Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 726

Chương 726: Hòa Thượng Như Gió

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 726: Hòa Thượng Như Gió

Nhất là Bao Vũ Lạc, nhìn Hồng Hài nhi phi trên mặt nước, bản năng nhớ tới câu nói đêm qua của Phương Chính: Đồ đệ của tôi có chút bản lãnh...

Cái này là bản lãnh sao? Rõ là đại bản lãnh! Hòa thượng này không lừa cô... Nghĩ tới đây, lại nhớ tới thái độ lúc trước, lập tức cảm thấy hai má đỏ bừng!

- Ôi trời... Chuyện này?

Cảnh sát Lý há to miệng, không thể tin nổi.

- Phương Chính trụ trì, quả không phải người thường.

Cảnh sát Triệu lên tiếng.

Cao lão ngũ lại chắp tay:

- A Di Đà Phật...

- Chớ ngẩn người ở đó, mau chạy đi, đáy hồ có đại lượng CO2 đang bay lên, chạy mau! Không cần để ý đồ đạc, chạy!

Vương lão không hổ là người thành thục nhất, lập tức lấy lại tinh thần, mở lời kêu lên.

Mọi người có thể không tin Phương Chính, nhưng lời Vương lão thì không thể không tin! Ai nấy lập tức bỏ việc trong tay, nhanh chân chạy về phía bìa rừng. Có điều khoảng cách quá xa, tốc độ người sao có thể nhanh hơn tốc độ bọt khí, chỉ nghe tiếng bọt khí nổi lên póc póc, đám người quay đầu nhìn lại, đã thấy mặt hồ xuất hiện một tầng sương trắng, sương mù tụ thành một đám, sau đó lan ra như nước, vọt tới phía đám người!

Trong nháy mắt, đám người liền hận cha mẹ không thể sinh thêm hai cái chân, chạy cho nhanh thêm một chút!

- Tịnh Tâm!

Phương Chính vừa chạy, vừa hô.

Hồng Hài nhi gật đầu, ra vẻ đã hiểu, một cỗ lực lượng vô hình xuất hiện, làm chậm tốc độ CO2 lan đi. Có điều đứa nhỏ này cũng có tính thù dai như Phương Chính, trước đó bị đám người trào phúng, nhất là Tôn Thải Phượng. Hai mắt khẽ đảo, vỏ thuyền hơi rung lên, Tôn Thải Phượng ngồi không vững, lập tức rớt xuống.

- Cứu mạng!!!

Tôn Thải Phượng bản năng thét to.

Kết quả một cánh tay đã bắt tới, dùng sức hất lên, lại ném Tôn Thải Phượng trở lại trên thuyền, chờ Tôn Thải Phượng sơ bộ định thần lại, mới phát hiện người xuất thủ cứu là Phương Chính!

Phương Chính thì quay đầu liếc nhìn con gấu con Hồng Hài nhi, thù dai thì được, nhưng hại chết người thì không thể! Mặc dù Hồng Hài nhi có thể làm giảm tốc độ di chuyển của CO2, nhưng Tôn Thải Phượng hiển nhiên không thể chạy nhanh, nếu CO2 còn chạy chậm hơn Tôn Thải Phượng, như vậy người cẩn thận sẽ nhìn ra dấu vết. Phương Chính cũng không có dự định, hay chuẩn bị để giải thích bất cứ vấn đề gì!

Hồng Hài nhi le lưỡi, không dám tiếp tục nghịch ngợm.

Phương Chính đoạn hậu, những người khác chạy ở phía trước, chờ đám người lần lượt lên cây xong, tất cả vẫn còn sợ hãi nhìn dòng lũ CO2 trắng toát cao cả mét dưới chân, thở nhẹ một hơi.

Đang lúc mọi người thoải mái, đã nghe một thanh âm vang lên.

Đám người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hòa thượng áo trắng ngồi trên một chạc cây, dưới ánh mặt trời chiếu tới, một hình ảnh đầy thiền ý xuất hiện, nhưng Phương Chính vừa mở miệng, lập tức như pha lê vỡ vụn:

- Trưởng thôn Tống, một đợt tà khí lớn lan xuống rồi, thí chủ mau báo cho cảnh sát bên dưới tranh thủ rút lui. Hoặc leo lên nóc nhà cũng được, đúng rồi, leo càng cao càng tốt, nhưng chớ leo lên cột điện, chẳng may rò điện cũng nguy hiểm...

Chờ Phương Chính cúp máy, đám người mới đưa ánh mắt như nhìn quái vật nhìn Phương Chính.

Phương Chính mờ mịt nhìn lại đám người:

- A Di Đà Phật, chư vị thí chủ, các vị nhìn bần tăng như vậy làm gì? Có vấn đề gì sao?

- Anh... Có thể gọi điện thoại sao? Điện thoại của anh có tín hiệu sao?

Bao Vũ Lạc vừa hỏi, vừa lấy điện thoại của bản thân ra kiểm tra, một chút sóng cũng không có.

Phương Chính liếc qua Hồng Hài nhi, sau đó nói:

- Không được gọi sao? Nhiều khí CO2 thoát ra như vậy, không nhắc nhở sẽ có thể tạo thành chết người đó. Còn sóng điện thoại...

Hồng Hài nhi nhoi lên cầm lấy điện thoại của Phương Chính, ngắt lời Phương Chính:

- Sư phụ, cho con chơi điện thoại với! Ai? Chuyện gì vậy, sao rõ lúc nãy còn có sóng, giờ đã lại mất rồi?

Phương Chính khẽ thở nhẹ, con gấu con Hồng Hài nhi này diễn rất đúng lúc, khuôn mặt nhỏ vốn đỏ bừng, người ngoài cũng không nhìn ra được.

Trong lúc nhất thời, đám người đưa mặt nhìn nhau, sửng sốt không hiểu sai ở đâu.

Ngược lại, Vương lão nói trước:

- Ở đây có từ trường đặc biệt, thiết bị điện tử bị từ trường quấy nhiễu, không thể hoạt động, sóng điện thoại thì càng khỏi phải nói. Vừa rồi có thể do nguyên nhân nào đó khiến từ trường tạm thời biến mất đi... Có điều đây cũng là việc tốt, trời xanh phù hộ, nếu không có cú điện thoại này, hậu quả sẽ khó mà lường được.

Đám người tới tấp gật đầu...

Phương Chính thầm thở nhẹ, hắn không thể nói dối, chỉ có thể để Hồng Hài nhi ra mặt nói thay. Chỉ là không nghĩ tới, người giúp hắn che lấp vẫn là Vương lão, quả đúng là lão chuyên gia, nói gì là đấy, đáng tin hơn hắn với Hồng Hài nhi nhiều.

Có cú điện thoại này giảm xóc, mọi người cũng thở nhẹ hơn.

Vương lão khom mình hành lễ với Phương Chính:

- Phương Chính trụ trì, ân cứu mạng không biết nói gì cho hết, ngày sau nếu có việc cần tới thân già này, lão hủ tuyệt không từ chối.

Tiểu Chu thấy thầy của mình nói vậy, cũng vội nói:

- Phương Chính trụ trì, cảm ơn anh, tôi cũng không biết nói gì... Có điều... Nếu anh cần tới, gọi tôi một tiếng là được.

- Cậu cho rằng cậu là Phương Chính trụ trì sao? Gọi một tiếng là có tác dụng?

Cảnh sát Lý cười chọc.

Tiểu Chu lập tức đỏ mặt, là một tên trạch nam chỉ biết nghiên cứu khoa học, sợ nhất là bị đem ra trêu...

Đám người thấy vậy, lập tức cười ha ha.

Bao Vũ Lạc cũng tới trước mắt Phương Chính, vẻ mặt phức tạp nhìn Phương Chính, cô chợt phát hiện, từ đợt bắt được hòa thượng giả, cô đã nghĩ hòa thượng trên đời đều là lừa đảo. Từ đầu tới cuối luôn giữ thành kiến với Phương Chính... Kết quả, hòa thượng vốn bị cô trêu chọc, thậm chí là giễu cợt lại cứu cô tới hai lần. Nghĩ tới đây, Bao Vũ Lạc bỗng cảm thấy mặt nóng rát.

- Phương Chính trụ trì, thật xin lỗi, trước đó là tôi không đúng. Cảm ơn anh hai lần cứu mạng.

Bao Vũ Lạc cười nói.

Phương Chính hoàn lễ mỉm cười:

- A Di Đà Phật, chư vị thí chủ không cần như thế. Cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp, bần tăng là người xuất gia, càng nên hành thiện tích đức, việc cứu người này, cũng là một phần trách nhiệm của bản thân.

Đám người lần nữa cười, rối rít nói:

- Phương Chính trụ trì, nếu không có anh mở miệng nhắc chúng tôi chạy, chúng tôi đã sớm bị khí lưu CO2 dìm chết rồi. Tính như vậy, anh là ân nhân của tất cả chúng tôi...

Phương Chính nghe xong, lòng cũng khẽ đắc dí, thứ nhất là vì được mọi người tán thưởng không dứt miệng, mặt khác, cứu nhiều người như vậy, nhất định là đại công đức! Lần này, kiếm bộn rồi!

------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay