranh thủ trả lời:

- Hóa ra là chú Lưu, đã lâu không gặp.

Lưu Quảng Vũ híp mắt, hiển nhiên không quá thoải mái với xưng hô này, nhưng hắn lại không muốn lộ thân phận, thế là chuyển hướng nói:

- Nói một chút về cây cầu kia xem.

- Đây là?

Kỳ Đông Thăng là Chủ tịch mới được điều tới, cho nên cũng không biết Tống Thiên Kiều.

Lưu Quảng Vũ nói:

- Vị này là một tài sử, có thành tích rất cao về mặt kiến trúc cổ, bản thân có cả một công ty kiến trúc ở thành phố, quan hệ hợp tác rất sâu với nhiều công ty bất động sản.

Kỳ Đông Thăng gật đầu tán thưởng nhìn Tống Thiên Kiều, Tống Thiên Kiều liên tục nói không sao, sau đó mới vào chủ đề:

- Cầu này đích thực là một cây cầu cổ, màu sắc cùng nét điêu khắc trên cầu hoàn toàn khác với thủ pháp hiện đại. Hơn nữa vừa rồi cháu quan sát, cầu dài cả trăm mét, bên dưới có chín vòm cầu, các loại đặc thù chứng minh nó là một loại cầu từ khoảng ngàn năm trước! Thế nhưng nơi này sao có thể có cầu đá được? Cháu suy đoán, mặt đất nơi này trước kia không phải vậy, nơi này hẳn là có một con sông chảy qua, mà vị trí Nhất Chỉ tự này hẳn là có kiến trúc cổ, cây cầu đá này là cầu từ xưa.

- Trận động đất hôm qua khiến đất sụp xuống, lộ ra mặt suối, tạo thành cái hò này. Đồng thời bùn đất rơi xuống, cầu đá lộ ra... Cái này hoàn toàn là sự trùng hợp. Chính như vị tiểu sư phụ này nói, quá trùng hợp, trùng hợp này chỉ có thể dùng hai chữ thiên hàng để hình dung. Nói là Phật Tổ ban ân cũng không đủ.

Tống Thiên Kiều rất rõ bản thân tới làm gì, dưới tình huống không nói láo, tâng bốc Nhất Chỉ tự một chút chỉ tốt không xấu. Hắn là kẻ khôn ngoan, tự nhiên cũng hiểu khốn cục của huyện Tùng Vũ này, hai vị đại lão tới, hắn cũng có thể đoán được mấy phần nguyên do. Cho nên, tán dương Nhất Chỉ tự, thậm chí thêm chút sắc thái thần thoại vào, hẳn cũng sẽ tạo được ấn tượng tối đối với hai vị lãnh đạo chủ chốt này của huyện.

Quả nhiên, lời này vừa ra, hai người đều nở một nụ cười thỏa mãn.

Tống Thiên Kiều cũng âm thầm thở nhẹ, quả nhiên, lãnh đạo là lãnh đạo, căn bản sẽ không so đo với một tiểu hòa thượng hay một cái chùa nhỏ, thứ mà họ để ý, là lợi ích càng lớn hơn.

Ngũ Trường Phát nhướn mày, không nghĩ tới phí sức nói nửa ngày, cuối cùng bị người tát cho một cái. Lòng ít nhiều có chút không thoải mái, có điều hắn cũng biết, lúc này không thể làm loạn, phải thành thật quan sát.

- Tiểu Tống, lời cậu nói là thật chứ?

Kỳ Đông Thăng vô cùng nghiêm túc hỏi.

- Đương nhiên, mặc dù không xác định được niên đại cụ thể, không biết xuất phẩm từ vị thợ nào. Nhưng cháu có thể khẳng định, cái này tất phải là tác phẩm của một vị Đại sư! Cầu này còn rất nhiều bùn, nếu tất cả đều được cọ sạch, lúc đó sợ là còn có vui mừng bất ngờ hơn nữa! Nói nó là quốc bảo cũng không quá!

Tống Thiên Kiều nói tới đây, bản năng liếc qua Vĩnh Lạc đại chung. Hắn càng lúc càng không thấu Nhất Chỉ tự này rồi, một ngôi chùa nho nhỏ, sao lại có nhiều bảo vật cấp quốc gia như thế? Nhưng vừa nghĩ tới hai lần bò xuống núi cùng với vị hòa thượng nhìn như vô hại kia. Hắn lại có một suy đoán to gan, đồng thời âm thầm quyết định, nhất định phải tạo được quan hệ với Phương Chính!

Có suy nghĩ này, Tống Thiên Kiều tự nhiên ra sức vì Nhất Chỉ tự.

Lưu Quảng Vũ cùng Kỳ Đông Thăng đều không có kiến thức về đồ cổ, cho nên cũng vui vẻ để Tống Thiên Kiều làm người hướng dẫn, thế là Tống Thiên Kiều bắt đầu buổi biểu diễn của bản thân, vừa đi vừa nói, kể điển cố, nói diệu dụng... Từ cầu, tới nước, tới cửa lớn... Tóm lại nói gì cũng có bằng có chứng, không ai bắt bẻ được. Thứ duy nhất là hắn chỉ chọn chỗ tốt mà nói, thứ xấu bỏ qua.

Lưu Quảng Vũ cùng Kỳ Đông Thăng cũng không phải người ngốc, tự nhiên cũng hiểu Tống Thiên Kiều đang nói một phía, nhưng bọn họ tới đây vốn là để nghe điều hay thứ tốt! Đây mới là giá trị, còn khuyết điểm? Về rồi nghiên cứu sau, sau đó lại bổ khuyết...

Nhìn đám người bị Tống Thiên Kiều kéo đi, Hồng Hài nhi cũng yên lặng thầm nói: "Cướp mối làm ăn..."

Có điều nó cũng phải thừa nhận, bản lãnh nói khoác của nó không sánh kịp Tống Thiên Kiều. Thế là đứa nhỏ này liền hấp tấp đi theo, nghe lén học trộm.

Nhìn thấy có thêm tiểu gia hỏa sau chân, Lưu Quảng Vũ cùng Kỳ Đông Thăng cũng cười ha ha, thậm chí Lưu Quảng Vũ còn trực tiếp bế Hồng Hài nhi lên, đùa nói:

- Tiểu sư phụ, năm nay bao tuổi rồi?

- Hẳn chừng ba ngàn tuổi đi.

Hồng Hài nhi vô cùng nghiêm túc trả lời.

---------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay