Chương 731: Thanh Danh Vang Dội
Bờ sông Lưỡng Hà, tiếng hoan hô vang lên:
- A... Hóa ra Phương Chính trụ trì ở Nhất Chỉ sơn! Ách, Nhất Chỉ sơn là ở đâu?
- Tên ngu ngốc này, lên mạng tìm xem!
- Đúng đúng đúng...
...
Ở một khu vực nào đó phía Tây nam, một nơi vốn khô hạn cằn cỗi, giờ đã phủ thêm một lớp áo xanh, các thôn dân lớn tuổi vui vẻ xem Tivi, một đội vợ chồng đứng đằng sau, dựa vào nhau cười hạnh phúc.
- Phương Chính! Trong thời sự nói tới Phương Chính! Chẳng lẽ người lần trước tới chỗ chúng ta là Phương Chính kia?
Ngay lúc này, trưởng thôn bỗng đứng dậy, kinh ngạc nói.
- Hắn là người tốt, đã cứu người a.
Có thôn dân nói, sau đó mọi người cùng nhìn về phía đôi vợ chồng ở phía sau.
Đôi vợ chồng này chính là hai người ở lại bảo trì thang leo núi, đồng thời dạy học, Hạ Minh cùng Lưu Viện, chỉ có điều đã qua lâu vậy, hai người đã sớm kết hôn.
Lưu Viện nói:
- Anh thấy thế nào?
Hạ Minh:
- Anh thấy nhất định đúng rồi, Phương Chính trụ trì rất lợi hại.
- Có thời gian, chúng ta tới thăm Phương Chính trụ trì một chút đi.
Lưu Viện nói.
Hạ Minh gật đầu:
- Ừm, ân cứu mạng không dám quên.
...
Những chuyện tương tự phát sinh ở rất nhiều nơi...
Có điều, lần này náo nhiệt nhất vẫn là Nhất Chỉ thôn cùng mấy cái thôn phụ cận. Trong thôn lại có người xuất hiện trên bản tin toàn quốc, mọi người đều thấy hãnh diện thay. Vương Hữu Quý đặc biệt gọi điện cho Phương Chính, mời Phương Chính xuống núi cho mọi người hỏi chuyện chậu cơm. Phương Chính vốn định xuống, kết quả lại nghe tiếng Đỗ Mai gầm lên ở phía bên kia điện thoại:
- Thằng ranh con này lại dám chạy tới chỗ quỷ quái chậu cơm kia, chờ nó xuống đây, xem tôi có gõ nát cái đầu trọc của nó không! Không biết cái gì là sợ sao? Chỗ nguy hiểm như vậy mà cũng dám chạy tới?
Sau đó, một đám người mồm năm miệng mười khuyên can.
- Đỗ Mai, cô hạ tay nhẹ một chút, đầu gõ hỏng thì không được. Đánh gãy một chân là được rồi...
Phương Chính vừa định nói một câu cảm ơn, kết quả nghe xong vế hai, lòng lập tức có xúc động muốn mắng người!
Nhất Chỉ thôn cùng các thôn phụ cận được nhờ mà vui vẻ.
Nhưng điều khiến mọi người đều ngoài ý muốn, ngày hôm nay, trong thị trấn cũng đều vui vẻ! Dù sao, Nhất Chỉ thôn là con rồng du lịch của địa phương, sớm đã nổi danh cả huyện. Hơn nữa thôn dân Nhất Chỉ thôn rất nhiệt tình, chú định khiến họ kết giao được nhiều bạn bè. Bạn bè nổi tiếng, tự nhiên bản thân cũng vui theo. Nhất là nhìn thấy những video tập hợp về Phương Chính, ai nấy càng bừng tỉnh gọi Đại sư! Phật sống! Uổng cho bọn họ đi Nhất Chỉ tự nhiều như vậy, hóa ra đều bái sai phật! Không ít người bắt đầu hẹn bạn bè, ngày mai lên Nhất Chỉ tự, gặp Phật sống?
Thị trấn Tùng Vũ của huyện Tùng Vũ giáp với thành phố Hắc Sơn, bên Tùng Vũ náo nhiệt như vậy, thành phố Hắc Sơn tự nhiên cũng chịu ảnh hưởng. Lại thêm Nhất Chỉ tự có Bạch Vân tự, Hồng Nham tự xác nhận, đề cử. Một số người thành phố Hắc Sơn từng tới Nhất Chỉ tự... Những người này không nghĩ tới, tiểu tự viện không có gì đặc sắc từng đi, lại có một vị cao tăng lợi hại như vậy! Lập tức hối tiếc không thôi, xem thời gian, mai thứ bảy! Kết quả là một đám gọi bạn gọi bè, chuẩn bị quay lại Nhất Chỉ sơn, hơn nữa vì để có người đi cùng, đều dùng sức khoa trương về Phương Chính, lại thêm tin tức trên đài trung ương làm chứng, không ít người đều động tâm.
Đồng thời, tin tức địa phương, báo chí, truyền thông cũng xuất hiện đủ các tin bài liên quan tới Nhất Chỉ tự, còn có độ kinh khủng của chậu cơm... Có điều, chung quy là truyền thông địa phương, mọi người cũng không quá nhắc tới về mấy người Vương lão, chỉ viết càng nhiều hơn về Phương Chính.
Trong lúc nhất thời, Phương Chính nổi danh khắp thành phố Hắc Sơn...
Mà người trong cuộc lúc này, đang đứng ở cửa Phật đường, ngửa đầu nhìn Bồ Đề, cười ngây ngô không ngớt...
- Có phải sư phụ bị choáng rồi không?
Độc lang nằm dưới đất, ngưng trọng nói.
- Không thể nào? Nếu sư phụ choáng, chẳng phải sau này chúng ta không được ăn ngon nữa sao?
Con sóc lo lắng sờ sờ cái bụng.
Con khỉ nói:
- Dù không choáng thì cũng không bình thường, sư phụ đã đứng ở đó nửa tiếng rồi.
- Nếu choáng thực, vậy có phải là sẽ không lải nhải, không niệm kinh nữa đúng không?
Hồng Hài nhi híp mắt, có chút chờ đợi nói. Có điều nghĩ lại, nếu Phương Chính choáng, chẳng phải đời này của nó không được về nữa? Lập tức lại có chút lo lắng... Mặc dù trái đất cũng không tệ, nhưng Hồng Hài nhi là người từng thấy đại thế giới rộng lớn vô ngần, sao có thể cam tâm bị vây ở chỗ chật hẹp này được?
Còn Phương Chính, đương nhiên không có bị choáng, mà còn đang cười thật vui vẻ nữa kìa...
"Tinh! Chúc mừng ngươi đạt thành tựu thanh danh vang dội, danh tiếng Nhất Chỉ tự đã bao trùm thành phố Hắc Sơn, đồng thời bắt đầu lan qua các huyện thành khác. Thu được một lần rút thưởng."
"Tinh! Trước đó cứu tổng cộng 18 người đội khảo sát, lại thêm hóa giải nguy cơ CO2 ở chậu cơm, tương đương cứu vớt tất cả sinh vật cùng người ở phụ cận, công đức không nhỏ, tổng cộng thu được 3784 điểm công đức, lần này, có thể rút được thứ tốt rồi. Thế nào? Tách ra rút riêng, hay là gộp lại cùng rút?" Hệ thống hỏi.
"Hệ thống, ngươi xem, trước kia chỉ cần cứu một người là có thể rút thưởng rồi. Hiện cứu nhiều người như vậy, có thể tách ra rút nhiều lần không?" Phương Chính khẽ đảo mắt, hỏi.
"Không thể!" Hệ thống quả quyết cự tuyệt.
"Thực?" Phương Chính có chút khó chịu.
"Nhưng ngươi nghĩ lại xem, tổng số đồ tách riêng mà rút, cũng không thể giá trị bằng gộp mà rút được." Hệ thống nói.
Phương Chính khẽ run lên, có chút do dự, cứu một người, thứ đạt được chỉ như mấy cái vạc nước linh tinh, còn đồ lớn thực sự, cơ bản đều phải tích công đức mà đổi. Bây giờ hắn thực không thiếu vật nhỏ. Càng nghĩ, Phương Chính cắn răng: "Hệ thống, gộp lại, cùng nhau rút!"
"Thông minh, cơ hội rút nhỏ còn nhiều. Nhưng đại quy mô thì không phải lần nào cũng có. Xác định lập tức rút?" Hệ thống hỏi.
"Hệ thống huynh, ngươi thành thật cho ta biết, có phải ngươi chê trách ra rút thì sẽ phiền phức không?"
Phương Chính hồ nghi hỏi.
"Ngươi có rút hay không? Không rút thì ta đi!" Hệ thống có chút bó tay nói.
Mặc dù Phương Chính cảm thấy đây là do Hệ thống lười biếng, nhưng Hệ thống nói cũng có lý, thế là Phương Chính khẳng định nói: "Rút! Lập tức rút!"
---------------
Phóng tác: xonevictory