Chương 735: Cản Đường
Nghĩ tới đây, Phương Chính vốn còn định xuống núi nghênh đón, lập tức quả quyết bỏ suy nghĩ này.
Cười ha hả với mấy khách hành hương, sau đó đẩy Hồng Hài nhi ra:
- Đây là đồ đệ của bần tăng, Tịnh Tâm. Chư vị thí chủ có việc cứ hỏi Tịnh Tâm là được, bần tăng đột nhiên có cảm ngộ, cần tiếp tục tham thiền, cáo từ.
Nói xong, Phương Chính tranh thủ lách người rời đi.
Phương Chính vốn cho rằng, hắn làm như thế sẽ bị người ta chê trách.
Kết quả...
- Ai nha, không hổ là Đại sư, lúc nào cũng nghĩ tới tham thiền ngộ đạo.
- Ừm, không giống các chùa khác, tiểu hòa thượng suốt ngày ra ngoài lắc lư tiếp khách, nào giống người xuất gia?
- Đúng vậy, đúng vậy...
Phương Chính nghe lời này, lập tức khẽ rơi lệ, bỗng có xúc động muốn xoay người tâm sư với mấy vị khách hành hương một phen. Có điều nghĩ tới sự nhiệt tình vừa rồi, lập tức biết rõ bản thân không gánh nổi, chạy vội vào trong!
Phương Chính đi, Hồng Hài nhi lập tức bị bao vây, có điều độ nhiệt tình của mọi người đối với Hồng Hài nhi cũng có hạn, đứa nhỏ này thực đáng yêu, cho nên đám người vẫn giữ ý hơn so với Phương Chính lúc trước...
Phương Chính cũng buồn bực, trước kia hắn hay đám Độc lang, con khỉ, con sóc từng nổi tiếng qua, cũng có không ít người lên núi muốn chụp ảnh chung. Nhưng cũng chưa từng thấy khách hành hương cuồng nhiệt như thế.
Càng nghĩ, Phương Chính cảm thấy việc này nhất định có quan hệ với việc được lên thời sự của đài trung ương.
Phương Chính tranh thủ lấy điện thoại ra kiểm tra, xem những tin tức mới nhất, cũng không có tin tức gì liên quan với hắn. Mấy tin về giải quyết bí ẩn chậu cơm, mặc dù cũng nhắc tới hắn cứu người, nhưng chủ yếu vẫn là mấy người Vương lão, Tôn Thải Phượng... Thậm chí Bao Vũ Lạc còn được nhắc tới nhiều hơn. Hiển nhiên, mỹ nữ có đặc quyền...
Phương Chính bắt đầu thu nhỏ phạm vi tìm kiếm về thành phố Hắc Sơn, kết quả lập tức ngây người!
Tất cả tin tức của thành phố Hắc Sơn, đại khái đều viết về hắn!
Mà tin thứ nhất, nổi bật nhất là của Tỉnh Nghiên viết!
Nhìn tới đây, Phương Chính liền bừng tỉnh đại ngộ, trung ương dù lợi hại, nhưng chỉ nhắc tới hắn có một câu thôi, chưa từng giới thiệu sâu thêm.
Nhưng Tỉnh Nghiên đối với việc này lại bỏ rất nhiều công sức, dẫn theo một đám người khoa trương giúp hắn, hơn nữa miêu tả việc ở chậu cơm càng thêm chân thực. Phương Chính không chỉ xuất hiện hời hợt, mà là chủ đạo, tựa như chúa cứu thế từ trên trời rơi xuống, dùng phương thức cứu thế cứu vớt tất cả mọi người. Sau khi xem xong, Phương Chính thậm chí còn cảm thấy sùng bái bản thân. Hắn thực sự đẹp trai vậy sao?
Mặc dù có chút điểm vì hắn không nói nên không được ghi lại, nhưng trong này vẫn mô tả hắn anh minh thần vũ, đẹp trai vô địch. Phương Chính xem chừng, đây mới là mấu chốt nhất. Hắn nổi danh trong cả thành phố, nên lãnh đạo huyện mới tới xem, biểu thị sự quan tâm, chỉ thế thôi, không có ý gì khác.
Hết thảy đều rõ, Phương Chính cũng yên lòng, an tâm ở hậu viện, thưởng trà đọc kinh thư, khoan thai tự đắc.
Phương Chính cảm thấy thoải mái, lại có người sắp phát điên rồi, đó chính là trưởng thôn Vương Hữu Quý, bí thư Đàm Cử Quốc cùng mấy người kế toán Dương Bình!
- Sao lại nhiều người như vậy? Không phải nói chỉ có ba xe sao? Xe còn chưa tới đã có nhiều người vậy rồi?
