Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 721

Chương 721: Tới Nơi

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 721: Tới Nơi

Nói xong, Phương Chính gọi Hồng Hài nhi, hai người cùng rời đi.

Bao Vũ Lạc nhìn bóng lưng Phương Chính đi xa, tức giận dậm chân, nhưng lại không có cách nào khác, chờ Phương Chính đi khuất, chỉ có thể quay đầu hung hăng nhìn Tôn Thải Phượng.

Tôn Thải Phượng lại xem thường nói:

- Cảnh sát Bao, đừng quên nhiệm vụ của cô là bảo hộ chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ, đừng dùng ánh mắt này nhìn tôi, nếu không tôi cũng không ngại tố cáo cô với cấp trên đâu.

- Chị...

Bao Vũ Lạc tức tới nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không thể tránh được.

Vương lão thở dài:

- Được rồi, đi tiếp thôi. Bây giờ mới là buổi sáng, chúng ta còn có một ngày, bọn họ đi theo chỉ dẫn của Tiểu Tôn, hẳn là không lạc đường được.

...

- Sư phụ, người phụ nữ kia nói gì vậy? Vì sao hướng lá rậm rạp lại là hướng nam?

Trên đường, Hồng Hài nhi tò mò hỏi.

Phương Chính cười nói:

- Nơi chúng ta đang ở là Đông Bắc, mặt trời ở Đông bắc sẽ chếch về phía nam. Trong khi đó, thực vật sinh trưởng không thể không có ánh mặt trời, vì sinh trưởng tốt hơn, chúng sẽ liều mạng leo cao, tránh cho bị các loài thực vật khác che mất ánh mặt trời. Đồng thời, vì có thể tranh được càng nhiều ánh nắng, chúng sẽ sinh trưởng càng nhiều lá cây hướng về hướng mặt trời hơn. Cho nên, tình huống bình thường, chỉ cần nhìn độ dày của lá cây, là có thể phân biệt được nam bắc.

- Thì ra là thế...

Hồng Hài nhi gật đầu.

- Ở thế giới kia, chẳng lẽ không cần phương pháp phân rõ phương hướng sao?

Phương Chính có chút tò mò hỏi.

- Tên Kim Ô kia dù mọc ở đông, lặn ở tây, nhưng ban ngày chạy loạn khắp nơi, lúc nam lúc bắc, dù sao chỉ cần không rơi xuống đất, đúng giờ về nhà ngủ thì Ngọc Đế cũng không quản nó. Theo như lời sư phụ người nói, vậy thực vật ở chỗ con đúng là đáng thương...

Hồng Hài nhi có chút cảm thán nói.

Phương Chính khẽ gật đầu, biểu thị tán đồng.

Dưới thần thông của Hồng Hài nhi phụ trợ, hai người nhanh chóng lượn quanh vòng ngoài một lần, sau đó lại từng vòng từng vòng tìm vào sâu bên trong, trong quá trình đó lại mấy lần gặp lại đoàn khảo sát, hai bên đều sớm lách qua, dù sao gặp cũng thành phiền, lúc này, không bằng tranh thủ nghiên cứu cho rõ.

Đồng thời, Phương Chính cũng thực sự bội phục những nhà khoa học kia, rõ ràng là già trẻ không ít, thế mà cũng dám đến mạo hiểm. Quan trọng là, bọn họ lại có thể vượt qua địa thế phức tạp của chậu cơm, tìm được hướng chính xác vào trung tâm, chỉ có điều tốc độ hơi chậm mà thôi.

Hai người Phương Chính tuy càng nhanh hơn, từng vòng từng vòng không bỏ sót cái gì, nhanh chóng mò vào trong trung tâm. Nhưng hai người càng vào lại càng kinh ngạc, dù có Hồng Hài nhi tùy thời bay lên để phân rõ địa hình, nhưng khi Hồng Hài nhi xuống, hai người đều kém chút đi lạc, càng tới gần trung tâm, lại càng là như thế, càng như thế...

- Sư phụ, không đúng!

Hồng Hài nhi đột nhiên kêu lên.

- Sao vậy?

Phương Chính hỏi.

- Sư phụ, người không thấy càng tới gần trung tâm, hai chúng ta càng dễ đi nhầm sao? Vừa rồi con mới chỉ bên kia, lúc đi xuống thì chúng ta đã đi lệch.

Hồng Hài nhi nói.

Phương Chính cũng phát hiện tình huống này:

- Đúng là như vậy, lúc trước nghe trưởng thôn Tống nói, trong sơn cốc có thứ mê hoặc phương hướng, chẳng lẽ chúng ta cũng bị mê hoặc?

Hồng Hài nhi ngưng trọng nói:

- Có lẽ vậy, xem ra con nhất định phải nghiêm túc đối đãi, giữ vững tinh thần mới được.

Phương Chính ngạc nhiên, hóa ra tiểu gia hỏa này vẫn đang chơi...

Giữ vững tinh thần, Hồng Hài nhi quả nhiên trở nên khác, hai người không còn đi lạc, tốc độ bước lên cực nhanh. Nhưng cho dù như thế, lúc bước ra khỏi rừng cây, đi tới trước hồ nước, cũng đã gần tới hoàng hôn. Hồ nước trước mắt không nhỏ, nhưng lại cũng không lớn, có thể thấy được bờ bên kia. Hồ nước có chút dài hẹp, không nhìn rõ hạ du. Căn cứ quan sát trên không của hai người, địa hình nơi này cực cổ quái, hạ du hồ nước là có một cái hố to, tạo thành thác nước, phía dưới thác là hai cái hồ nhỏ, hồ nhỏ hội tụ, lại thành một cái hồ nước mới... Cứ như vậy, các hồ nước câu thông loạn xạ, khiến người hoa cả mắt. Có điều những hồ nước này cũng không quá lớn, cái nhỏ cũng chỉ bằng sân bóng rổ. Đặt ở bên ngoài, không phải là hồ, mà chỉ tính là cái ao...

- Sư phụ, không biết là có đúng chín chín tám mốt cái hồ hay không, nhưng hồ nơi này rất nhiều, cái chúng ta đang thấy cũng không phải hồ trung tâm, cái trung tâm ở giữa lớn nhất bị các hồ nhỏ bao lại. Địa thế cũng cao hơn các hồ khác, tất cả nước ở các hồ nhỏ, đều là do nó chảy ra.

Hồng Hài nhi nói.

- Sao các cậu lại chạy tới nơi này?

Đúng lúc này, một tiếng kinh hô vang lên.

Phương Chính cùng Hồng Hài nhi đồng thời nhíu mày, quay đầu nhìn lại, người lên tiếng rõ ràng là Tôn Thải Phượng!

Sau lưng còn có mấy người Bao Vũ Lạc đầy sửng sốt, phía sau nữa là đội các nhà khoa học.

Hồng Hài nhi nhìn Tôn Thải Phượng đã khó chịu từ lâu, nhướn mày, ông cụ non nói:

- Chúng tôi ở đâu còn cần hỏi bà sao? Chỗ này cũng không phải của nhà bà!

- Đứa nhỏ này, ăn nói hỗn hào như vậy? Cha mẹ mày không dạy mày sao?

Tôn Thải Phượng cả giận nói.

- Chuyên gia Tôn, chị không nên nói như vậy với một đứa nhỏ. Đồng ngôn vô kỵ, không nên chấp nhặt như thế.

Bao Vũ Lạc như gà mẹ bảo vệ con, che chở Hồng Hài nhi.

- Cô...

Tôn Thải Phượng muốn nói gì đó, nhưng chuyện này đúng là bản thân đuối lý, tranh luận tiếp có khi lại thành trò cười cho người khác. Nghĩ tới đây, Tôn Thải Phượng hừ lạnh một tiếng:

- Đã chỉ hướng mà còn ra không được...

Nói xong, lắc đầu đi tới bên hồ.

- Phương Chính trụ trì, anh đừng nóng giận, người phụ nữ này vốn như vậy rồi. Hơn nữa, tôi nghe nói, chuyên gia Tôn còn có thù với hòa thượng, nên mới có thái độ như vậy với anh.

Bao Vũ Lạc thấp giọng nói.

Phương Chính ngạc nhiên, không nghĩ tới còn có nhân quả như thế, có điều thế thì có quan hệ gì với hắn. Ngày sau cũng chưa chắc gặp lại.

Nghĩ tới đây, Phương Chính lắc đầu nhìn qua mấy người Vương lão đang ở phía sau sắp tới, chắp tay:

- Thí chủ, bần tăng không đợi mấy vị Vương thí chủ nữa, cáo từ trước.

- Anh đi luôn sao?

Bao Vũ Lạc ngạc nhiên.

Phương Chính gật đầu, chẳng lẽ lời hắn nói còn không đủ rõ?

- Tôn Thải Phượng đã chỉ hướng rồi, sao anh còn đi nhầm vậy?

Bao Vũ Lạc lo Phương Chính là dân mù đường, sợ đi nữa lại lạc đường tiếp.

Phương Chính cười khổ:

- Chẳng lẽ bần tăng không thể đi vào trong sao?

- Không phải anh thực sự muốn dùng năng lực của bản thân để điều tra chỗ này chứ?

Bao Vũ Lạc đột nhiên ý thức được điều gì.

Phương Chính cười cười, xem như trả lời.

Bao Vũ Lạc cả giận:

- Anh điên rồi? Anh không phải người trong ngành, vào trong này thì có tác dụng gì chứ?

Bao Vũ Lạc quá kích động, bản năng hô lên.

-------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay