Chương 718: Xuất Phát, Chậu Cơm
- Phương Chính trụ trì, không phải anh thực muốn dùng nước tiểu đồng tử chứ?
Cảnh sát Triệu hỏi Phương Chính.
Phương Chính thầm cười khổ, nước tiểu đồng tử cái rắm, hắn là hòa thượng chứ không phải đạo sĩ! Có điều có lý do thoái thác tốt như thế, nhưng nếu thừa nhận, vậy hắn bị sét đánh thì toi.
Thế là, Phương Chính lập tức thi triển đại pháp chỉ cười không nói, hàm ý thế nào, tự ngươi lĩnh ngộ đi.
Quả nhiên, Phương Chính cười như thế, mọi người đều cho rằng Phương Chính đang muốn làm vậy...
Bao Vũ Lạc mạnh miệng, nhưng Hồng Hài nhi là đệ tử của Phương Chính, nếu Phương Chính nói không thả người, trừ phi cô có lệnh bắt người, vậy thì cũng không thể trắng trợn cướp đoạt được. Chỉ có thể tức giận ngồi một bên:
- Nếu như có vấn đề, tôi dẫn Tịnh Tâm đi trước, anh lót ở phía sau!
Phương Chính cười bất đắc dĩ, lót sau thì lót sau.
Trong lúc mấy người nói chuyện, mặt trời đã càng lúc càng xuống thấp, trưởng thôn Tống mang cơm tối ra, ngoại trừ Hồng Hài nhi vốn hoàn toàn không coi việc này ra gì, những người còn lại không ai có tâm trạng ăn, duỗi cổ nhìn về phía chậu cơm. Đúng lúc này, Phương Chính cảm thấy một cơn gió lạnh thổi qua...
Đám Cao lão ngũ không nhịn được mà run lên, cảnh sát Lý thầm nói:
- Không phải là thứ kia tới chứ? Mấy cảnh trên phim, thường là trước có gió, sau có quỷ.
Phương Chính không nói.
Cảnh sát Lý lại thầm cho rằng Phương Chính đồng ý, hai người Bao Vũ Lạc cùng cảnh sát Triệu cũng có chút sợ. Bất kể thế nào, bọn họ cũng chỉ là người bình thường, chỉ là cảnh sát địa phương mà thôi, coi như Bao Vũ Lạc cũng chỉ là công an huyện, không sợ lưu manh nhưng mấy thứ không biết tên này vẫn khiến lòng bọn hắn run lên.
Hồng Hài nhi thầm nói:
- Gió này truyền tới từ dưới đất, lòng bàn chân lạnh hơn.
Cao lão ngũ cũng vội nói:
- Tôi nhớ rồi, hôm cứu người cũng như vậy, người kia hô to cẩn thận chân lạnh!
Lời vừa nói ra, ba người Bao Vũ Lạc đồng thời run lên, cảnh sát Lý nhìn sang Phương Chính, hỏi:
- Phương Chính trụ trì, có thể nhìn ra cái gì không?
Phương Chính mở Thiên nhãn, nhìn ngang bốn phía, cọng lông cũng không có! Lại mở Tuệ nhãn, vẫn không thấy bất cứ thứ gì! Cuối cùng nhìn về phía Hồng Hài nhi, Hồng Hài nhi khẽ lắc đầu, tà khí? Cọng lông còn không có, không khỏi có chút thất lạc.
Mặt trời triệt để lặn xuống núi, mấy người trong thôn đã sớm nối dây thắp đèn, đèn pha chiếu về phương xa, cuối con đường đen ngòm, không thấy bất cứ thứ gì khác, gió lạnh thổi tới, mấy người càng cảm thấy lạnh hơn.
Thời gian trôi qua từng chút một, mãi cũng không thấy có tình huống gì phát sinh. Phương Chính dẫn theo Hồng Hài nhi trở lại trong thôn, phát hiện đám mèo lại bò lên tường.
- Sư phụ, xem ra đám mèo này rất cảnh giác, thấy mặt đất không bình thường lập tức leo lên tường.
Hồng Hài nhi nói.
Phương Chính khẽ gật đầu:
- Đúng vậy, nhưng đến cùng lạ ở chỗ nào?
Lượn quanh một vòng, lại trở lại cửa thôn. Hai người cảnh sát Lý, Triệu đã đứng lên mặt bàn, đèn pha để ngay sau, như vậy có thể nhìn càng xa, hơn nữa có thể tránh được cái lạnh dưới chân.
Bao Vũ Lạc thì ngồi một bên, có vẻ hơi lo lắng, thấy Phương Chính cùng Hồng Hài nhi quay lại, mới thở nhẹ một hơi, thầm nói:
- Cuối cùng cũng trở về.
- Phương Chính trụ trì, anh trở lại rồi. Anh mà còn chưa quay lại, chúng tôi còn định vào trong tìm anh.
Cao lão ngũ đứng một chỗ, thân hình như cây cột điện, cười ha hả nói.
Cảnh sát Lý, cảnh sát Triệu cầm theo bộ đàm, thi thoảng có tiếng người hỏi thăm, hiển nhiên là không chỉ có bọn họ khẩn trương, người ở sau cũng không dễ dàng gì. Không ai muốn có việc gì xảy ra cả...
Nghe Cao lão ngũ nói như vậy, Phương Chính gật nhẹ với Bao Vũ Lạc, hắn biết cô gái này có tinh thần trượng nghĩa. Còn thành kiến với Phương Chính, Phương Chính vẫn không thể nào hiểu được, chỉ có thể để thời gian đi giải thích.
Đúng lúc này, Bao Vũ Lạc bỗng có chút lảo đảo, xoa xoa đầu:
- Sao lại có chút choáng như vậy?
Phương Chính nghe xong, lập tức tới hỏi chuyện:
- Thí chủ không sao chứ?
- Không phải, tôi chỉ thấy choáng đầu thôi... Tôi muốn nghỉ một chút.
Bao Vũ Lạc vừa nói, hai mắt đã bắt đầu khép lại.
Cao lão ngu nhanh chóng bế xốc Bao Vũ Lạc lên:
- Người hôm qua bị hôm mê cũng có cảm giác này, Phương Chính trụ trì, thứ kia tới rồi, anh mau nghĩ cách a!
Phương Chính nhìn qua bốn phía, không thấy bất cứ thứ gì, Hồng Hài nhi cũng nhún vai, biểu thị không biết.
- Thí chủ mang cảnh sát Bao đi trước, bần tăng ở đây chờ.
Phương Chính nói.
Cao lão ngũ gật đầu, khiêng Bao Vũ Lạc điên cuồng chạy đi.
Xảy ra chuyện như thế, hai người cảnh sát Lý, Triệu cũng bị dọa đến đổ mồ hôi lạnh, đứng trên bàn, chỉ có đèn pha cũng chưa yên tâm, lấy cả đèn pin ra, soi loạn bốn phía, đồng thời báo cáo tình huống về cấp trên. Cũng may, sau khi Bao Vũ Lạc ngất, cũng không có chuyện tương tự nữa xảy ra, mãi cho đến nửa đêm, vẫn bình an vô sự.
Sau nửa đêm, Cao lão ngủ chạy trở về:
- Tôi đã đưa cảnh sát Bao tới bệnh viện, nói ra cũng kỳ lạ, tôi vừa chạy ra khỏi thôn không lâu, cô ấy liền tỉnh lại. Đã thế còn muốn trở về nữa chứ, tôi không đồng ý, với lại vừa hay có xe cứu thương tới, bác sĩ cưỡng ép bếch lên xe.
"Đi thì tốt, bớt lo."
Phương Chính thầm lẩm bẩm.
Cao lão ngũ nói:
- Đúng rồi, cảnh sát Bao còn nói muốn tôi đem Tịnh Tâm ra ngoài.
Hồng Hài nhi khẽ đảo hai mắt:
- Em không có việc gì, ra ngoài làm gì?
Cao lão ngũ gãi gãi đầu, cười hắc hắc:
- Cũng đúng...
Cứ như vậy, mấy người bắt đầu mắt lớn trừng mắt nhỏ, cẩn thận canh gác, mãi tới hừng đông cũng không thấy việc gì xảy ra.
Ngày thứ hai, lại một đội cảnh sát tới, thay cho hai người Lý Triệu, Cao lão ngũ cũng về nhà nghỉ ngơi.
- Sư phụ, việc này xử lý thế nào đây?
Hồng Hài nhi ngáp một cái, theo sau Phương Chính hỏi.
Phương Chính nhìn về phía chậu cơm ở xa xa:
- Đã không tìm thấy nguyên nhân ở đây, vậy chúng ta tới căn nguyên chi địa xem, vi sư tin tưởng, chắc chắn sẽ có câu trả lời.
- Đi chậu cơm?
Hồng Hài nhi có chút ngạc nhiên.
Phương Chính gật đầu nói:
- Không sai, đi chậu cơm!
- Tốt!
Hồng Hài nhi lập tức vui vẻ đồng ý, gia hỏa này rảnh rỗi đã lâu, vất vả lắm mới tìm được thứ có chút tính khiêu chiến, tự nhiên là vui vẻ. Còn cảm giác buồn ngủ? Nó là yêu vương, ngủ hay không vốn không có ý nghĩa quan trọng. Nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, hết thảy uể oải liền biến mất. Bình thường đi ngủ cũng chỉ là hưởng thụ, làm theo trào lưu mà thôi.
Hai người bắt nhịp với nhau, sau khi cáo từ, lại rời đi trong ánh mắt lưu luyến của trưởng thôn Tống.
Trong mắt trưởng thôn Tống, Bao Vũ Lạc bị tà khí làm hại, là do Phương Chính rời đi một lúc nên mới bị bại. Còn lúc Phương Chính trở về, hết thảy đều binh an vô sự. Điều này cũng nói rõ, Phương Chính có thể trấn trạch trừ tà... Mắt thấy tôn Đại Phật như thế, lòng tự nhiên thấp thỏm. Có điều hắn cũng biết, Phương Chính một đêm không ngủ, dù sao cũng để người ta nghỉ ngơi cho tốt. Chỉ có điều, trong sáng nay, không có Cao lão ngũ không sợ tà, không có Phật sống Phương Chính, vậy chỉ có thể trông cậy vào cảnh sát rồi.
----------------------
Phóng tác: xonevictory