Vương Hữu Quý nhìn đám người đông nghịt trước mắt, thực không biết nên khóc hay nên cười. Vốn chỉ nhận tin đã thấy người hơi nhiều, sợ thôn không tiếp đãi nổi, có điều miễn cưỡng thì vẫn có thể ứng phó được...
Nhưng bây giờ, lại có nhiều người tới tự phát như vậy.
Giờ khắc này, từ đầu thôn tới cuối thôn, thậm chí là phạm vi đất trống ở ngoài thôn, đều bị các thôn dân quơ quốc, dọn sạch cỏ rác, dùng để đỗ xe. Coi như thế, cũng chưa đủ dùng! Thế là mấy người Tống Nhị Cẩu chỉ có thể tiếp tục xử lý mấy khu đất trống, tranh thủ tạo thành chỗ để xe tạm thời, thực cũng không còn cách nào khác...
Tương đối so với mấy người Tống Nhị Cẩu khí thế ngất trời, mấy người Đàm Cử Quốc thì sắp điên rồi, bởi quá nhiều người, trong thôn toàn người ngoài, dù không tới mức ném gà ném vịt, nhưng người này hỏi một câu, người kia hỏi một câu, cũng đủ khiến bọn họ sứt đầu mẻ trán.
Nhất là Vương Hữu Quý, trực tiếp dẫn theo Tôn Tiền Trình cũng mấy thôn dân khác lập chốt ngoài đường lên núi, không phải vì thu phí, mà là...
- Trưởng thôn, người ta đều muốn lên núi, xem Nhất Chỉ tự, xem Phương Chính trụ trì, sao chúng ta lại phải chặn đường?
Mã Thọt hỏi.
- Đường núi chật hẹp, nhiều người cùng lên như vậy dễ tạo thành nguy hiểm, lúc đó ai chịu trách nhiệm? Huống chi Nhất Chỉ tự mới bao lớn? Nhiều người lên như vậy, đoán chừng có thể đạp nát Nhất Chỉ tự mất!
Vương Hữu Quý lo lắng nói, có điều vẫn nở nụ cười.
Từ trước tới nay, hắn vẫn luôn lấy việc phát triển Nhất Chỉ thôn làm mục tiêu sống, kết quả sống bốn mươi năm trời cũng không làm được gì, nhiều nhất cũng chỉ giúp các thôn dân tốt hơn một chút, nhưng cuối cùng vẫn là nghèo. Hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới, trong lúc hắn gần như tuyệt vọng, lại gặp được Phương Chính, một năm đã khiến Nhất Chỉ thôn thay đổi kinh thiên động địa, không tới mức phú giáp một phương, nhưng nhà nào cũng đều trở nên khá giả. Nhưng đánh chết hắn cũng không nghĩ tới, có lúc mà Nhất Chỉ thôn lại có nhiều người tới như vậy, nhìn đám người trước mắt, trong mắt Vương Hữu Quý, đây đều là tiền di động a!
Có điều Vương Hữu Quý cũng hiểu rõ, muốn kiếm tiền, nhất định phải làm phục vụ, bảo đảm an toàn đến nơi đến chốn. Mà càng quan trọng hơn là phải bảo hộ tài nguyên, tuyệt đối không thể vì lợi ích trong thời gian ngắn mà phá hoại tài nguyên. Bảo hộ du khách, bảo hộ Nhất Chỉ sơn, bảo hộ trạng thái nguyên sinh của Nhất Chỉ tự liền trở thành thứ quan trọng nhất.
Đem suy nghĩ này nói cho Đàm Cử Quốc, Đàm Cử Quốc cũng lập tức đồng ý, lúc này mới có hoạt động lập chốt ở trước đường lên núi.
Đồng thời, an bài các thôn dân để du khách xếp hàng, đám học đồ Mã Thọt càng dẫn người làm tạm một cái hàng rào trúc...
Nhìn hàng rào dựng lên, các thôn dân ngăn đường lên núi, không ít người tỏ thái độ tức giận.
- Quả là điêu dân chốn thâm sơn cùng cốc, thấy chúng ta muốn lên núi liền lập tức chạy tới thu phí!
Có người phàn nàn nói.
- Thực đúng là quá đáng, trước khi tới tôi đã tìm hiểu, nơi này không phải khu du lịch, ra vào tùy ý, sao có thể lập trạm thu phí được?
- Đúng vậy, trên Nhất Chỉ sơn có cao tăng, sao người dưới núi lại quá đáng như vậy?
- Đúng là Diêm vương dễ nói, tiểu quỷ khó chơi, đám thôn dân này bị tiền làm mờ mắt rồi.
...
Đám người mồm năm miệng mười bàn tán, trong lúc mọi người đang nghĩ xem có muốn rời đi hay không, thậm chí là muốn báo cảnh sát, một người đột nhiên giơ bảng chạy tới, vừa chạy vừa hô:
- Nhường đường, nhường đường, nhường đường!
-------------
Phóng tác: xonevictory