Chương 737: Chú Cảnh Sát, Có Quản Không?
Lời này vừa nói, người trong xe liền có chút xấu hổ, có điều chợt tỉnh ngộ:
- Cô từ thành phố Hắc Sơn tới?
- Ừm.
Mỹ nữ khẽ gật đầu, sau đó phiêu nhiên rời đi, tựa như dương liễu trong gió, không ít người thấy đều khẽ ngây dại.
- Tôi nhớ rồi, bảo sao lại quen mắt như vậy! Đây không phải là ái đồ Đoạn Liễu của Cổ lão gia tử sao? Còn có danh xưng nhạc gia cổ điển trẻ tuổi nhất nữa! Không phải là người này đã không gảy đàn nữa sao? Sao lại xuất hiện ở đây?
Lý Tuyết Anh đột nhiên lấy lại tinh thần, hô lên.
- Ai, tôi cũng nhớ rồi. Chúng ta còn có lần nghe nhạc hội của cô ấy rồi thì phải, lúc đó nghe bài Lương Chúc, khiến tôi còn khóc sướt mướt. A, sao cô ấy lại tới Nhất Chỉ sơn, chẳng lẽ lại có quan hệ với Phương Chính tiểu hòa thượng?
Tiểu Lưu vô cùng nghi hoặc nói.
- Tiểu Lưu a.
Lý Tuyết Anh bỗng cười nói.
- Sao vậy?
Tiểu Lưu dù mơ hồ, nhưng đột nhiên lấy lại tinh thần, cảnh giác nói:
- Không được.
- Được rồi, ngoan. Thông minh như vậy làm gì? Cô lo lái xe đi, cũng gần tới Nhất Chỉ sơn rồi, nếu cứ đi với tốc độ này, thực đúng là đi bộ còn nhanh hơn. Tôi đi nói chuyện với Đoạn Liễu...
Nói xong, Lý Tuyết Anh liền xuống xe.
Tiểu Lưu thấy thế liền khổ sở ôm đầu, sao vị đại minh tinh của cô lại như thế a? Người khác thì hận không thể để người đại diện đi theo 24/24 hỗ trợ làm việc vặt. Còn vị đại minh tinh này... Tựa như hận không thể 24h bỏ mặc cô? Hơn nữa, đây còn không phải lần đầu như thế...
Mặc kệ Tiểu Lưu suy nghĩ gì, Lý Tuyết Anh nhanh chóng đuổi kịp Đoạn Liễu, mặc dù không tháo kính dâm xuống, nhưng Đoạn Liễu vẫn có thể nhận ra Lý Tuyết Anh, hai người hàn huyên mấy câu, càng nói càng hợp ý, sau đó kết bạn mà đi. Hai vị mỹ nữ, một cổ trang, một hiện đại đi cùng nhau, nháy mắt hấp dẫn vô số ánh mắt.
...
- Đầu heo, cái này là đạp thu mà cậu nói sao? Hay là bình thường thuận lợi quá, nên muốn tới trải nghiệm cảm giác kẹt xe?
Trong một chiếc BMW, một thanh niên phàn nàn nói.
Người lái xe bất đắc dĩ lắc đầu:
- Ai biết là tới chỗ như này cũng kẹt xe được? Giờ muốn quay đầu cũng khó... A, mỹ nữ!
- Mỹ nữ? Giờ tôi chỉ muốn về nhà!
Binh Tử khổ sở nói, có điều cũng thuận thế nhìn sang. Trong xe nhàm chán như vậy, nhìn mỹ nữ ở ngoài cũng coi như giải buồn. Kết quả vừa nhìn sang, hai mắt Binh tử lập tức sáng lên, dáng người này, gương mặt này, tuy bị kính râm che mất ba phần mặt, nhưng với kinh nghiệm của hắn, đây tuyệt đối là mỹ nữ! Quan trọng nhất là, bên cạnh mỹ nữ hiện đại này, còn có một mỹ nữ cổ trang...
- Giờ còn muốn về không?
Đầu heo cười hắc hắc.
Binh tử lắc đầu nói:
- Không về nữa.
Sau đó kéo kính, kêu lớn:
- Mỹ nữ, đi đâu vậy?
Hai vị mỹ đi thẳng không nói, từ lúc đi tới giờ, hai người thực không biết đã bị hỏi câu nhàm chán như vậy bao nhiêu lần rồi.
Nhìn hai vị mỹ nữ trước mắt đi qua, Binh tử kích động nói:
- Đầu heo, tôi thấy mùa xuân của tôi tới rồi, tôi muốn yêu đương!
- Cút đi, cậu thấy mỹ nữ nào mà không nói như vậy?!
Đầu heo không thèm để ý tên gia hỏa không biết xấu hổ ngồi ở sau.
Đúng lúc này, cửa xe mở ra, Binh tử cười hắc hắc nói:
- Đầu heo, cậu cứ ngồi trong xe mà đi từ từ nhé. Anh đột nhiên muốn đi bộ một chút, ha ha...
Nói xong, Binh tử tự đuổi theo mỹ nữ.
Đầu heo thấy vậy, lập tức xúc động muốn khóc, hắn cũng muốn đi theo! Đáng tiếc, xe này chỉ còn hắn, không thể bỏ lại được! Chỉ có thể giương mắt nhìn theo.
Có Binh tử dẫn đầu, không ít đám sắc lang tới tấp mở cửa xem, sau đó mặt dày mày dạn xuống xe chào hỏi. Không để ý? Không sao, ta theo để nhìn cũng được...
Dần dần, người càng lúc càng đông, đường chỉ rộng như vậy, lúc đầu đã vốn khó thể đi được, giờ lại càng thêm tắc đường.
Cuối cùng Binh tử không nhịn được, cầm điện thoại bấm số:
- Đội cảnh sát giao thông phải không? Mấy anh mau tới đi, đường tới Nhất Chỉ thôn bị kẹt cứng rồi!
- Chúng tôi sớm biết, mong anh kiên nhẫn chờ khai thông, phối hợp các đồng chí ở đó xê dịch chỗ đậu.
Cảnh sát giao thông kiên nhẫn trả lời.
- Không phải, tôi không nói kẹt xe, tôi nói là người cũng bị kẹt rồi, các anh có quản không?
Binh tử khổ sở nói.
- Kẹt người? Đánh nhau sao? Cái này các anh tìm cảnh sát trật tự, hay là để tôi giúp anh liên hệ?
Cảnh sát giao thông nói.
- Ách, không phải, tôi nói là kẹt người, kẹt người như kẹt xe vậy!
Binh tử nói.
- Đến cùng là kẹt xe hay kẹt người? Được rồi, chúng tôi chỉ quản kẹt xe, kẹt người không biết!
Cảnh sát giao thông cảm thấy kẻ này gọi tới gây rối, lập tức tắt máy.
Binh tử bất đắc dĩ nhìn biển đầu người trước mắt, buồn bực muốn khóc, hôm nay sao lại có nhiều người vậy a?
Binh tử không biết, một đám lưu manh đuổi theo mỹ nữ, mấy người trên xe nhìn xuống thấy người ở dưới vượt qua được, một số người ít kiên nhẫn lập tức cũng mở cửa xuống theo. Dần dần, người xuống sau thấy đông người đi bộ cũng liền xuống... Hóng gió, giải buồn, thậm chí còn có bác gái mở nhạc nhảy múa, loạn thành một bầy.
Mà đây mới chỉ là khung cảnh trên đường, càng xa phía sau, còn có xe khách du lịch đang tới, từng người từng người khổ sở chờ mong có thể nhích thêm mấy phân.
...
Dưới núi đầy náo nhiệt, trên núi lại vô cùng yên tĩnh...
- Ôi trời ơi, cái này đâu ra vậy?
Quản Tường Phong vuốt mắt, không thể tưởng nổi mà nhìn hồ nước xuất hiện trước mặt, Phiền Thanh bên cạnh cũng thấy ngẩn người!
Bọn họ không chỉ một lần lên Nhất Chỉ tự, cho nên có thể chắc chắn trăm phần trăm, trước kia trên Nhất Chỉ sơn tuyệt không có cái hồ nhỏ xinh đẹp như vậy!
Phàm là người từng tới Nhất Chỉ tự, đều bị cái hồ nước đột nhiên xuất hiện này cùng cảnh đẹp phản chiếu trong đó làm rung động! Đồng thời đều hiện lên một thắc mắc, từ lúc nào mà Nhất Chỉ tự có một cái hồ nhân tạo xảo đoạt thiên công đẹp như thế?
Còn người lần đầu tới Nhất Chỉ tử, lập tức lấy điện thoại tìm kiếm, bọn họ cũng khẳng định, trên mạng không hề nhắc tới cái hồ nước nhỏ này! Có điều đây không phải điểm quan trọng, điểm quan trọng là cái hồ này quá đẹp! Mặt nước tĩnh như gương, hình ảnh phản chiếu còn đẹp hơn cả kỹ xảo điện ảnh! Từ khoảng cách gần nhìn lại, độ sâu càng khiến người chấn kinh!
- Ôi trời, sợ là phải sâu tới tám chín mét? Sâu như vậy mà có thể nhìn thấy cả sỏi đá nhỏ bên dưới, chậc chậc... Nước này thật trong. Không biết có uống được không...
Có người nói nhỏ.
Kết quả, một lão nhân đột nhiên ngồi xổm xuống, đang muốn vung tay múc nước lên uống...
Đúng lúc này, một tiếng phật hiệu vang lên:
- A Di Đà Phật, thí chủ, nước này không thể uống.
Lão nhân sững người quay lại, chỉ thấy một tiểu tiểu hòa thượng xuất hiện, mặt nghiêm túc chắp tay nói.
-------------
Phóng tác: xonevictory