Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 724

Chương 724: Kẻ Cầm Đầu

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 724: Kẻ Cầm Đầu

- Vương lão, ở dưới có tà khí, rất nguy hiểm.

Cao lão ngũ khuyên.

- Được rồi, không cần nói nữa. Tôi có nắm chắc, chỉ cần thả dây chậm chút, tôi thấy khác thường lập tức lại kéo lên là được.

Vương lão cười nói.

- Vương lão, hay là để cháu xuống.

Bao Vũ Lạc xung phong nhận viện.

- Cháu?

Vương lão sững sờ, không nghĩ tới, lúc này người đứng ra lại không phải là học sinh của lão, mà lại là một nữ cảnh sát nhỏ. Nhìn bộ dạng cắn răng của Bao Vũ Lạc, rõ ràng là có chút sợ, nhưng ánh mắt vẫn đầy kiên định, Vương lão vui vẻ nói:

- Cháu là cảnh sát tốt, cũng là đứa nhỏ tốt. Có điều chuyện này cháu không thay chú được, có nhiều thứ, cháu xuống cũng không hiểu là gì, nói cũng không rõ được. Không tự mình trải nghiệm, cũng ảnh hưởng tới phán đoán của chú nữa.

- Thế nhưng, chú?

Bao Vũ Lạc thực sự lo lắng cho thân thể của Vương lão.

- Vẫn là để tôi xuống đi. Vương lão, tuổi chú cũng đã cao rồi.

Tôn Thải Phượng đột nhiên mở miệng.

- Ừm?

Vương lão kinh ngạc nhìn Tôn Thải Phượng, thanh danh của Tôn Thải Phượng trong nhóm vẫn không được tốt lắm, xem như Vương lão cũng có nghe qua. Hơn nữa từ lúc đi tới bây giờ, Tôn Thải Phượng vẫn luôn là phiền phức, bắt bẻ mọi người, không hợp thì châm chọc khiêu khích. Không nghĩ tới, lúc này cũng đứng dậy.

- Đừng nhìn tôi, đây là công việc.

Tôn Thải Phượng nhướn mày, mặt có chút đỏ, sau đó cứng cổ nói láo.

Vương lão thấy vậy, lập tức cười:

- Được rồi, có Tiểu Tôn xuất mã, tôi cũng yên tâm.

Tôn Thải Phượng lần đầu thấy Vương lão cười hiền với cô như thế, hơi sững sờ, sau đó nghiêng đầu đi nhờ lão Ngô hỗ trợ. Một đám người trẻ tuổi kéo dây thừng, thả Tôn Thải Phượng xuống, tốc độ rất chậm... Phía trên, Vương lão chỉ huy quá trình, Tôn Thải Phượng báo cáo cảm giác liên tục, vì để xúc cảm rõ hơn, Tôn Thải Phượng cởi giày cùng tất...

Nhìn tới đây, Bao Vũ Lạc vốn không ưa Tôn Thải Phượng, cũng không thể không bội phục tinh thần kính nghiệp cùng tố dưỡng chuyên nghiệp của Tôn Thải Phượng...

- Mũi chân có chút lạnh, gan bàn chân lạnh...

- Xuống nữa đi, tôi còn chịu được.

- Hô hấp có chút khó khăn, khụ khụ...

- Kéo lên!

Vương lão đột nhiên nói, đám người tranh thủ kéo Tôn Thải Phượng lên, trong nháy mắt, Tôn Thải Phượng như người mới ngâm nước ra, há miệng thở dốc, cố gắng hô hấp, thế nhưng lại không hút được gì cả. Nhưng lên tới độ cao nhất định, mới a một tiếng, hút một ngụm khí lớn, sau đó kịch liệt ho khan.

Trên cây, Tôn Thải Phượng còn chưa tỉnh hồn, tiếp tục ho khan, nhưng vẫn vội nói:

- Cac... Cacbon đi... Khụ khụ...

Vương lão gật đầu:

- Đoàn khí thể này có thể dập tắt lửa, còn có thể khiến người ngạt thở, lưu động sát mặt đất, đồng thời đem tới xúc cảm lạnh buốt, quả nhiên là CO2.

- Thầy Vương, tà khí bên dưới là CO2?

Một nghiên cứu sinh kinh ngạc hỏi.

- Ừm, vốn chỉ là suy đoán của tôi, nhưng sau khi vào trong rừng, phát hiện không ít chỗ có dấu vết của CO2 xuất hiện, càng nhìn càng khẳng định suy đoán. Vừa rồi Tiểu Tôn xuống tự mình thể nghiệm, triệt để chứng thực suy đoán của tôi.

Vương lão nói.

- Vương lão, sao nơi này lại có thể có CO2 được? Lại còn đại quy mô thế nữa?

Bao Vũ Lạc nói.

Vương lão ngưng trọng nhìn về phía hồ nước:

- Tôi hoài nghi, CO2 này tới từ dưới hồ.

- Không thể nào, trong hồ có CO2? Nếu có, CO2 cũng là thể khí, nhẹ như vậy đã sớm nổi lên hết rồi. Nhưng theo nước hồ nóng lạnh tuần hoàn, lại thêm nước lưu động nữa, CO2 thường là vừa sinh liền bay lên, sau khi pha loãng với không khí, không thể tạo thành nguy hại cho con người được. Đại lượng khí CO2 cùng bay lên như vậy, hiển nhiên không hợp lẽ thường.

Tôn Thải Phượng nói:

- Không có gì là không thể. Tình huống như vậy không phải là không có, chỉ là không nghĩ tới, ở đây lại có một cái thôi... Bây giờ nghĩ lại, địa thế trước măt, quả thực có khả năng hình hành một cái hồ giết người như vậy.

Vương lão nói:

- Hiện kết luận thì còn hơi sớm, chờ trời sáng, CO2 tản đi, rồi chúng ta lại xuống tìm tòi thực hư.

- Cũng tốt.

Tôn Thải Phượng gật gật đầu.

...

Cùng lúc đó, Phương Chính cùng Hồng Hài nhi đã xuống tới đáy hồ, nhưng thẳng xuống đáy, Phương Chính vẫn không thấy thứ gì có thể sinh ra khí được, ngược lại, đáy hồ có rất nhiều tảng đá đen xì cổ quái, tựa như thứ gì đó bị hòa tan sau lại làm lạnh vậy...

- Sư phụ, thứ này là dấu vết núi lửa. Nơi này đã từng là khe núi lửa.

Hồng Hài nhi không hiểu khoa học, nhưng lại cực mẫn cảm với lửa.

Phương Chính gật đầu tỏ ra hiểu rõ, sau đó cùng Hồng Hài nhi tiếp tục tìm kiếm nơi sinh bọt khí dưới đáy hồ, kết quả tìm mãi, vẫn không có thứ gì. Phương Chính thầm buồn bực, khí thể sinh ra từ đâu? Trong bất chi bất giác, hai người đã mò hết cả đêm, cơ hồ mỗi tấc đáyy hồ đều đã sờ qua.

- Sư phụ, còn tìm nữa sao? Hiện con hiểu cái đáy hồ này còn hơn cả thân thể mình rồi ấy. Nơi này chỉ bé có như vậy...

Hồng Hài nhi nói.

Phương Chính nghĩ nghĩ:

- Tìm tiếp, không tìm được nguyên nhân, vi sư không cam tâm!

Hồng Hài nhi bất đắc dĩ, chỉ có thể tiếp tục cùng tìm.

Mà trước đó, bên ngoài đã sáng, đội khảo sát từ từ bò từ trên cây xuống, quả nhiên, CO2 đã tản đi, không sao nữa. Thế là mọi người tới tập xuống.

- Tranh thủ thời gian, lập tức chạy tới hồ nước, chúng ta còn rất nhiều thì nghiệm cần làm.

Vương lão thúc giục nói.

Trải qua một đêm ầm ĩ, mọi người đã tin phục Vương lão, ngay cả mấy người cảnh sát Triệu, Lý cùng Cao lão ngu cũng vỗ đầu, thầm nói: Hóa ra Phương Chính trụ trì thực không trừ tà, chẳng qua là lúc đó chúng ta đứng cao...

- Sớm nói với các ngươi rồi, cầu phúc, làm lễ cái gì, tất cả đều là nói bậy thôi! Không có bất luận căn cứ y khoa gì! Mấy người còn không tin, hiện đã tin chưa?

Bao Vũ Lạc khoanh tay, hừ hừ nói, hiện cô cũng có chút chờ mong gặp lại Phương Chính. Căn cứ khoa học đã có, câu đố đã được giải, cô muốn xem hòa thượng kia còn làm lễ thế nào nữa. Nghĩ tới dáng vẻ Phương Chính nhận sai, Bao Vũ Lạc có mấy phần đắc ý, có điều vẫn hừ hừ hai tiếng:

- Hy vọng anh không vì tiền mà làm loạn, nếu không tôi tuyệt không nhân nhượng mà vạch trần... Ừm, nể mặt Tịnh Tâm, có thể nhắc nhở một chút.

Bên kia, Tôn Thải Phượng lắc đầu:

- Mấy người có thời gian tin một tên hòa thượng, không bằng đi đọc thêm mấy cuốn sách.

Cao lão ngũ nói:

- Có vẻ như Phương Chính trụ trì chưa hề nói có thể trừ tà, hơn nữa Phương Chính trụ trì vẫn luôn nói, đây không phải là tà khí...

Lời này vừa nói, mọi người đều ngạc nhiên.

Cảnh sát Lý cũng nói:

- Đúng vậy, lúc chúng ta muốn mời cậu ấy làm lễ, cậu ấy chỉ cười lắc đầu.

Cảnh sát Triệu cũng gật theo.

- Được rồi, đừng nhắc tới hòa thượng kia nữa. Tranh thủ thời gian làm việc đi.

Tôn Thải Phượng phất tay, cùng mọi người rời đi.

Ngược lại, Vương lão lại quay đầu nói:

- Trước lúc tối hôm qua, tôi có bảo Tiểu Chủ lên cao nhìn, khu vực trung tâm hồ nước không có người, hẳn là đã tránh đi rồi.

------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay