Chương 738: Đều Có Tâm Tư
- Vì sao?
Lão nhân bản năng hỏi.
Tiểu hòa thượng khẽ mỉm cười:
- Nước này là thánh thủy thiên hàng, không cho người ngoài uống, cảm ơn phối hợp...
- Thánh thủy thiên hàng? Tịnh Tâm, lời này của em là có ý gì?
Quản Tường Phong đột nhiên lấy lại tinh thần, lại gần hỏi.
- Thánh thủy từ trên trời rơi xuống, cái Nhất Chỉ tự này làm trò gì vậy? Chẳng lẽ muốn tuyên truyền mê tín?
Lúc này, mấy người khác cũng tới gần, một người nhíu mày nói nhỏ, trong mắt lộ vẻ bất mãn.
- Tiểu Ngũ, không hiểu rõ thì không được nói bậy, càng không được vọng động kết luận, nghe xem tiểu sư phụ này nói thế nào đã.
Người đàn ông trung niên bên cạnh nghiêm túc nói, người này chính là Chủ tịch huyện Tùng Vũ này, Kỳ Đông Thăng! Mà người tóc hoa râm bên cạnh thì là Bí thư huyện, Lưu Quảng Vũ. Còn người vừa nói chuyện, chính là lái xe của Kỳ Đông Thăng, Ngũ Trường Phát.
Ngũ Trường Phát nghe vậy, vội cúi đầu nói phải, chỉ có điều ánh mắt còn có chút không vui, hắn không cảm thấy hắn nói sai, thánh thủy từ trên trời rơi xuống? Nghe thôi cũng thấy là mê tín rồi? Có điều cũng không dám đem thái độ không vui thể hiện ra ngoài, lại cũng không dám phát tiết lên người hai vị lãnh đạo, còn trả thù một tiểu hòa thượng? Đương nhiên cũng sẽ không, việc này sẽ chỉ khiến lãnh đạo phản cảm, từ đó có khi mất việc, cho nên chỉ có thể chôn khó chịu trong đáy lòng.
- Đúng vậy, hôm qua động đất, đất sụp thành cái hố to này, hố sâu chín mét, bên dưới có chín cái miệng suối, suối chảy nước ra, tạo thành hồ này. Sư phụ nói, hồ nước này là do động đất mà sinh, là ân huệ của ngã phật ban cho Nhất Chỉ tự. Cho nên đặt tên là Thiên Long trì, ý là Hộ Pháp Thiên long chi địa.
Hồng Hài nhi hơi ngửa đầu, ngạo nghễ nói. Nó phát hiện, từ khi đi theo Phương Chính, bản lãnh khác không thấy biến động, nhưng bản lãnh nói láo ngày càng lô hỏa thuần thanh! Sư phụ không thể nói láo, các sư huynh đều là động vật cũng không thể nói, cho nên việc nói láo cơ bản đều do Hồng Hài nhi gánh chịu...
- Cái gì? Thiên Long trì là do động đất tạo thành?
Lời vừa nói ra, mọi người lập tức xôn xao!
Ngũ Trường Phát nghe xong, hừ lạnh:
- Tiểu hòa thượng nhà ngươi, ăn nói bừa bãi, động đất hôm qua dù mạnh, nhưng một mảnh ngói cũng không rơi. Sao ở Nhất Chỉ sơn này lại tạo thành một cái ao? Hơn nữa còn trùng hợp như thế, gác chuông, lầu canh không hề sụp? Thậm chí còn có một con đường đi qua ao?
Ngũ Trường Phát cũng không có ý tức giận trả thù Hồng Hài nhi, có điều hắn nhanh mồm nhanh miệng, không giấu được suy nghĩ trong lòng. Trước kia từng lái xe cho không ít lãnh đạo, nhưng ba ngày là đều bị đuổi. Ngược lại tới chỗ Kỳ Đông Thăng thì lại thành được coi trọng, thích hắn nói thẳng.
Ngũ Trường Phát vừa nói, không ít người gật đầu theo.
- Đúng vậy, tiểu hòa thượng, việc này quá trùng hợp đi chứ?
Có người phụ họa.
Kỳ Đông Thăng cùng Lưu Quảng Vũ không nói, nhưng ánh mắt hiếu kỳ lại nhìn Hồng Hài nhi.
Hồng Hài nhi không chút đỏ mặt, bình tĩnh nói bậy:
- Chính bởi vì quá trùng hợp, nên nó mới là thánh thủy trời giáng.
"Ây..."
Lời vừa nói ra, Ngũ Trường Phát lại không biết phản bác thế nào, có vẻ có lý a...
Ngũ Trường Phát nhìn về con đường đi qua ao, càng nhìn càng thấy lạ, nhìn kỹ, lập tức cả kinh kêu:
- Đây không phải con đường, đây là một cái cầu!
Nói tới đây, Ngũ Trường Phát càng cảm thấy tiểu hòa thượng này đang nói dối, chỉ vào cầu nói:
- Đừng nói cho anh biết, địa chấn còn có thể tạo thành một cây cầu nhé? Chẳng lẽ Phật Tổ cũng suy nghĩ chu đáo thế giúp chùa các cậu?
Hồng Hài nhi sững sờ, cầu? Sao có thể? Trong ấn tượng của nó không phải là một con đường đất đá bị đào ở dưới sao? Nghĩ tới đây, Hồng Hài nhi tranh thủ nhìn lại, qua một đêm được nước Thiên Long trì cọ rửa, bùn đất đã bị cọ sạch, lộ ra chất đá bên trong, có vẻ như thực đúng là một cây cầu đá! Hồng Hài nhi lập tức cảm thấy cổ quái, cái thứ này thực quá bất ngờ, nó thực không biết nên nói thế nào nữa?
Hồng Hài nhi không đáp được, Ngũ Trường Phát liền đắc ý cười:
- Tiểu hòa thượng, lần sau muốn nói láo thì phải chuẩn bị trước nhé. Giờ lộ chân tướng rồi chứ?
Kỳ Đông Thăng cùng Lưu Quảng Vũ cũng khẽ lắc đầu.
Có điều cũng không nói thêm gì, hành vi khoác lác của Hồng Hài nhi nhiều Nhất Chỉ xem như thủ pháp tuyên truyền, quảng cáo mà thôi. Thực đúng không phải là việc gì quá giới hạn... Cho nên hai người cũng sẽ không vì việc này mà làm khó Hồng Hài nhi hay Phương Chính. Có điều ấn tượng đối với Phương Chính lại giảm bớt không ít, nghe Vương lão, Tôn Thải Phượng kể về Phương Chính là nhân vật thần long kiến thủ bất kiễn vĩ, toàn thân đầy ánh sáng ấm áp, tinh thần trượng nghĩa các thứ...
Hai người nghe đội khảo sát thổi phồng, cho nên mới hiếu kỳ tới xem. Nếu không chỉ vì một câu trên đài trung ương kia mà liền chạy tới gặp Phương Chính, vậy thì quá xem thường họ rồi.
Lúc dưới chân núi, biểu hiện thuần phác của người dân Nhất Chỉ thôn khiến hai người rất hài lòng. Hoàn cảnh nuôi người, thôn dân như thế, Phương Chính hẳn cũng không kém. Nhưng qua việc Hồng Hài nhi nói láo, bọn họ lập tức thay đổi cái nhìn.
- Chủ tịch Kỳ, xem ra nghe danh không bằng gặp mặt. Đứa nhỏ này nhỏ như vậy, có thể biết được bao việc chứ? Sợ là có người dạy qua.
Lưu Quảng Vũ thâm trường nói.
Kỳ Đông Thăng cũng khẽ gật đầu:
- Hẳn là như vậy, nếu không trẻ nhỏ như thế, sao có thể nói nhiều vậy. Thôi, đã đến rồi thì tham quan một chút. Vốn nghĩ là huyện Tùng Vũ chúng ta xuất hiện Chân Phật, xem ra, ai...
Kỳ Đông Thăng khẽ lắc đầu, Lưu Quảng Vũ cũng gật gật, trong mắt hiện lên vẻ thất vọng. Tùng Vũ huyện vì chính sách bảo hộ rừng, cho nên mấy ngành kinh tế chính như luyện than, khai thác mỏ đều bị hạn chế, văn hóa của huyện thì chẳng có gì đặc sắc, thậm chí trước kia còn là vùng hoạt động của đám thổ phỉ, cho nên hai người mang theo hy vọng có thể phát triển du lịch cho huyện...
Trước có nghĩ mượn chậu cơm để làm điểm nhất, nhưng trong đó nguy hiểm trùng điệp, không biết lúc nào khí CO2 sẽ lại bộc phát, lại còn từ trường cổ quái, ở đây sẽ gây hại, chỗ như vậy, dù hai người có cả trăm lá gan, cũng không dám khai phát!
Chậu cơm đã không được, vất vả mới tìm được hy vọng ở chỗ Phương Chính. Hai người nghiên cứu một chút, phong cảnh nơi này cũng không tệ, thanh danh Nhất Chỉ tự cũng đã có, Nhất Chỉ thôn là thôn điển hình, còn có đặc sản Hàn trúc, Bồ Đề, nước suối...
Những thứ này đơn độc không có nhiều tác dụng, nhưng gộp lại thì cũng đáng để người tới xem!
-----------
Phóng tác: xonevictory