Chương 720: Hòa Thượng Gâ
- Khoác lác...
Đúng lúc này, một giọng nữ vang lên, sau đó một người phụ nữ trang điểm già dặn đi tới, tuổi tác chừng đã hơn bốn mươi, trên mặt đã có vài phần cảm giác tang thương, có điều càng nhiều hơn là vẻ mặt cau mày bực bội, tựa như Phương Chính không phải là người, mà là một đống phiền phức vậy.
- Phương Chính trụ trì, anh cũng tới đây thì tốt quá.
Hai vị Lý, Triệu cũng chạy tới, chuyện hôm qua bọn họ cũng cho rằng là nhờ Phương Chính trấn tràng, nên yêu ma mới không dám tới. Cho nên, hai người càng thêm nhiệt tình với Phương Chính, hận không thể dán theo Phương Chính để đảm bảo an toàn.
- Mấy đồng chí cảnh sát, vị tiểu hòa thượng này là?
Một giọng nói ôn hòa vang lên, người nói chính là lão đầu tóc hoa râm, tuổi chừng sáu mươi nhưng thân thể cực dẻo dai, hiển nhiên là người rèn luyện thường xuyên.
- Vị này là Vương lão, là chuyên gia địa chất học được thành phố mời tới, đồng thời cũng là chuyên gia trong lĩnh vực sinh vật học, lúc còn trẻ Vương lão từng đi lính, sau cũng là mạo hiểm giả nổi tiếng thế giới. Còn lại cũng chỉ có mấy người cảnh sát với người địa phương như chúng tôi với Cao lão ngũ.
Thấy Vương lão bước ra, Bao Vũ Lạc lập tức giới thiệu. Tuy nói là giới thiệu, nhưng càng nhiều hơn là nhắc nhở Phương Chính, người trước mắt là nhân vật quan trọng.
Giới thiệu xong bên người tới, Bao Vũ Lạc lập tức cười nói với Vương lão:
- Vương lão, vị này chính là người trụ trì Nhất Chỉ tự mà đã từng nói với chú đó ạ. Không nghĩ tới anh ta cũng tùy tiện vào đây, chú xem có nên nghĩ cách đưa anh ta ra ngoài trước hay không?
- Không được!
Vương lão còn chưa mở miệng, người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi kia đã cự tuyệt.
Cảnh sát Lý thấp giọng nói với Phương Chính:
- Bà cô cô chấp này tên là Tôn Thải Phượng. Tôi nghe nói không ít người lén gọi là Tôn Chiến Cơ, cơ bản đã chú ý tới ai là chiến đấu tới cùng, vô cùng dũng mãnh. Có điều năng lực của bà ta trong nghiên cứu cũng rất mạnh... Nếu không cũng không tới đây. Người phụ nữ này không phải là người của Vương lão, mà là từ nơi khác tới, nghe nói là từ nước ngoài về, sau khi biết tình huống bên này liền nằng nặc đòi theo. Nghe nói, nữ nhân từng ăn cơm, uống nước nước ngoài, rất là đanh đá đó. Anh chớ nên chọc người này, phụ nữ mãn kinh, không thể động...
Phương Chính nghe vậy, lập tức mỉm cười, vị cảnh sát Lý này cũng thật là... Khiến hắn dễ chịu!
- Sao lại không được? Phương Chính trụ trì ngộ nhập cấm khu, nơi này nguy hiểm như vậy, nếu để anh ta tự về, vậy tự về được hay không còn là điều khó nói. Mạng người là quan trọng, tôi là cảnh sát, các chị cũng là nhân viên nghiên cứu khoa học của nhà nước, cứu người, là nghĩa vụ.
Người khác sợ Tôn Thải Phượng, quả ớt nhỏ Bao Vũ Lạc lại không sợ, lập tức nói lại. Đồng thời chuyển cho Phương Chính một ánh mắt yên tâm, tôi bảo vệ anh.
Phương Chính dở khóc dở cười, thực sự vô phương, hắn còn cần người khác chiếu cố sao?
- Được rồi được rồi, đừng cãi nhau nữa. Mạng người là quan trọng, tôi cảm thấy đồng chí Tiểu Bao nói có lý, không bằng chia một người, đưa vị tiểu hòa thượng này ra ngoài đi.
Vương lão mở miệng.
- Thầy Vương, tôi không đồng ý! Người tới lần này không có ai là dư thừa. Thiếu đi một người, chúng ta sẽ thiếu một phần thắng. Còn hòa thượng này, nếu cậu ta có thể đi vào, vậy cũng phải có thể ra ngoài, nếu không thể, vậy cũng là ngu ngốc chịu chết. Vì một tên ngu ngốc, chúng ta không cần phải lãng phí thời gian, lãng phí nhân lực.
Tôn Thải Phượng không chút khách khí.
Phương Chính thầm nhủ: Cái này mà là Chiến Cơ sao, rõ phải là Tôn Đạn Đạo, hoặc Tôn B52 mới đúng! Hai người vốn không oán không cừu, vậy mà ác như vậy...
Vương lão nhướn mày, cả giận nói:
- Tiểu Tôn, đây là việc liên quan tới mạng người, chúng ta làm nghiên cứu khoa học cũng là vì cứu người, nếu không thì tới đây làm gì? Nghiên cứu đơn thuần cần phải mạo hiểm vậy sao?
Thấy Vương lão nổi giận, Tôn Thải Phượng mới hừ hừ hai tiếng, có điều khẽ đảo mắt, nhìn về phía Phương Chính nói:
- Hòa thượng, tự cậu nói là có thể ra ngoài sao? Tôi nghĩ, cậu hẳn cũng không phải là ngu ngốc xông tới đây chịu chết chứ?
Bao Vũ Lạc đang muốn bênh vực, Phương Chính đã khẽ mỉm cười:
- A Di Đà Phật, bần tăng đúng là có thể tự ra ngoài, chuyện này không nhọc tới chư vị quan tâm. Tịnh Tâm, chúng ta đi thôi, không nên trở ngại chư vị thí chủ đây làm việc.
Nói xong, Phương Chính khẽ mỉm cười gật đầu mấy người Bao Vũ Lạc, Vương lão:
- Đa tạ các vị thí chủ quan tâm, có điều khu rừng rậm này còn chưa làm gì được bần tăng. Hôm nay gieo nhân, ngày sau tự thu được quả, nếu có nguy hiểm, không ngại hô pháp hiệu bần tăng một tiếng, bần tăng tự sẽ tới cứu giúp.
"Phốc..."
Tôn Thải Phượng nghe xong, lập tức cười phá lên:
- Hòa thượng nhà ngươi, năng lực chưa biết bao nhiêu, nhưng tài chém gió, tài ảo tưởng thìlại rất lợi hại. Còn gọi một tiếng là tới ứng cứu? Cậu cho mình là Bồ tát sao?
Không chỉ Tôn Thải Phượng, những người khác cũng khẽ lắc đầu, cho rằng hòa thượng trước mắt điên rồi, lời như vậy mà cũng chém ra được.
Bao Vũ Lạc nghe thế, lập tức kéo Phương Chính, nói gấp:
- Phương Chính, lúc này anh còn dỗi cái gì? Anh không hiểu cái chậu cơm này nguy hiểm thế nào đâu, không có người đưa ra ngoài, rất dễ mất phương hướng. Nếu bị lạc ở đây, vậy sẽ thực sự là thập tử vô sinh. Hay là anh theo chúng tôi đi, nhiều người cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau.
Cảnh sát Triệu cùng Cao lão ngũ cũng nói:
- Đúng vậy, Phương Chính trụ trì, lúc này không nên hành động theo cảm tính.
Phương Chính thầm bất đắc dĩ, hắn không hành động theo cảm tính, mà hắn thực sự thấy, có nhiều người như vậy sẽ làm cản trở tay chân, giảm hiệu suất làm việc của hắn! Dù sao nhiều người miệng tạp, một số thần thông sẽ dễ bị lộ ra ngoài... Chậu cơm này rộng như thế, không có Hồng Hài nhi thi triển Súc Địa Thành Thốn, Đào Ba Thước Đất... Bọn họ sao có thể kiểm tra hết nửa cái bộ phận ngoài chậu cơm này nhanh như vậy?
Vương lão cũng nói:
- Tiểu hòa thượng, Phật trọng tu tâm, chớ có bị lửa giận làm ảnh hưởng tới tâm cảnh.
Phương Chính chắp tay, mỉm cười:
- A Di Đà Phật, cảm ơn thí chủ, bần tăng không giận. Chư vị thí chủ có trách nhiệm trọng đại, không cần phải lãng phí nhân lực cho bần tăng.
- Phương Chính, sao anh lại cố chấp như thế chứ?!
Bao Vũ Lạc tức điên lên, tên hòa thượng này sao lại cố chấp như thế?
Phương Chính cười nói:
- Ý tốt của thí chủ, bần tăng tâm lĩnh.
- Người ta đã nói không cần rồi, mấy người các người cũng đừng có nhiệt tình vô dụng như thế, thời gian không nhiều. Trước khi trời tối chúng ta phải tìm ra nguyên nhân, nếu không bản thân cũng khó mà bảo toàn cho nổi, chớ nói chi những việc khác. Hòa thượng, cậu muốn đi ra ngoài thì đừng nhìn đường, hãy nhìn cây, hướng lá cây tươi tốt, dày đặc là hướng nam.
Tôn Thải Phượng đột nhiên mở miệng nói.
Mấy người Bao Vũ Lạc đồng thời tức giận nhìn Tôn Thải Phượng, đuổi người sao?
Phương Chính mỉm cười:
- Đa tạ thí chủ cho biết, chư vị thí chủ, bần tăng cáo từ.
-------------
Phóng tác: xonevictory