Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 725

Chương 725: Có Biế

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 725: Có Biế

Bao Vũ Lạc nghe xong, lập tức thở nhẹ, cảm kích nhìn qua Vương lão, không hổ là lão chuyên gia, làm việc cẩn thận, tri thức uyên bác, làm người cũng thiện lương!

Nhìn lại Tôn Thải Phượng, khẽ lắc đầu, người với người quả không giống nhau.

Có điều, chung quy vẫn chưa thấy người sống, Bao Vũ Lạc cũng chưa hết lo lắng, vừa đi vừa nhìn quanh, ở chỗ hồ nước này, rất ít cây cối, đứng trên cao là có thể nhìn được rất xa, nhưng vô luận Bao Vũ Lạc đứng cao bao nhiêu, nhìn đi bao xa, cũng không thấy được bóng người, ngược lại...

- A!

Một nữ nghiên cứu sinh trong đoàn đột nhiên hét ầm lên.

- Sao vậy?

Cảnh sát Lý lập tức chạy tới hỏi.

- Xương cốt!

Nữ nghiên cứu sinh chỉ dưới chân, cả kinh kêu lên.

Cảnh sát Lý nhìn kỹ, quả nhiên mặt đất có giấu một bộ xương. Móc ra xem xét, cười nói:

- Không sao, là xương động vật thôi.

Vương lão nói:

- Nơi này là rìa hồ, có cây, có cỏ, có nước, tất là thiên đường của động vật. Động vật tới uống nước ven hồ, kết quả bị CO2 bộc phát, chết ở bên hồ cũng là việc bình thường.

Nói tới đây, Vương lão khép hai tay lại, lặng yên bái bốn phía, niệm mấy câu.

- Vương lão, chú cũng tin cái này?

Cao lão ngũ có chút khó hiểu, nhà khoa học mà cũng tin thần phật sao?

Vương lão lắc đầu, cười nói:

- Không phải là tin hay không tin, nhưng nơi này có nhiều động vật chết, tôi tôn trọng sinh mạng chứ không phải bái linh hồn. Được rồi, đừng ngẩn người nữa, tranh thủ thời gian, hôm nay còn phải đo đạc mấy cái hồ nước.

Đám người tới tấp gật đầu, không bao lâu đã thả một cái bè bơm hơi vào trong hồ. Vương lão, Tôn Thải Phượng cùng mấy người Bao Vũ Lạc lên bè, đông thời còn mang theo chút dụng cụ đơn giản, những thứ này không phải đồ điện tử, đồ điện tử không hoạt động được ở nơi này. Cho nên lần này tới đây, cơ bản chỉ mang chút dụng cụ phân tích hóa học cơ bản. Đây cũng là nguyên nhân khiến rất nhiều chuyện chỉ có thể dùng người, chứ máy móc không làm được.

Đến hồ trung tâm, Vương lão cầm một sợi dây thừng, buộc vào một cái chai đặc dụng có thể khiến nước lưu thông. Khi thả vào nước đồng thời một mực thả dây thừng thì chai sẽ chìm xuống. Một khi nhấc dây, thì nắp sẽ đóng lại. Tôn Thải Phượng ở bên thả dây, Bao Vũ Lạc phụ trách cảnh giới, một nghiên cứu sinh khác phụ trách chèo thuyền.

Những người khác cũng loay hoay từng cái máy móc trên bờ.

- Lên đi...

Vương lão nói.

Tôn Thải Phượng bắt đầu thu dây, mấy người Vương lão nhìn lại, vẻ mặt nghiêm túc đầy lo lắng.

Cùng lúc đó, Phương Chính cùng Hồng Hài nhi đang loay hoay dưới nước, bỗng khẽ thấy đáy hồ chấn động, trong ánh mắt trợn tròn của hai người, đáy nước vốn bình tĩnh đột nhiên chấn động, sinh ra không ít bọt khí, bọt khí lộc cộng bay lên!

Phương Chính cùng Hồng Hài nhi nhìn nhau, Phương Chính kêu lên:

- Hỏng bét, trời đã sáng, đội khảo sát nhất định đã từ trên cao xuống rồi! Tịnh Tâm, mau đi lên, báo cho bọn họ biết, tránh để thiệt hại nhân mạng!

- Sư phụ, con tận lực dùng thần thông ngăn những khí thể này.

Hồng Hài nhi nói.

Phương Chính lập tức hỏi:

- Toàn bộ áp chế?

- Cũng không biết các hồ khác có như vậy hay không.

Hồng Hài nhi nói.

- Vậy còn phí lời làm gì, mau lên đi! Báo cho bọn họ để họ lui!

Phương Chính biết, lúc này Hồng Hài nhi cũng không có cách nào phân thân.

Hồng Hài nhi nghe xong, lập tức kéo theo Phương Chính lao lên, tốc độ còn nhanh hơn bọt khí, nháy mắt đã vượt qua...

- Sắp lên rồi.

Tiểu Chu có chút kích động, khẩn trương. Đây là bí mật chưa có lời đáp, nếu có thể giải quyết, dù hắn không phải chủ lực thì cũng đủ để chém gió về vấn đề này nửa đời còn lại!

Ngay lúc mọi người nín thở chờ đợi, đột nhiên thấy một bóng đen lớn dần, một cánh tay ngoi lên khỏi mặt nước, bọt nước bắn lên!

- A!

Gần như cùng lúc, Tôn Thải Phượng, Bao Vũ Lạc đồng thời hét ầm lên.

Vương lão cũng giật nảy mình, bản năng sờ về các dụng cụ trên người, chuẩn bị phòng thủ.

Tiểu Chủ phản xạn có điều kiện, cầm mái chèo trong tay đánh tới!

"Bành!"

Mái chèo đánh trung, nhưng lập tức đứt đoạn!

Đồng thời, mọi người cũng nhìn thấy rõ bộ dạng của thứ đang nổi lên, đầu trọc, da trắng, một thân tăng y.

- Phương Chính?

Mấy người Vương lão đồng thanh kêu.

- A Di Đà Phật, chính là bần tăng.

Phương Chính một tay đặt lên mép thuyền, một tay xoa đầu. Lúc lên đã vốn định nói một tiếng, kết quả chưa nói đã đột nhiên ăn một gậy... Lòng vô cùng u oán.

- Phương Chính trụ trì, sao anh lại ở đây? Tịnh Tâm, sao em cũng ở đây? Hai người vào trong hồ làm gì?

Bao Vũ Lạc thấy là Phương Chính, cũng yên tâm hơn không ít, có điều vẫn cảnh giác hỏi.

Phương Chính bị hỏi, lập tức lấy lại tinh thần, nhớ tới nguyên nhân ngoi lên là gì:

- Chứ vị thí chủ, không nói nhiều nữa, mau rời đi. Bên dưới đang có đại lượng khí thể xông lên, đi chậm sẽ nguy hiểm.

- Dưới hồ có đại lượng khí thể? Sao cậu biết được, không đúng, tốc độ bọt khí nổi lên rất nhanh, sao anh có thể thấy bọt khí mà người đã ngoi lên trước được? Khí thể đâu?

Tôn Thải Phượng bản năng hỏi, đồng thời có chút đắc ý nhìn Phương Chính, tựa như nói: Nói dối?

- Vương thí chủ, xin tin tưởng bần tăng, bọt khí sắp lên rồi. Hồ này sâu hơn trăm mét, bọt khí lên tới đây còn cần chút thời gian, nhưng đi chậm thì sẽ muộn mất.

Phương Chính nói.

- Phương Chính trụ trì, lời cậu nói thực khiến người khó tin được. Có điều tôi tin cậu, Tiểu Chu, mau vào bờ.

Vương lão cẩn thận hơn Tôn Thải Phượng, hơn nữa lão cũng không thấy Phương Chính có thể nói dối trong vấn đề này. Mà coi như là đùa ác, vì mạng người, lão cũng không thể khinh thường.

Tôn Thải Phượng đang muốn nói, lại bị ánh mắt của Vương lão ép lại.

Có điều, Tiểu Chu khổ sở nói:

- Mái chèo hỏng rồi...

- Sư phụ, sắp không kịp rồi.

Thần thức của Hồng Hài nhi quét xuống, có thể cảm nhận được bọt khí nhanh chóng nổi lên.

Phương Chính nói:

- Vương lão, để những người trên bờ nhanh rút lui!

Vương lão đang muốn nói, đã thấy Phương Chính không đợi được nữa, trực tiếp vọt từ trong nước ra, dọa cho mấy người kém chút nhảy dựng lên. Tiếp đó liền thấy một người nắm lấy bè, dùng sức nhấc, vậy mà nhấc cả bè cả bốn người lên, sau đó chạy trên mặt nước...

- Chuyện gì xảy ra?

Tôn Thải Phượng ngẩn người, cúi đầu nhìn xuống, lập tức trợn tròn mắt.

Không chỉ Tôn Thải Phượng, mà mấy người Vương lão, Bao Vũ Lạc, Tiểu Chu cũng trợn tròn mắt! Cảnh tượng này quá điên cuồng!

Nơi xa, đám người trên bờ nghe tiếng hô lớn, tiếp đó liền thấy thuyền hơi bay lên, đám người kém chút muốn nhảy xuống cứu người, tiếp đó lập tức thấy một tên hòa thượng nâng thuyền, sải chân, giẫm trên mặt hồ băng băng mà tới! Điên cuồng hơn nữa là sau lưng có một đứa nhỏ, đứa nhỏ này chạy nhảy cũng thật lưu loát...

------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay