Chương 719: Gặp Cố Nhâ
Mặc kệ trưởng thôn Tống đang lo lắng cái gì, Phương Chính cùng Hồng Hài nhi vừa rời khỏi thôn, lập tức tiến vào rừng cây phụ cận, Hồng Hài nhi mang theo Phương Chính bay lên, lách qua tất cả phong tỏa, vào trong khu vực chậu cơm.
Cùng lúc đó, trong lúc đám người trưởng thôn Tống đang lo lắng, một chiếc xe bus vọt vào thôn.
Một đám người từ trên xe bước xuống, nó nam có nữ, có trẻ có già, có điều trung tâm là một lão giả tóc hoa râm, hiển nhiên đây mới là nhân vật chính.
Trưởng thôn Tống không biết người kia, nhưng người bên cạnh lão giả kia lại là Chủ tịch Huyện, vội vàng chạy tới hỏi tình huống. Vừa nghe giới thiệu, trưởng thôn Tống lập tức mừng muốn khóc:
- Trông ngày trông đêm cuối cùng chuyên gia cũng đến, thôn chúng tôi có việc lớn a!
Trưởng thôn Tống lại lần nữa giới thiệu, Cao lão ngũ cũng bị người gọi dậy, lần nữa kể lại sự việc trước đó.
Lúc này, Bao Vũ Lạc cũng chạy trở về, Bao Vũ Lạc cũng là người trải qua việc đêm đó, cho nên cũng bị gọi tới để hỏi chuyện.
- Nghe mọi người kể vẫn chưa đủ để kết luận, tôi cần tự mình tới chỗ đó một chuyến. Nó mới là căn nguyên, hiểu căn nguyên mới có thể kê thuốc đúng bệnh.
Lão giả nói.
Lời vừa ra, mấy người trưởng thôn Tống liên tục khoát tay, lắc đầu:
- Lão chuyên gia, chuyện này không được. Chậu cơm kia đã nuốt không biết bao nhiêu người, vào trong đó máy móc còn mất linh, la bàn không tác dụng... Quá nguy hiểm!
Chủ tịch Huyện cũng thuyết phục, nhưng lão giả lại kiên quyết:
- Không điều tra thì không có quyền lên tiếng, nghe mọi người nói thì sao có thể biết là thứ gì? Vô luận thế nào, tôi cũng muốn vào xem, nếu không giải quyết được vấn đề, chuyện tương tự sẽ phát sinh ngày càng nhiều hơn.
- Thế nhưng, trong đó rất nguy hiểm.
Trưởng thôn Tống nói.
Lão giả cười ha ha:
- Nguy hiểm? Nếu không nguy hiểm thì cần mấy nhà nghiên cứu như chúng tôi làm cái gì? Sở học cả đời, không phải để đi giải quyết những vấn đề này sao? Đi, không nói nữa, ý tôi đã quyết, bây giờ lập tức đi.
- Cái gì? Thầy Vương, thầy đã ngồi xem hơn nửa ngày trời, bây giờ lên núi luôn sao chịu nổi?
Một cô gái đeo kính ở bên lo lắng nói.
Vương lão lắc đầu:
- Cái thân thể này, càng dùng thì càng khỏe, đi, không nói nữa, chuẩn bị thiết bị, chúng ta lên núi!
- Cái này...
Cô gái đeo kính có chút bất đắc dĩ!
Có điều, thái độ Vương lão đã kiên định như thế, đám người vẫn phải nghe theo, chỉ có điều, để đảm bảo an toàn, cảnh sát Bao cùng hai người Lý, Triệu cũng bị phái tới dẫn đường.
Dù sao, thời gian tới đây của ba người là lâu nhất, biết nhiều tình huống hơn. Lại thêm Cao lão ngũ đầy dương khí không sợ tà bảo hộ, mọi người cũng hơi yên tâm một chút.
...
- Sư phụ, đây là chậu cơm sao? Cũng không có gì a, không phải chỉ là sương mù hơi dày một chút thôi sao?
Đáp xuống đám mây, từ trên nhìn xuống, quả thực cái chậu cơm này ngoại trừ có chút đẹp, vậy cũng không có gì đặc biệt.
- Xuống dưới.
Phương Chính nói.
Hai người lập tức rơi xuống, rơi vào trong rừng rậm, vừa vào trong, lập tức cảm thấy một cảm giác khác. Bốn phía đều là cổ thụ che trời, thậm chí phải cả chục người ôm mới hết được. Cây cao quá rậm rạp, cho nên mặt đất ngoài rễ lớn cùng với lá rụng, cũng không có nhiều thực vật sinh trưởng, lại thêm đã là cuối thu, cho nên rêu xanh cũng ít.
- Từ trên nhìn xuống không có gì, nhưng vào bên trong thì quả là đã khác. Con nhìn xem, cây cối bốn phía đều như nhau. Từ trên nhìn xuống không thấy gì, nhưng người vào từ dưới nhìn cảnh này, rất dễ bị lạc đường, đi nhầm phương hướng.
Phương Chính nói.
Hồng Hài nhi bĩu môi:
- Cái này thì có gì đặc biệt, chỉ cần khắc ký hiệu lên thân cây, đi đường nào thì về đường đó là được, như vậy còn có thể lạc sao?
Phương Chính nghĩ lại, có vẻ cũng đúng, coi như không khắc lên cây, vậy cũng có thể bẻ cành làm dấu cũng được. Hoặc như thôn dân Nhất Chỉ thôn, dùng vải đỏ làm dẫn, phòng ngừa lạc đường.
Đạo lý đơn giản như thế, Phương Chính không tin người tới đây lại không hiểu được.
Lắc đầu, Phương Chính chọn một hướng đi, đi thẳng về phía trước. Từ trên trời nhìn xuống, hướng này hẳn là có một cái hồ lớn, bên cạnh còn có từng mảnh hồ mơ hồ, nối nhau liên miên như lời đồn.
Phương Chính cùng Hồng Hài nhi sải bước thật nhanh, nhắm ngay hướng giữa mà đi thẳng, ngoại trừ gặp chút kỳ hoa dị thảo dọc đường thực sự đúng là không thấy thứ gì đặc biệt khác, hơn nữa cũng không phát hiện nguy hiểm gì. Nếu nhất định phải nói tới điểm khác biệt, vậy thì chỉ có điểm ở đây không có bất luận dã thú nào sinh sống.
Nghĩ tới gà vịt ở Tuyết thôn đều đã chết, Phương Chính cũng mơ hồ đoán được cái gì đó, nhưng hắn cũng chưa hoàn toàn xác định được.
Phương Chính cũng không vội đi hướng hồ nước, mặc dù hắn không phải chuyên gia, nhưng cũng có hiểu biết nhất định về rừng. Hắn biết, rừng rậm nguyên thủy xanh tốt quanh năm như vậy, cũng có nghĩa là lá rụng quanh năm, từng tầng lá chồng lên nhau, bên dưới còn có thi thể động vật hư thối tạo thành khí độc bay lên, lại thêm ruồi muỗi bay tới, tựa như âm phong... Đây chính là chướng khí mà người phương nam hay nhắc tới. Chướng khí không phải thực sự là khí độc, mà là khối không khí tập hợp các loại bệnh tật, virus cùng một chỗ. Người vật động phải, lập tức nhiễm bệnh, không chữa kịp thì ô hô... Chỉ có điều, cổ nhân không hiểu cái này, cho là tà khí, hoặc gọi chướng khí...
Có điều, chướng khí bình thường chỉ xuất hiện ở những khu rừng ẩm thấp phía nam, phương bắc lạnh giá thực ít khi gặp được.
Phương Chính thử đào xuống đất, quả nhiên bên dưới không có chút mùi nào. Cuối thu trời lạnh, con muỗi cũng bị lạnh chết, nên căn bản không có cách nào hình thành chướng khí nữa.
Phương Chính cùng Hồng Hài nhi đang bình tĩnh tìm tòi, chuẩn bị bước tiếp vào sâu trong rừng, tìm từng chỗ một. Chợt nghe tiếng kinh hô truyền tới:
- Nơi này còn có người?
Phương Chính theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một đám người phần phật chạy tới, Phương Chính nhíu mày nhìn lại, không biết một ai.
Đúng lúc này, một tên to cao ở phía sau đội ngũ hưng phấn kêu lên:
- Phương Chính trụ trì? Anh cũng ở đây sao?
- Phương Chính?
Một thanh âm quen thuộc lại vang lên, Bao Vũ Lạc từ trong đám người bước ra, thấy Phương Chính liền tức giận:
- Anh điên rồi sao? Đây là chậu cơm, sao lại mang theo cả trẻ nhỏ vào dây? Anh không sợ không ra được sao?
Phương Chính có thể cảm giác được sự lo lắng trong mắt Bao Vũ Lạc, bởi vậy cũng không tức giận, chắp hai tay lại:
- A Di Đà Phật, thí chủ không cần lo lắng, bần tăng có thể vào, tự nhiên cũng có thể ra.
--------------
Phóng tác: xonevictory