Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 728

Chương 728: Khám Phá

schedule ~11 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 728: Khám Phá

Chờ mọi người đã nói gần xong, khí CO2 cũng tán đi gần hết.

Trên đường về, Phương Chính tới bên cạnh Vương lão, có chút không hiểu mà nói:

- Vương thí chủ, sao lại có CO2 ở dưới đáy hồ được?

Kỳ thực, Phương Chính muốn hỏi, sao vốn đáy hồ không có CO2, thế mà lại đột nhiên xuất hiện?

Vương lão như hiểu được ý Phương Chính, mỉm cười nói:

- Phương Chính trụ trì, cậu từng uống nước ngọt chưa?

Phương Chính gật đầu đương nhiên.

Vương lão nói:

- Cũng như nước ngọt có ga vậy, dưới áp lực mạnh, CO2 dung nhập vào trong nước, nếu không động vào nó, vậy thì không sao. Nhưng nếu lắc mạnh bình nước, sau đó mở nắp bình, kết quả sẽ thế nào?

Phương Chính nghĩ nghĩ, lập tức bừng tỉnh đại ngộ mà gật đầu.

Vương lão tiếp tục nói:

- Đúng vậy, CO2 sẽ tách ra khỏi nước, bay thẳng ra ngoài! Trước đó tôi từng nghiên cứu, dưới cái chậu cơm này không có núi lửa thì cũng có khe nứt, như vậy khí thể sẽ chậm rãi cho ra ngoài. Hồ nước rất lớn, nước hồ rất sâu, lượng lớn nước tạo thành thủy áp, ép CO2 vào trong nước. Nếu bình thường thì không sao, nhưng một khi có chấn động, hay có đá lớn rơi xuống, vậy sẽ phá sự cân bằng bên dưới, CO2 sẽ bị phóng ra ngoài. Đương nhiên, trong hồ này hẳn không chỉ đơn thuần có CO2, còn có các loại khí khác, nhưng chủ yếu vẫn là CO2 . Một ít CO2 thì không độc, nhưng đại lượng CO2 thì sẽ khiến người ngạt thở trong nháy mắt.

Vương lão nói.

- Vậy có biện pháp nào giải quyết hay không?

Phương Chính còn có điểm thắc mắc.

Vương lão lắc đầu nói:

- Trên thế giới này vẫn có những chuyện tương tự như vậy, hơn nữa đều tạo thành đại lượng người, gia súc tử vong. Có người từng sử dụng máy móc để đẩy khí CO2 dưới hồ ra, nhưng hiệu quả không lý tưởng. Hiện tại, cũng chỉ có thể trở về kêu gọi thôn dân quanh đây thay đổi vị trí, hoặc cũng phải đề cao cảnh giác. Sau khi trở về, tôi sẽ đều nghị cơ quan chức năng thành lập trạm giám sát, một khi phát hiện lượng lớn CO2 bay ra, các thôn dân chỉ cần kịp thời chuyển lên chỗ cao, như vậy sẽ không sao.

Phương Chính khẽ gật đầu, mặc dù theo hắn, phương pháp mà Vương lão nói không đáng tin cậy. Hơn nữa, người có thể chạy chỗ cao, nhưng gà vịt dê bò lại không được. Chẳng lẽ phải để mấy thôn quanh đây không được nuôi gia súc nữa? Cái này hiển nhiên là không thể nào.

Khoa học đã không thể giải quyết, Phương Chính chỉ có thể dùng thủ đoạn phi khoa học...

- Nếu có thể giải quyết vấn đề này thì tốt, trong cái chậu cơm này đúng là rất đẹp, nếu thực sự có thể khai phát, thôn chúng tôi có thể triệt để thoát nghèo.

Cao lão ngũ không cam lòng nói.

- Khai phát thì thôi, coi như không có CO2 uy hiếp, nơi này cũng không thích hợp để du lịch. Địa thế nơi này rất phức tạp, từ trường hỗn loạn. Các cậu không phát hiện càng tới trung tâm thì càng dễ lạc đường sao? Đó không phải do địa hình tương tự, mà là vì đầu óc của chúng ta bị từ trường quấy nhiễu, không phân biệt được đông tây nam bắc. Nếu ở nơi như này trong thời gian dài, sớm muộn cũng tạo thành vấn đề.

Vương lão đoạn tuyệt tưởng niệm của Cao lão ngũ.

Lúc ra ngoài, Phương Chính dẫn đường, một đường ra ngoài nhanh hơn để Vương lão phân tích nhiều, chỉ nửa ngày đã ra rới bìa rừng phía ngoài.

Đứng ngoài chậu cơm, ánh mắt đám người nhìn Phương Chính càng thêm bội phục.

Tôn Thải Phượng nghĩ tới lúc trước còn chỉ điểm cách ra cho Phương Chính, lập tức cảm thấy hai má nóng ran... Múa rìu qua mắt thợ a!

Đúng lúc này, một đám người phần phật chạy tới, Phương Chính nhìn kỹ lại, súng ngắn súng dài đủ loại, còn có một số người khí thế rất mạnh, hẳn không phải dân chúng bình thường. Khí thế như vậy, Phương Chính cũng chỉ thấy qua một số lãnh đạo đặc biệt mới có. Phương Chính nhướn mày, lặng yên lui lại, thừa dịp mọi người không chú ý, cùng Hồng Hài nhi tranh thủ rời đi.

Mặc dù Phương Chính muốn nổi danh, nhưng thực chất hắn vẫn rất lười! Đối mặt tình huống phiền phức như vậy, hắn quả quyết sợ chạy.

Kết quả mới chạy, đã bị người đuổi kịp.

- Phương Chính trụ trì, anh đi đâu vậy?

Bao Vũ Lạc tò mò hỏi, bây giờ đã tìm được nguyên nhân cụ thể, cũng đã có hướng để giải quyết vấn đề, chuẩn bị khánh công đại hội, luận công ban thưởng rồi. Kết quả hòa thượng này lại xoay người chạy, chẳng lẽ trên đời, thực sự có người không màng công danh lợi lộc?

Phương Chính chắp tay:

- A Di Đà Phật, thí chủ, bần tăng không ứng phó được cảnh như này, bần tăng đi trước.

- Đừng vội, lần này anh phá được câu đố ở chậu cơm này, anh lập công lớn a.

Bao Vũ Lạc nói.

Phương Chính lắc đầu:

- Công lao là của Vương lão, nếu bần tăng chỉ có một mình, chưa hẳn có thể nhìn ra được nhiều thứ như vậy. Bần tăng đi trước, thí chủ, hữu duyên gặp lại.

Phương Chính thấy những người kia càng lúc càng tới gần, tranh thủ kéo Hồng Hài nhi chạy đi.

Bao Vũ Lạc nhìn bóng lưng chạy trối chết của Phương Chính, mặt lộ vẻ cổ quái, sau đó lập tức khẽ buồn cười:

- Gia hỏa này, còn có chút đáng yêu... Có điều công lao lần này, không thể bớt của anh được!

Thế là, trách nhiệm nghề nghiệp của cô cảnh sát nhỏ lại bộc phát.

Có điều Bao Vũ Lạc cũng nghĩ nhiều, đối với chuyến đi lần này, Vương lão cũng không có ý cướp sạch công lao, một năm một mười nói rõ mọi chuyện. Đương nhiên, việc Phương Chính khiêng bè phi trên nước thì được lược bớt đi. Nói thẳng là Phương Chính phát hiện tình huống không đúng, nhắc nhở mọi người chạy, trên đường lại cứu không ít người.

Các phóng viên nghe kể, biết trong việc này lại có sự tham dự của một hòa thượng! Hơn nữa chuyện lần này lại trầm bổng như tiểu thuyết, lập tức tò mò, tới tấp hỏi thăm tình huống của Phương Chính. Kết quả, một cô gái trong đoàn người yên lặng lui ra, cầm điện thoại, tìm tên một người, rồi gọi:

- Phương Chính trụ trì? Anh ở đâu rồi? Đã sắp về tới chùa rồi? Anh đúng là chạy nhanh, được rồi, tôi tới ngay, anh chờ tôi nhé, tôi muốn tin bài độc nhất vô nhị!

Người gọi điện chính là mỹ nữ phóng viên, Tỉnh Nghiên!

-------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay