Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 729

Chương 729: Vạn Danh Quy Tông (Thượng)

schedule ~13 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 729: Vạn Danh Quy Tông (Thượng)

Phương Chính cùng Hồng Hài nhi nghe xong, lập tức dừng lại đứng chờ.

Không bao lâu, Tỉnh Nghiên đã lái xe đuổi tới.

Lên xe, Phương Chính kể lại tình huống trên núi cho Tỉnh Nghiên biết, lúc tới tận chân núi Nhất Chỉ sơn, Tỉnh Nghiên mới đắc ý rời đi.

- Sư phụ, sao người không để con tận sức chém thêm mấy thứ? Cơ hội tốt như vậy a.

Trên đường lên núi, Hồng Hài nhi tò mò hỏi.

Phương Chính lắc đầu:

- Chém gió nhiều quá thì sẽ là nói láo, thiên phạt sẽ hàng lâm. Hơn nữa, như vậy cũng đủ rồi, Nhất Chỉ tự chúng ta sắp nổi tiếng!

Lên tới đỉnh núi, Phương Chính thấy không còn khách hành hương nữa, liền tắt đèn, đóng cửa.

- Tịnh Tâm, mang vi sư đi chậu cơm!

Phương Chính nghĩ nghĩ, cuối cùng cắn răng nói.

Hồng Hài nhi ngạc nhiên nói:

- Sư phụ, con đã xuất thủ thì người cứ yên tâm, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ, người không cầm giám sát.

- Giám sát cái gì? Vi sư muốn tự mình làm!

Phương Chính khẽ tính, mười tám viên phật châu trong tay có thể dùng mười tám lần thần thông, nhưng điểm cần hắn dùng thần thông cũng không nhiều. Đại đa số chỉ cần Hồng Hài nhi là đủ rồi. Nhưng lần này khác, lần này là cứu vớt mấy cái thôn cùng vô số sinh vật quanh chậu cơm, đây là đại công đức, đáng để đầu tư!

Hồng Hài nhi lại không thấy quan trọng lắm, nó còn đang mừng là sẽ được nhàn.

Sau đó, Hồng Hài nhi mang theo Phương Chính lần nữa bay tới hồ nước. Phương Chính lại đi vào trong hồ trung tâm, chân đạp nước, tay phải cầm tràng hạt, hai tay chắp lại, lòng hơi động, thấp giọng nói:

- A Di Đà Phật!

Sau một khắc, một viên phật châu sáng lên, Phật quang bay lên không trung, sau đó mặt nước khẽ chấn động, đại lượng bọt khí bay lên hóa thành sương trắng trong không trung, sau đó phật châu như biến thành máy hút bụi, hút tất cả sương trắng vào trong! Lực hấp cực lớn, mấy phút sau đã không còn thấy nước hồ rung động, cũng không thấy bọt khí bay lên nữa, phật châu khẽ rung lên, thả ra một làn sóng xung kích, bắn bến phía bốn phương tám hướng!

Sóng xung kích vọt thẳng vào trong đáy hồ, trong đầu Phương Chính đồng thời xuất hiện một hình ảnh, những lỗ nhỏ dưới đáy hồ có thể phóng xuất khí CO2 đều bị đậy lại. Phương Chính cũng hiểu, sau này chậu cơm sẽ không còn có đại lượng CO2 tụ tập nữa, sau này nước hồ nóng lạnh lưu đọng, CO2 do tự hồ sinh ra sẽ tiêu tan, nguy cơ triệt để tiêu trừ.

- Sư phụ, người nhìn lên trời xem!

Đúng lúc này, Hồng Hài nhi đứng trên bờ bỗng kêu lên.

Phương Chính ngẩng đầu một cái, chỉ thấy mây trên trời cúng bị sóng xung kích bắn ra một cái lỗ lớn, hơn nữa cái lỗ này còn đang nhanh chóng khuếch đại! Tựa như có một cục tẩy vô hình xóa đi tầng mây! Không sai, không phải bị đẩy đi, mà là trực tiếp tiêu trừ!

Cùng lúc đó, Xuân thành, một người ngồi trước máy tính, nhìn chằm chằm vào màn hình.

- Lão tứ, chú đang làm gì vậy?

Một thanh âm vang lên.

- Em đang nghiên cứu bản đồ vệ tinh, hình ảnh đúng là rất rõ ràng! Chậc chậc, lão nhị, anh xem, phóng to cũng rất nét!

Lão tứ cười hắc hắc.

Lão nhị đang nằm liền thò đầu tới quan sát, nhìn hình ảnh liền nói:

- Ừm, chú nghe qua vụ chậu cơm chưa. Thử mở vệ tinh quan sát chỗ đó xem nào, mặc dù không biết bản đồ vệ tinh bao lâu mới cập nhật một lần, nhưng nếu may mắn có thể nhìn thấy cái gì đó thì sao?

- Được, nhìn thử một chút.

Lão tứ đang phân vân không biết tìm cái gì, thế là dùng tay dò tới, từng chút phóng đại, sau đó liền cười khổ.

- Đều là mây cả, không thấy được gì hết.

- Ai, quả thế.

Lão nhị nói.

Lão tứ tiện tay ấn relo, lập tức cả kinh hô:

- Con mẹ nó! Sao vậy, hình ảnh cập nhật rồi, trong tầng mây xuất hiện cái lỗ, trong lỗ có người!

Lão nhị nghe xong, kém chút lăn xuống khỏi giường, nhảy xuống nhìn màn hình! Lão tứ phóng to hình ảnh tới cỡ lớn nhất, hai người rốt cục thấy rõ, tầng mây xuất hiện một cái lỗ, bên dưới là hồ nước trung tâm, giữa hồ có một người đang đứng, đầu trần trùng trục, là một hòa thượng!

- Cái này, sao có thể? Có người đứng trên mặt hồ?!

Lão nhị há to miệng, ánh mắt lấp lóe, hiển nhiên bị cảnh này làm kinh động, lòng hiếu kỳ cũng dâng lên.

- Đột nhiên mây biến mất.

Lão tứ bản năng nối liền, hỏi:

- Lão nhị, anh nói xem, có phải do hắn làm hay không?

- Hẳn là trùng hợp...

Lão nhị thầm nói.

- Hai người nói gì thế? Cái gì mây biến mất, trùng hợp?

Lúc này, một người khá to con đi vào phòng, tay ôm bóng rổ, mặc quần áo đồng phục bóng rổ bu lại hỏi.

- Triệu Đại Đồng, anh mau xem, mây mù trên chậu cơm ngàn năm không tán, đột nhiên xuất hiện một cái động tròn, tâm là một cái hồ, trên hồ có một hòa thượng! Thần kỳ không? Em cảm thấy, hẳn là trung tâm hồ có đá ngầm, hòa thượng kia giẫm trên đá ngầm hoặc cái gì đó tương tự. Nếu không thì khó mà giải thích được.

Lão tứ như hiến vật quý, hào hứng nói.

Triệu Đại Đồng vốn không quá để ý, nhưng nghe tới hai chữ hòa thượng, mây mù ngàn năm không tán đột nhiên biến mất, đứng trên mặt hồ? Trong đầu lập tức xuất hiện một hình ảnh, liền hỏi:

- Chậu cơm này ở đâu, có gần Nhất Chỉ sơn hay không?

- Nhất Chỉ sơn là chỗ nào? Cái chậu cơm này ở huyện Tùng Vũ, Thông Thiên sơn mạch, nghe nói rất vắng.

Lão tứ nói.

Triệu Đại Đồng nghe xong, lập tức khẽ run lên:

- Quả nhiên là Đại sư, thật con mẹ nó quá đỉnh!

- Đại sư gì?

Lão nhị hỏi.

Triệu Đại Đồng lườm hai người một cái:

- Trời lạnh rồi, thèm thịt chó ghê.

- Mẹ nó!

Lão nhị cùng lão tứ đồng thời mắng.

- Ai nha, không có thịt chó thì cũng buồn mồm, buồn mồm thì không nói được. Đây là một vị thần tăng, là thế ngoại cao nhân nha! Còn nhớ việc của Phương Vân Tĩnh không? Lúc ấy chính là nhờ Đại sư xuất thủ đó.

Triệu Đại Đồng híp mắt cười nói.

- Xem như chú lợi hại, bữa trưa anh mời!

Lão nhị nghiến răng nghiến lợi.

- Bao no?

Triệu Đại Đồng lập tức mặc cả.

- Bao no!

Lão nhị trừng mắt nói.

- Vậy thì tốt, buổi trưa gặp lại, ha ha!

Triệu Đại Đồng hấp tấp đi, chỉ có điều hắn không đi chơi bóng rổ, mà là trực tiếp tìm mấy người Phương Vân Tĩnh, Mã Quyên... Chuyện lớn như vậy, đương nhiên phải nói một chút.

Buổi trưa tới, sau khi Triệu Đại Đồng đi uống rượu về, việc liên quan tới thần tăng ở Nhất Chỉ sơn liền truyền ra khắp trường diễn đàn của trường, trong lúc nhất thời, có người tin, có người không tin, nhưng mặc kệ có tin hay không, mọi người đều bị khơi gợi lòng hiếu kỳ.

"Tôi nhớ lúc đầu năm, mấy người này muốn đề xuất đi Nhất Chỉ sơn chơi, kết quả bị nhà trường phủ định vì lý do an toàn. Không phải gia hỏa này lại muốn tổ chức, bây giờ tạo thế trước chứ?"

"Tạo thế cái rắm, mau mở máy tính mà xem, bản đồ vệ tinh còn chưa cập nhật mới đâu, trên mặt hồ thực sự có một tên hòa thượng, bản đồ chung này, hẳn không thể là giả đi!"

"Tôi tìm được một video, mọi người mau tới xem. Nội dung cũng nói tới trụ trì Nhất Chỉ tự Nhất Vĩ Độ Giang!"

"Cho tôi xem với... Ui, đây không phải là vị hòa thượng đẹp trai xuất hiện trong Trailer "Khuynh Thành" sao?"

"Tôi sớm thấy quen mắt rồi mà? Cẩn thận so sánh, quần áo cũng giống nhau luôn, thực chẳng lẽ là một người?!"

"Nói nhảm, ở khu vực đó, người mặc tăng y trắng cũng chỉ có một mình Phương Chính trụ trì, không phải ngài ấy còn có thể là ai?"

Triệu Đại Đồng nhắn trên diễn đàn.

-------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay