Chương 722: Trong Nóng Ngoài Lạnh
Mấy người Tôn Thải Phượng, Vương lão ở xa cũng nghe được, nhất thời cùng nhìn lại. Ánh mắt đầu hoài nghi.
Tôn Thải Phượng thẳng thắng nói:
- Đây là chuyện cười lớn nhất mà tôi biết, một tên hòa thượng đi làm nghiên cứu khoa học...
- Ôi trời... Hòa thượng cũng đi nghiên cứu, nếu anh ta có thể nghiên cứu được, vậy đám nghiên cứu sinh chúng ta còn có tác dụng gì nữa, chẳng phải sống uổng một đời rồi sao?
Một học sinh của Vương lão thấp giọng nói thầm.
Một giáo sư đại học khác cảm thán:
- Ý là ý tốt, đáng tiếc...
Lời không nói, nhưng mọi người đều hiểu, vị giáo sư này đang nói Phương Chính không biết tự lượng sức mình... Không ít người gật đầu đồng ý.
Phương Chính nhìn qua mấy người Vương lão, thiện ý cười với Vương lão, sau đó mặc kệ Bao Vũ Lạc hô gào, quay người rời đi.
Vương lão thở dài một tiếng:
- Mấy cô mấy cậu, làm người thì không được trông mặt mà bắt hình dong, tuy tuổi tác, chức nghiệp quan trọng, nhưng không thể vì thế mà khẳng định bản chất vấn đề.
Vương lão nói như vậy, mấy người liền ngạc nhiên, không hiểu.
Tôn Thải Phượng nói:
- Vương lão, không phải chú cho rằng tên tiểu hòa thượng kia thực có bản lĩnh chứ? Một tên hòa thượng nông thôn, coi như có học từ trong bụng mẹ, xem đủ kinh thư, lại có danh sư chỉ bảo. Nhưng giờ mới hai mươi thì cũng có thể có được bao thành tựu? Huống chi, nghiên cứu khoa học thì phải làm từng bước, căn bản không có đường tắt!
Vương lão thở dài:
- Đạo lý thì ai cũng biết, nhưng các cô các cậu không nhìn thấy ánh mắt của vị tiểu hòa thượng này sao? Ánh mắt sáng tỏ, bình thản như biển cả. Tựa như hết thảy những lời các cô các cậu nói đều chỉ là gió nhẹ qua tai, gió nhẹ sao có thể rung chuyển biển cả, quấy được sóng gió? Cậu ta có thể từ ngoài đi vào, lại còn có thể vào trước chúng ta, điều này cũng nói rõ một vấn đề.
Tôn Thải Phượng nghe vậy, hơi trầm mặc.
Những người khác cũng trầm mặc.
Tôn Thải Phượng lại không cam lòng:
- Bình tĩnh sao? Có mà không tim không phổi, điếc không sợ súng thì có. Còn đi tới thế nào, một hòa thượng nông thôn, có thể phân biệt hướng đi trong rừng cũng không lạ. Huống chi trước đó tôi đã chỉ điểm rồi, chỉ cần động não, đi ngược lại là được.
- Chuyên gia Tôn, tôi nhớ không lầm, lý luận nhìn lá cây của cô đã sớm mất linh ở vùng ngoài rồi. Cây cối ở đây đều sinh trưởng cân đối, căn bản không phân được đông tây nam bắc. La bàn cũng bị từ trường quấy hư rồi, tất cả dụng cụ đều hỏng. Nếu không phải kinh nghiệm của Vương lão phong phú, vừa đi vừa quan sát, từ những điểm nhỏ mà thu được chỉ dẫn, mọi người đã sớm lạc đường. Phương Chính trụ trì có thể đi tới, sợ là cũng có bản lĩnh thực sự.
Cảnh sát Lý nói.
- Tôi nói rồi, người lớn lên từ nhỏ ở đây, vốn đã am hiểu điều này. Chẳng lẽ con khỉ có thể nhảy nhót tự nhiên trong rừng, tìm quả dại, uống nước suốt cũng là làm tốt hơn chúng ta sao, thông minh hơn chúng ta sao? Chúng ta tới để phá giải tà khí, không phải chỉ cần năng lực phân biệt đường đi là có thể làm được. Kiến thức trong đó, một hòa thượng như cậu ta cũng có thể phá giải sao?
Tôn Thải Phượng không chút khách khí phản bác.
Cảnh sát Lý tức đỏ bừng cả mặt, đang muốn tranh luận, đã bị Vương lão gọi lại:
- Được rồi, chuyện đã qua, mọi người dĩ hòa vi quý. Không nên tranh luận nữa. Đi tới tận đây, lòng tôi cũng đã có chút suy đoán về thứ tà khí này. Nhưng thế vẫn chưa đủ, chúng ta còn cần tìm xem nó bắt nguồn từ đâu. Cái chậu cơm này, không đơn giản...
Nói tới đây, Vương lão nhìn chằm chằm mặt hồ, đôi mắt lộ vẻ cơ trí.
- Trong nước?
Tôn Thải Phượng nhìn theo ánh mắt Vương lão, bản năng hỏi.
- Cái này sao có thể?
Những người khác sửng sốt nhìn Vương lão, mọi người đều biết thứ làm ác là một loại khí, khí thì sao có thể giấu được trong nước? Chẳng lẽ tà khí còn nặng hơn nước? Thế nhưng, có thể sao?
- Có phải hay không thì đi xuống là biết. Có điều hôm nay đã không còn sớm, mặt trời đã sắp lặn rồi, chúng ta trước tìm chỗ nghỉ ngơi. Vừa hay, đêm nay lão già ta cũng muốn xem tà khí là cái khí gì.
Vương lão đầy bá khí, trong lĩnh vực của lão, lão không tin ma quỷ!
Đám người xem thời gian, đã sắp chạng vạng tối. Theo lời của mấy người Cao lão ngũ, chạng vạng tối là thời gian tà khí hoạt động. Mọi người không dám chủ quan, lập tức chuẩn bị trại.
- Thầy Vương, em thấy bên kia có một mảnh đất trống, có thể hạ trại.
Một nghiên cứu sinh hỏi.
- Không được, đêm nay chúng ta không thể ngủ trên mặt đất.
Vương lão nói.
- Không ngủ trên mặt đất, vậy có thể ngủ đâu?
Nghiên cứu sinh ngạc nhiên.
Vương lão ngẩng đầu nhìn về phía rừng cây:
- Mọi người cùng hợp sức, trước khi trời tối, chúng ta phải lên tàng cây nghỉ ngơi! Lúc vào đây tôi đã chú ý, trên cây còn có bọn sóc hoạt động, nói rõ tà khí kia không lên được cao.
Đám người ngạc nhiên, có điều nghe Vương lão nói như vậy, mọi người cũng không dị nghị, một đám nhanh chóng rời khỏi hồ, chạy trở lại rừng rậm, chuẩn bị lều vải giản dị bắc lên cây.
Bao Vũ Lạc đi theo phía sau, lo lắng thầm nói:
- Không biết tiểu hòa thượng kia thế nào... Gia hỏa này đúng là cố chấp.
- Không sao, Phương Chính trụ trì là cao tăng, có thần thông lại càng có Bồ tát bảo hộ.
Cao lão ngũ nói.
- Thần thông? Bồ tát? Vô tri.
Tôn Thải Phượng lắc đầu, sau đó kêu:
- Lão Ngô, không phải anh có mang theo loa lớn sao? Anh gọi cậu ta xem, nếu cậu ta không điếc, hẳn có thể nghe được.
Nói xong, Tôn Thải Phượng liền đi.
Lão Ngô sửng sờ:
- Gọi cái gì?
Bao Vũ Lạc hỏi:
- Anh có loa?
- A...
Lão Ngô bản năng gật đầu.
- Cho tôi!
Bao Vũ Lạc kêu lêu, lão Ngô lấy ra một cái loa phóng thanh cho Bao Vũ Lạc, Bao Vũ Lạc nhanh chóng chạy tới trên một tảng đá lớn, hô về phía hồ:
- Phương Chính, tên ngu ngốc nhà anh, trước khi trời tối phải leo lên cây ngủ, tà khí có thể làm tổn thương thứ ở dưới thấp...
...
- Không phải cô rất ghét hòa thượng sao?
Lão Ngô đuổi theo Tôn Thải Phượng, khó hiểu hỏi.
Khóe mắt Tôn Thải Phượng lóe lên một vòng đau đớn, lại một vòng cừu hận, cuối cùng lắc đầu nói:
- Hòa thượng đều là đám hỗn đản, có điều có Vương lão ở đây, tôi không thể để lại ấn tượng kém với ông ấy, sau này muốn phát triển trong nước, không có quan hệ thì không được.
Lão Ngô nhếch nhếch mép, hiển nhiên không tin. Tôn Chiến Cơ nếu biết làm việc như thế, vậy đã không phải là Tôn Chiến Cơ rồi... Cười hắc hắc nói:
- Đã nhiều năm vậy, không muốn tới chùa gặp người đó sao?
- Ngậm miệng!
Tôn Thải Phượng giận giữ mắng mỏ, nhấc chân đá một cước.
Lão Ngô tranh thủ tránh ra.
Tôn Thải Phượng tự mình đi.
- Người này có vấn đề gì vậy? Lúc nóng lúc lạnh?
Cảnh sát Lý lại gần, hiếu kỳ hỏi lão Ngô.
----------------------
Phóng tác: xonevictory