Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 723

Chương 723: Phán Đoán Cuối Cùng

schedule ~11 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 723: Phán Đoán Cuối Cùng

Lão Ngô cười khổ nói:

- Lúc Tôn Thải Phượng còn nhỏ, cha của cô ấy bỏ cả nhà để chạy đi làm hòa thượng. Một lần đi là hơn hai mươi năm... Trong mắt Tôn Thải Phượng, hòa thượng là ác ma phá hoại hạnh phúc gia đình, tước đoạt tuổi thơ cùng tình thương của cha. Tôi chưa bao giờ thấy Tôn Thải Phượng có thái độ tốt với hòa thượng cả...

Cảnh sát Lý nghe vậy, sau đó khẽ lắc đầu:

- Cũng là người đáng thương.

- Ừm...

Lão Ngô gật đầu nói.

Cùng lúc đó, Phương Chính cũng nói với Hồng Hài nhi:

- Ở đây toàn hồ nước, mặt đất cũng không có gì đáng xem. Đi, chúng ta vào trong hồ xem một chút.

- Vâng!

Hồng Hài nhi gật đầu, vừa muốn động, đã nghe giọng Bao Vũ Lạc truyền tới.

Hồng Hài nhi nói:

- Sư phụ, thí chủ Bao này cũng không tệ lắm.

Phương Chính cười nói:

- Bần tăng cũng không nói đồng chí cảnh sát này tệ, chỉ là bệnh đa nghi quá nặng thôi.

Hồng Hài nhi gật gật đầu:

- Còn có chút nghèo.

Phương Chính khẽ trợn mắt, cốc tới một cái:

- Còn nói nữa? Ăn sạch tiền của người ta rồi, con còn không ngại sao?!

- Sư phụ, người trở mặt quá nhanh, trước đó còn khen con làm việc tốt, giờ đã lại cốc đầu con rồi...

Hồng Hài nhi làm bộ ủy khuất nói.

- Được rồi, đừng nói linh tinh nữa, xuống nước!

Phương Chính nói xong, mang theo Hồng Hài nhi nhảy vào trong cái hồ trung tâm, chỉ là trước khi vào nước, hít sâu một hơi, khí quán đan điền, rống to:

- Bần tăng đã biết, cảm ơn Bao thí chủ quan tâm!

- Phi! Ai quan tâm anh, tôi chỉ không muốn có người chết, về cũng dễ báo cáo hơn thôi!

Bao Vũ Lạc cười mắng với phương xa.

So với Bao Vũ Lạc, những người khác lại đang kinh ngạc, thầm nói:

- Giọng của hòa thượng này thật lớn!

Vương lão thì lại chấn kinh, híp mắt nhìn phương xa, thầm nói:

- Năng lực thật đáng sợ, hòa thượng này không đơn giản...

Cùng lúc đó, Phương Chính đã ôm lấy một tảng đá lớn, lặn vào sâu trong hồ. Hồng Hài nhi đi theo bên cạnh, tay cầm một ngọn lửa đặc thù, gặp nước không tắt, lại có thể chiếu sáng cả một vùng tối, dùng còn tốt hơn đèn pin nhiều. Phương Chính còn đang nghĩ, liệu có thể nhờ Hồng Hài nhi đổi đèn cho Nhất Chỉ tự hay không, như thế có thể tiết kiệm không ít điện.

Hồ nước còn sâu hơn Phương Chính tưởng tượng, vốn cho là chỉ tầm mười mấy mét thôi, nhưng một hơi lặn hơn ba mươi mét, vẫn chưa thấy đáy hồ đâu! Bên dưới đen nhánh, tựa như cái vực không đáy, không thấy rõ bất cứ thứ gì.

- Sư phụ, tiếp tục a?

Hồng Hài nhi hỏi, người khác không thể nói chuyện trong nước, nhưng với Hồng Hài nhi cùng Phương Chính thì không thành vấn đề.

Phương Chính gật đầu, tiếp tục lặn xuống, bốn mươi mét!

Năm mươi mét!

Một trăm hai mươi mét!

- Đây là nơi quỷ quái gì vậy? Sao lại sâu như thế được?

Phương Chính thầm nghi hoặc.

Đúng lúc này, có cái gì đó nổi lên, lít nha lít nhít, không rõ cụ thể là gì, tựa như một đám cá nhỏ.

- Thứ gì đây?

Phương Chính nghi hoặc nhìn xuống, mặc kệ là cái gì, dù là cá ăn thịt người thì Phương Chính hắn cũng không sợ.

Hồng Hài nhi cũng ngưng trọng nhìn xuống, ngọn lửa trong tay đột nhiên tỏa ánh sáng chói lọi, chiếu sáng phía dưới, tiếp đó, Hồng Hài nhi cùng Phương Chính đều trợn tròn hai mắt!

Chỉ thấy những nơi ánh sáng chiếu xuống, tựa như có vô số thủy tinh, chiết xạ ánh sáng trở lại, khung cảnh trở nên long lanh tráng lệ!

- Đây là?!

Phương Chính cùng Hồng Hài nhi đều chấn kinh!

...

Trên bờ, trong rừng cây, đám người đã lợi dụng dây thừng, nhanh chóng làm mấy cái nhà giản dị trên cây. Nói là nhà, nhưng thực tế cũng không có gì, bốn phía che bạt, sau đó thu cành làm nền cho phẳng, cuối cùng trải thêm một lớp cỏ mềm, để túi ngủ lên, thế là xong.

Bên dưới nhà trên cây có mấy đống lửa, một đường kéo dọc về hướng hồ nước. Thứ này là do Vương lão dặn mọi người làm, mọi người cũng chỉ mang máng hiểu ý Vương lão mà làm theo.

Gió thu thổi tới, mặt trời chuẩn bị xuống núi, gió càng lúc càng lạnh. Bao Vũ Lạc bản năng ôm chặt quần áo, nhìn về phía hồ nước, đến bây giờ cô vẫn không tin, trong mảnh hồ xinh đẹp này, lại có tà khí cho được. Đang lúc Bao Vũ Lạc đang nghiêm túc, bỗng nhiên lại thấy trên hồ xuất hiện sương mù, sương mù càng lúc càng đậm...

Nói đúng hơn, không chỉ hồ nước, mà cả rừng rậm cũng đều có sương mù dâng lên.

Vương lão hít một hơi thật sâu, thầm nói:

- Thực sự là sương mù.

- Rừng sâu núi thẳm, có sương mù cũng là bình thường.

Tôn Thải Phượng nói.

Vương lão gật đầu:

- Châm lửa.

Người bên dưới lập tức đốt từng đồng lửa, sau đó nhanh chóng leo lên cây.

Sương mù càng lúc càng lớn, phạm vi ngoài trăm mét đã không thể thấy được gì nữa. Cũng may ở dưới có lửa, có thể chiếu sáng một chút, còn về phía hồ nước, đã không thể thấy gì ngoài một mảnh sương mù trắng xóa, tựa như có một đầu cự thú đang ẩn núp.

Vương lão yên lặng lấy gia một cái đồng hồ bấm giờ, đôi mắt nhìn chòng chọc vào đồng lửa bên dưới. Tôn Thải Phượng cũng nghĩ tới điều gì đó, lấy điện thoại, tính thời gian.

Mấy phút sau, bỗng có tiếng póc póc póc truyền tới, thanh âm này không lớn, nhưng trong hoàn cảnh yên ắng này, có thể nghe được rõ ràng.

- Tiếng gì vậy?

Cảnh sát Lý cảnh giác nhìn về phía hồ.

- Có vẻ là tiếng nước sôi?!

Cảnh sát Triệu nói với vẻ nghi ngờ.

Cao lão ngũ nói:

- Chẳng lẽ là nước hồ sôi trào?

- Hay là Thủy quái Trường Bạch sơn xuất hiện?

Có người nói nhỏ.

Vương lão vẫn không lên tiếng, chỉ nhìn xuống đống lửa, thời gian trôi qua từng chút một...

- Lửa tắt rồi, có cái gì đó tới đây!

Bao Vũ Lạc đột nhiên kinh hô chỉ về phía đống lửa ngoài cùng.

Đám người nhìn lại, quả nhiên đống lửa ở đó đã tắt.

Lúc này, đống lửa thứ hai từ ngoài vào cũng chậm chờn, Vương lão ấn đồng hồ tính giờ.

- Đống lửa thứ hai cũng sắp tắt rồi, quái vật kia sợ lửa, nó đang muốn dập lửa!

Cao lão ngũ bị dọa tới kêu lên, không ít người cũng trở nên ngưng trọng, mấy người trẻ đã móc đạo cụ, tùy thời chuẩn bị động thủ.

Rất nhanh, đống lửa thứ hai cũng tắt, đống thứ ba, thứ tư...

- Lửa nhỏ hẳn không thể đối kháng được, hy vọng đống lửa lớn nhất kia có thể trụ...

Cảnh sát Triệu thấp giọng cầu nguyện.

Kết quả, ngọn lửa lớn nhất cũng chập chờn, phù một tiếng, lửa nóng hừng hực cũng tắt!

"Xong..."

Không ít người thầm có một suy nghĩ.

Đúng lúc này, Vương lão mở miệng nói:

- Lão Ngô, mấy cậu giúp tôi một tay, dùng dây thừng thả tôi xuống.

- Thầy Vương, thầy muốn làm gì vậy?

Một nghiên cứu sinh ân cần hỏi han.

Vương lão nói:

- Làm phán đoán sau cùng!

-------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay