Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 736

Chương 736: Đều Đã Tới

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 736: Đều Đã Tới

Đám người hiếu kỳ nhìn sang.

- Không phải là tiêu chuẩn thu phí chứ?

- Thôn này đúng là quá đáng! Chỗ này vốn không có thu phí, thấy nhiều tới liền nổi lòng tham, cái này có khác gì cướp bóc chứ?

- Đúng vậy...

Đám người càng nói càng tức giận, tâm tình đang vui vẻ cũng biến mất.

Đang có người muốn nổi giận, Tưởng Chu đã lấy treo cái bảng treo lên cột, Phiền Thanh thì lấy loa lớn, lễ phép hô:

- Bà con chú ý! Đường núi chật hẹp, thôn chúng tôi không nghĩ tới sẽ có nhiều người tới vậy. Nhiều người cùng lên sẽ nguy hiểm, cho nên cần phải xếp hàng lên núi! Mọi người yên tâm, lên núi miễn phí, không thu bất luận phí tổn! Nhất Chỉ thôn cũng cung cấp nước miễn phí...

Đám người nghe xong, lại nhìn nội dung viết trên bảng, mấy người phản ứng thái quá lúc nãy lập tức đỏ mặt, hiển nhiên là bọn họ lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử rồi.

Các du khách vốn có chút oán khí, lúc này đều tự động xếp hàng. Vương Hữu Quý sắp xếp người theo các du khách, mười người một nhóm, cách nhau năm phút mới cho lên một nhóm. Sau đó lại để Quản Tường Phong cùng các học sinh làm một cái chốt chặn ở trên núi, trên dưới hợp tác, đảm bảo trên đường sẽ không xuất hiện quá nhiều người, tránh cho chen chúc mà xảy ra việc bất trắc.

Du khách lên núi từng đám một, Vương Hữu Quý mới thở nhẹ, nhưng rất nhanh lại muốn khóc, bởi, lãnh đạo huyện sắp tới rồi!

Có điều, nhóm lãnh đạo huyện này lại rất tùy ý, tuy có lãnh đạo địa phương tiếp đón, nhưng vẫn lẫn vào trong đám người. Vương Hữu Quý vốn định cho người dẫn đường, kết quả lại bị người ta từ chối.

- Tiểu Vương a, không cần quan tâm chúng tôi. Không nghĩ tới Nhất Chỉ thôn của các cậu lại có nhiều du khách tới như vậy, cậu làm rất tốt, có điều đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Sau còn có một nhóm lớn đang tới nữa... Cậu không cần theo chúng tôi. Chúng tôi cũng tranh thủ tới nghỉ ngơi một chút thôi, không tính là công vụ. Tùng Vũ huyện chúng ta mỗi ngày được nghe tiếng chuông tiếng trống thúc rời giường, hôm nay xem như mới chính thức lên Nhất Chỉ tự gặp cao tăng.

Đồng chí bí thư Huyện cười ha ha nói.

- Thế nhưng...

Vương Hữu Quý nhìn sang những người khác.

- Được rồi, không cần nhìn nữa. Chúng tôi có tay có chân... Hơn nữa, cậu đi theo thì cũng không tiện cho chúng tôi chơi. Cứ vậy đi, cậu tranh thủ làm việc đi thôi.

Chủ tịch huyện cũng nói.

Vương Hữu Quý thấy hai vị lãnh đạo nghiêm túc nói, hơn nữa đúng là còn có xe du lịch tới nữa, chỗ này tạm thời cần hắn chỉ đạo, cho nên đành phải cáo từ rời đi.

Mắt thấy một đám người ngăn ở dưới núi, Vương Hữu Quý cảm thấy đây cũng không phải cách hay, thế là để người đi chuẩn bị trà Hàn trúc, miễn phí cung cấp cho mọi người, kết quả vừa uống, không ít người liền tán dương, gọi nhau muốn mua về một chút. Vương Hữu Quý nghe xong, lập tức vui vẻ cười, tranh thủ gọi người đem trà Hàn trúc tới bán!

Cái gọi là trà Hàn trúc, chính là làm từ măng, chỉ có điều măng trúc ở đây khác măng bình thường, sau khi phơi khô hoàn toàn không bị biến sắc, tựa như một khối hổ phách uốn nếp. Nhưng một khi rơi vào trong nước, không tới mấy phút liền biến thành màu xanh biếc, tựa như rót một chén ngọc, hết sức xinh đẹp, từ ngoại hình tới vị đạo, đều rất tốt...

Vương Hữu Quý nghĩ một ra ba, dứt khoát làm cả cơm lam, điêu khác đem tới. Những thứ này giá không đắt, nhưng lại đều có đặc sắc riêng, rất nhanh đã hấp dẫn các du khách, các thôn dân càng thêm vui mừng, đếm tiền tới mỏi tay, ai nấy làm việc đều rất nhiệt tình. Ngay cả Manh Manh cũng bị lôi tới, mặc một bộ quần áo gấu trúc, ôm một bó hạt châu, giả mạo quốc bảo... Kết quả, thế mà bán được hết đồ... Tôn Tiền Trình cười muốn nứt răng.

Có người vui thì có người buồn, trên đường lớn, không ít người buồn bực nhìn hàng dài tắc nghẽn ở trên đường.

- Sớm biết nhiều người như vậy, tôi đã không tới đây.

Đây là suy nghĩ của đám người, mọi người đều là người phụ cận, xa nhất cũng chỉ là ở thành phố Hắc Sơn. Lái xe một chút là tới đây, không đáng để bị kẹt trên đường a...

Có điều, còn có người gấp hơn.

- Tuyết Anh tỷ, tôi cảm thấy sợ là chúng ta không về được trước trời tối rồi.

Người đại diện Tiểu Lưu của Lý Tuyết Anh dỡ kính, khổ sở nói.

Lý Tuyết Anh cười ha ha:

- Không vội, dù sao gần đây cũng không bận lắm. Nghỉ bệnh, có thời gian...

- Được rồi... Nhưng đúng là không hiểu được, vì sao cô lại thích nơi này tới vậy?

Tiểu Lưu ghé vào bên cửa sổ, nhìn cảnh sắc đơn điệu bên ngoài, có chút bất đắc dĩ nói. Cô thực không hiểu được, Lý Tuyết Anh không thiếu tiền, vất vả mới được nghỉ ngơi, sao không đi mấy chỗ đẹp đẹp, hoặc là đi spa nghỉ dưỡng các thứ?

Lý Tuyết Anh không nói, ngồi dựa vào ghế, trong đầu hiện lên một thân ảnh ôn hòa. Đạt tới vị trí như cô hiện tại, có phong cảnh gì mà chưa thấy qua? Thứ cô muốn không phải là cảnh đẹp, mà là tâm hồn yên tĩnh, mà tới những nơi chùa chiền, đạo quan như vậy, thực sự khiến cô cảm thấy yên tĩnh, nhưng vẫn luôn có cảm giác tôn giáo, không thuần. Nhưng Nhất Chỉ tự thì khác, mặc dù cũng là chùa, nhưng Phương Chính khiến người cảm thấy, Phương Chính không phải là một hòa thượng!

Đây là một người đơn giản, ấm áp! Lúc đối mặt với hắn, không hề có cảm giác thần chung mộ cổ tĩnh mịch của phật môn, chỉ có cảm giác đơn giản, tựa như nhẹ nhõm ở nhà. Không cần ngụy trang, không cần nghĩ nhiều, muốn nói gì thì nói, lòng đầy yên tĩnh... Cô thích cảm giác này, bởi cô biết, Phương Chính không có sở cầu gì, sẽ không vì địa vị của cô mà đối đãi khác đi, cũng không vì cô xinh đẹp mà có dị sắc.

Đang lúc Lý Tuyết Anh ngồi ngẩn người, một cô gái mặc cổ trang chậm rãi đi qua. Người này cõng hành lý, ôm một cây cổ cầm, tóc dài quét gió, trong nháy mắt đó, Lý Tuyết Anh đều có chút ngây người, không nhịn được mà tán thán:

- Người này đúng là có vận vị nữ nhân.

Tiểu Lưu cũng nói:

- Đúng vậy, Tuyết Anh tỷ, lần đầu tôi thấy có người cổ vận như người này vậy. Nhưng nhìn không giống diễn viên lắm...

Lý Tuyết Anh lắc đầu nói:

- Diễn viên bình thường không thể diễn được khí chất như vậy, đây là khí chất riêng biệt, tự nhiên thiên thành. Không biết, người này mặc như vậy để đi đâu, không phải cũng muốn lên Nhất Chỉ sơn chứ?

- Sao có thể, mặc như vậy sao có thể lên Nhất Chỉ sơn?

Tiểu Lưu lắc đầu.

Lý Tuyết Anh cười một tiếng, chỉ có điều cô cảm thấy người này hẳn là đi Nhất Chỉ sơn. Lúc này đã thấy có người hạ kính xuống, bắt chuyện:

- Mỹ nữ, đi nhờ xe không?

Mỹ nữ cổ điển ôn hòa cười nói:

- Tôi đi Nhất Chỉ sơn, có điều không cần đi nhờ đâu, cảm ơn. Người đi cùng tôi từ thành phố Hắc Sơn tới còn chưa ra được khỏi thị trấn Tùng Vũ đâu, mà tôi thì đã tới đây rồi.

------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay