Chương 727: Võ Công
Có điều Phương Chính cũng không vội rút thưởng, thứ này rút trước mặt nhiều người sẽ không dễ lấy ra. Lúc nào về chùa, đóng cửa, lén rút, lén nhìn, đó mới là thoải mái!
Phương Chính lòng vô cùng vui vẻ đắc ý, trên mặt vẫn giữ nụ cười ôn hòa. Khiến người ta cảm thấy, vị hòa thượng thần thông quảng đại này, lại không chút kiêu ngạo nào cả... Trên thực tế, đúng là Phương Chính rất thản nhiên, hắn cứu người bằng bản lãnh của bản thân, nhận hai câu cảm ơn thì thế nào? Đây cũng chỉ là chuyện đương nhiên, hơn nữa, đây cũng là quan điểm mà Phương Chính vẫn luôn duy trì, người tốt sẽ có hảo báo, không kiếm được tiền thì kiếm thanh danh cũng được. Nếu ai đó cảm thấy không đúng, vậy cũng dùng năng lực của bản thân làm việc tốt đi, sau đó lại chẳng màng gì cả? Làm được không?
Phương Chính nói:
- Chư vị thí chủ, khách khí.
- Phương Chính, thật xin lỗi.
Trong lúc mọi người liên tục nói cảm ơn, Tôn Thải Phượng cuối cùng cũng mở miệng.
Phương Chính sững sờ, không nghĩ tới người phụ nữ này lại mở miệng, thực khiến hắn có chút ngoài ý liệu. Mặc dù tiếp xúc không nhiều, nhưng Phương Chính có thể cảm thấy được, Tôn Thải Phượng cũng như Bao Vũ Lạc. Bao Vũ Lạc là bệnh nghề nghiệp, nhìn thấy phần tử khả nghi là lập tức thêm mấy phần thăm dò vào trong lời nói. Đồng thời Bao Vũ Lạc cũng có tinh thần trách nhiệm quá nặng, chuyện gì cũng muốn quản, người nào cũng muốn giúp...
Còn Tôn Thải Phượng thì lại ở khía cạnh khác, ánh mắt Tôn Thải Phượng nhìn Phương Chính hắn như mang theo địch ý, tựa như Phương Chính đã cướp thứ gì đó quý giá của Tôn Thải Phượng vậy.
- Phương Chính trụ trì, cậu đừng để ý, Thải Phượng...
Lúc này, lão Ngô muốn giải thích giúp Tôn Thải Phượng một chút, kết quả lại bị một ánh mắt hung tợn của Tôn Thải Phượng chặn lại, lập tức biết điều ngậm miệng.
Tôn Thải Phượng nói:
- Sai thì là sai, Tôn Thải Phượng tôi còn không tới mức phải mượn lý này do nọ để lảng tránh. Phương Chính trụ trì, cậu cứu tôi hai lần, tôi xin nhớ kỹ.
Theo vẻ mặt nghiêm túc của Tôn Thải Phượng, Phương Chính bản năng khẽ xoa xoa mũi, ánh mắt này, sắc mặt này, người biết thì biết là đang cảm ơn hắn, còn người không biết, có khi còn hiểu thành giữa hai người có thâm cừu đại hận. Có điều Phương Chính cũng không thèm để ý, không có người gây chuyện với hắn nữa, hắn đã cảm thấy phải cảm ơn Phật Tổ rồi, hai tay chắp lại:
- A Di Đà Phật!
Thêm lời thành thừa, Phương Chính cũng không muốn nói nữa.
Đại nạn không chết, tâm tình của mọi người đều rất phức tạp, cảm tạ xong xuôi, tâm trạng mọi người cũng bình tĩnh lại, trò chuyện một hồi, ánh mắt lại tập trung trên người Phương Chính.
- Phương Chính trụ trì, vừa rồi sao anh lại có thể chạy trên mặt nước vậy? Còn khiêng cả người cả bè nữa...
Cao lão ngũ không nhịn được sự hiếu kỳ, hỏi.
Phương Chính thầm nói: "Rốt cục cũng tới..." Thời gian dài như vậy, Phương Chính cũng đã tự hỏi, không biết nên ứng phó với lòng hiếu kỳ của mọi người như nào. Mấu chốt là, hắn không thể nói dối!
Thế là Phương Chính lén lén bấm mông Hồng Hài nhi, Hồng Hài nhi trừng mắt nhìn lại vị sư phụ bất lương, sao lần nào nói láo, cũng phải để hắn mở miệng? Mà nhờ Hồng Hài nhi hắn thì cũng thôi, lại còn bấm mông làm gì! Bất mãn thì bất mãn, cuối cùng vẫn nói:
- Chư vị thí chủ, đây là bí kỹ độc môn của sư môn chúng ta, nói đơn giản thì đó là một loại khinh công! Thủy thượng phiêu!
- Trên đời này thực sự có võ công?
Quả nhiên, nói là thần thông thì nhất định mọi người sẽ không tin. Nhưng nói là võ công thì mọi người vẫn không dám phủ nhận, dù sao, vô luận là phim ảnh hay truyền thuyết, sách vở đều có ghi chép. Không ai biết luyện mấy môn này tới cực hạn thì sẽ thu được hiệu quả gì. Cho nên cứ chém gió, mọi người cũng có thể miễn cưỡng tiếp nhận. Ngược lại nếu cứ nói thật, lại chưa chắc lấy được lòng tin.
- Phương Chính trụ trì, thật hay giả vậy? Anh lại biết võ công?
Cao lão ngũ nói:
- Còn có thể là giả sao? Tôi sớm nghe nói Tịnh Tâm Pháp sư có thể gánh thùng nước mười mấy cân, hơn nữa lên núi xuống núi như bay. Đáng tiếc, mấy lần lên núi thắp hương lại đều không được nhìn thấy Tịnh Tâm Pháp sư nấu nước. Hiện tại tôi triệt để tin tồi... Chậc chậc...
Nói tới đây, Cao lão ngũ bản năng ngẩng đầu nhìn trời, tự như năng lực này là của hắn vậy.
Không chỉ Cao lão ngũ, hai người cảnh sát Lý, Triệu cũng đều như thế, dù sao cũng là người địa phương, địa phương của mình có người tài giỏi, cũng có cảm giác được nhờ. Nhất là trong mắt một đám người ở ngoài như thế...
- Thùng nước mấy chục cân? Sao có thể, coi như là quán quân cử tạ cấp thế giới, lúc nhỏ cũng không thể có sức như vậy được?
Có người không tin.
- Muốn tin hay không, ra ngoài có thể tùy tiện tìm người hỏi thăm. Mười dặm tám thôn ở đây, thậm chí là ở thị trấn cũng có không ít người biết.
Cảnh sát Triệu kiêu ngạo nói.
Đám người nghe xong, mặc dù còn có chút không tin, nhưng đáy lòng thực sự đã tin. Sư phụ có thể khiêng cái bè lớn như vậy, trên bè còn có tới bốn người, lại còn chạy nhanh hơn cả họ nữa! Sư phụ mạnh như thế, đồ đệ cũng sẽ không kém được là bao...
- Phương Chính trụ trì, có phải các anh luyện khí công hay không? Mấy năm trước, đã có mấy môn khí công lưu truyền trên mạng, đáng tiếc đều bị vạch trần là giả.
Tiểu Chu nói.
Phương Chính cười không nói, lại lén bấm mông Hồng Hài nhi.
Hồng Hài nhi u oán cùng không cam lòng, tiếp tục nói láo:
- Có phải khí công hay không thì khó nói, dù sao cũng có luyện một hơi trong lồng ngực. Đương nhiên, thứ này chỉ để cường thân kiện thể, không thần kỳ như ở ngoài lưu truyền. Đương nhiên, coi như thế thì cũng vẫn là đại bảo bối, sao có thể tuyên truyền đại chúng được?
- Tôi đã sớm nói rồi, nếu thực sự có khí công như vậy, ai sẽ đem ra truyền lung tung?
Tiểu Chu thầm nói.
- Kẻ lừa đảo rất nhiều, mọi người cần cẩn thận.
Hồng Hài nhi như ông cụn non, rất có khí khái lão đại giang hồ chỉ điểm thanh niên.
Nhìn bộ dạng của Hồng Hài nhi, mọi người không nhịn được mà cười...
Bao Vũ Lạc càng lại gần, nhéo nhéo mặt nhỏ của Hồng Hài nhi, tiểu gia hỏa này nhìn thế nào cũng thấy đáng yêu!
Hồng Hài nhi đã nói là độc môn bí pháp, có hai chữ độc môn, vậy tức là không thể truyền ra được rồi. Mặc dù mọi người có chút ngứa ngáy thèm muốn, nhưng cũng theo lễ phép, không truy vấn thêm.
Đám người còn đang mồm năm miệng mười thảo luận đề tài liên quan, ví như núi nào có cao nhân, môn phái nào có cao thủ đủ thứ chuyện trên đời.
Đối với việc này, Phương Chính cũng chỉ lắng tai nghe, thưởng thức không nói.
Mà Vương lão ở bên lại nhìn nhìn Phương Chính, lại nhìn cái chai trong tay, ánh mắt lóe lên sự nghi hoặc, nhưng cũng không nói gì.
Tôn Thải Phượng ở bên thấp giọng nói:
- Vương lão, khi nãy rõ ràng không thấy Phương Chính đâu, nhưng lúc sau lại đột nhiên nổi lên, thời gian từ lúc chúng ta tới đến lúc đó ít cũng phải nửa tiếng đồng hồ...
Vương lão ha ha cười nói:
- Võ công.
Tôn Thải Phượng tiếp tục nói:
- Còn nữa, tốc độ CO2 lưu động không đúng, dựa theo kết quả tính toán hôm qua, CO2 hôm nay di chyển chậm hơn rất nhiều. Hơn nữa, vừa rồi chúng ta chạy thuận theo chiều gió, có gió gia tốc, CO2 sẽ di chuyển nhanh hơn rất nhiều.
- Võ công.
Vương lão tiếp tục cười nói.
Tôn Thải Phượng bất đắc dĩ lắc đầu, cười khổ nói:
- Biết rồi, là võ công.
Vương lão cười nhẹ:
- Phương ngoại chi nhân, sao phải quấy nhiễu sự thanh tĩnh của đối phương.
- Ừm.
Tôn Thải Phượng gật đầu.
-------------
Phóng tác: xonevictory