Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 734

Chương 734: Nổi Tiếng

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 734: Nổi Tiếng

Nếu rời Nhất Chỉ tự, Phật khí, linh khí đều bị loãng đi, hiệu quả tu luyện cũng kém hơn.

Bây giờ có Thiên Long trì, Phương Chính cuối cùng cũng tìm được nơi tu luyện thích hợp. Nơi này có thể tùy tiện thi triển quyền cước, dù là đánh nát mặt nước cũng không sao, một khắc sau là lập tức khôi phục.

Đánh xong một lần Long Tượng luyện thể, Phương Chính lập tức cảm thấy thần thanh khí sảng.

Trở lại hậu viện, đem phật dược chi khí ngày hôm nay quán chú cho Linh sâm trong hậu viện, sau đó liền mặc kệ.

Gõ trống đánh chuông, mặt trời từ từ dâng lên cao, một ngày mới bắt đầu.

- Sư phụ, người xem thời tiết ngày càng lạnh, khách hành hương nhất định sẽ ngày càng ít. Người nói, có phải chúng ta nên tìm chỗ nào đó đi chơi một chút không?

Hồng Hài nhi trời sinh hiếu động, bắt nó thành thật ở trên núi, thực là làm khó nó rồi.

Phương Chính nghe xong cũng động tâm, hắn muốn tích lũy công đức, nhưng ở trên núi thì có thể thấy được mấy người, những người thực sự cần trợ giúp lại càng ít hơn nữa. Muốn kiếm công đức, vậy phải ra ngoài. Nghĩ tới đây, Phương Chính gật đầu một cái, nói Hồng Hài nhi đi thu dọn đồ đạc, chuẩn bị ra ngoài đi dạo.

Hồng Hài nhi lập tức vui vẻ nhảy về phòng dọn đồ. Hai người đi ra ngoài, không mang theo quá nhiều đồ vật, Phương Chính vẫn chỉ một thanh Nguyệt Bạch tăng y, còn Hồng Hài nhi là yêu vương, bụi bặm không bám thân, quần áo không cần mang. Vậy chỉ cần mang theo... Đồ ăn.

Thế là Hồng Hài nhi cũng không sợ mệt, trực tiếp nhóm lửa, nấu cơm, cần làm chút cơm nắm cùng bánh.

Ngửi được mùi thơm, con sóc lập tức mò đến, ngồi xổm bên bếp lò, sờ sờ cái bụng:

- Sư đệ, mùi hương thơm quá.

Độc lang đang nằm rạp trên đất, mí mắt khẽ nhấc:

- Sư đệ chuẩn bị ra ngoài, sợ bị sư phụ bỏ đói, cho nên tự nấu cơm. Hơn nữa là nấu cho bản thân, đương nhiên phải càng ngon hơn nữa.

Con sóc nghe xong, ánh mắt lập tức lấp lánh nhìn Hồng Hài nhi, tội nghiệp hỏi:

- Sư đệ, nấu xong có thể cho sư huynh ta một miếng không?

Hồng Hài nhi nhìn con sóc, bất đắc dĩ gật đầu:

- Được!

Kết quả vừa nói, đã thấy ống quần bị xiết, cúi đầu lại, chỉ thấy con chó vốn cao lãnh, lơ đếnh kia cũng đang ôm chân, dùng con mắt giống con sóc như đúc, tội nghiệp nhìn nó.

"Trời đất quỷ thần, kiếp trước ta làm gì nên tội hay sao?" Hồng Hài nhi trợn mắt, bất đắc dĩ vỗ vỗ đầu Độc lang:

- Nghĩ cũng đừng nghĩ! Nhị sư huynh nhỏ vậy, ăn không sao. Còn huynh to như vậy, muốn cho huynh ăn no, chẳng phải cả nồi cơm của đệ cũng hết sạch?!

- Sư huynh ta chỉ ăn một miếng thôi, một miếng là được.

Độc lang tội nghiệp nói.

Hồng Hài nhi lắc đầu:

- Nghĩ cũng đừng nghĩ, đây là khẩu phần ăn của đệ! Không phải huynh không biết ra ngoài cùng sư phụ nguy hiểm thế nào a. Chịu đói là trạng thái bình thường, đệ phải giữ lại ăn.

Độc lang thấy không thể kỳ kèo, lắc đầu nói:

- Không có nghĩa khí!

Sau đó quẫy đuôi ra ngoài.

Đang lúc Hồng Hài nhi nấu cơm, chuẩn bị ra ngoài, chờ nghe tiếng kinh ngạc vang lên, con khỉ chạy vào:

- Sư đệ sư đệ! Đột nhiên có thật nhiều người tới, sư phụ nói đệ ra ngoài tiếp khách!

Hồng Hài nhi nghe xong, kém chút muốn chửi bậy, tiếp khách? Ngươi mới tiếp khách, cả nhà ngươi đi tiếp khách!

Có điều Hồng Hài nhi cũng biết, tư tưởng của con khỉ rất đơn giản, thế là liền ra ngoài, kết quả vừa ra ngoài đã thấy Phương Chính ngoắc tới, Hồng Hài nhi chạy tới hỏi:

- Sư phụ, thế nào rồi?

- Tự con nhìn xem.

Phương Chính nhìn ra ngoài cửa lớn.

Hồng Hài nhi ngẩng đầu nhìn lại, lập tức ngây dại, chỉ thấy bên ngoài có mấy người tới, đang cầm máy ảnh bấm tách tách, chụp quên trời quên đất.

- Sư phụ, không phải chỉ có mấy người sao? Có gì ngạc nhiên, Nhất Chỉ tự chúng ta có lúc nào mà không có mấy người tới?

Hồng Hài nhi không hiểu mà hỏi.

Phương Chính nói:

- Vừa rồi Vương thí chủ gọi điện cho vi sư, nói dưới núi có một đám người muốn lên núi. Còn nữa, Bí thư huyện Tùng Vũ cũng tới, nghe nói mang theo toàn thể ban lãnh đạo. Mặt khác, phóng viên trong thành phố cũng tới, nghe nói có một cơ quan du lịch tổ chức du lịch đột xuất, ba chiếc xe khách đang trên đường rồi... Còn có những người khác tự phát, vi sư cũng không biết. Vi sư gọi con tới, là để nói cho con biết, kế hoạch ra ngoài tạm thời hoãn lại. Con chưa làm quá nhiều cơm chứ?

Hồng Hài nhi nghe xong, lập tức trợn tròn mắt, vì để không bị đói, nó nấu tận ba nồi bánh, đột nhiên có cảm giác ăn không tiêu.

- Ai nha, sư đệ, sư phụ không thích lãng phí đồ ăn. Chậc chậc, nhiều đồ ăn như vậy...

Lúc này, Độc lang mon men lại gần, cười xấu xa nói.

Hồng Hài nhi khẽ động:

- Đại sư huynh, vừa rồi sư đệ chỉ nói chơi thôi, những thứ kia, huynh tùy tiện ăn.

Độc lang hơi ngửa đầu nói:

- Hiện bản sói không có tâm tình, lúc nào tâm tình tốt thì lại nói.

Khuôn mặt nhỏ của Hồng Hài nhi lập tức sụp đổ, tranh thủ kéo Độc lang sang một bên, nói không biết bao nhiêu lời nịnh nọt, cuối cùng hứa hẹn không biết bao nhiêu hiệp ước không bình đẳng, Độc lang hấp tấp chạy tới hậu viện ăn. Có điều rất nhanh đã bị Phương Chính gọi lại, có nhiều người tới như vậy, Phương Chính nhất định phải thông báo một chút, việc của Độc lang chính là làm nền cho Phương Chính, sói lớn đẹp như vậy, đi theo bên người cũng có thểm phần mặt mũi. Hơn nữa, trong truyền thuyết, có vị Phật Đà nào mà không có tọa kỵ, thần sủng?

Còn Hồng Hài nhi, trực tiếp thành đồng tỷ, cũng phải đi theo.

Con khỉ phụ trách tiếp đãi, còn con sóc... Nhiệm vụ của gia hỏa này là ngồi xổm trên cây, không được quấy rối.

Đối với việc này, con sóc biểu thị rất bất mãn, thở phì phò chạy về hậu viện kiếm đồ ăn.

Cùng lúc đó, mấy vị khách hành hương đứng ngoài cửa chùa đã chụp ảnh xong, thấy Phương Chính xuất hiện liền sáng mắt lên, tới tấp chạy tới.

Phương Chính vốn còn định tới nghênh đón, nhưng lúc này, đối mặt với khách hành hương như sói như hổ kia, bước chân của hắn cũng có chút run lên, thực sự có chút bị dọa?!

- Anh là Phương Chính trụ trì sao?

- Ai nha, nhất định là vậy rồi. Trên Nhất Chỉ sơn chỉ có một mình Phương Chính trụ trì là hòa thượng. Nhìn Phương Chính trụ trì xem, thật đẹp trai, giống như trên poster vậy.

- Đúng vậy, Phương Chính trụ trì đúng là ăn ảnh!

- Phương Chính trụ trì, anh làm thế nào để cứu được cả đội khảo sát vậy? Anh nói một chút được không?

- Phương Chính trụ trì, năm nay anh bao nhiêu tuổi rồi?

- Phương Chính trụ trì, chùa này của anh thật là đẹp...

Phương Chính nghe mấy câu hỏi loạn hết cả lên, đầu óc ong ong, vốn vì có thêm khách hành hương mà thấy vui vẻ, giờ xem ra, hắn không ứng phó được rồi. Bây giờ mà có thêm mấy chục mấy trăm người hiếu kỳ tới hỏi nữa, Phương Chính xem chừng, hôm nay hắn phải nói tới viên tịch mất!

-------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay