Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 717

Chương 717: Đồ Đệ Này Của Tôi Có Bản Lĩnh

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 717: Đồ Đệ Này Của Tôi Có Bản Lĩnh

Nhìn hai đồng chí cảnh sát này, dù không đẹp trai, không uy vũ, sợ chết như trong phim. Nhưng trong mắt Phương Chính, họ càng đáng tôn kính hơn phim ảnh.

Sau đó ba người mồm năm miệng mười kể lại tình huống ngày hôm qua cho Phương Chính, tình huống cơ bản không khác những gì trưởng thôn Tống nói lắm, ba người đều cho rằng chuyện này có quỷ quái tác động, nếu không thực không thể giải thích được, vì sao đám gà vịt kia không chút động tĩnh, thậm chí không chút vết thương mà đã chết cả.

- Bất luận nó là thứ gì, có bần tăng ở đây, chỉ cần thứ kia tới, nhất định có thể biết được chân tướng! Coi như bần tăng không nhìn được, đồ đệ của bần tăng cũng có thể nhìn được.

Phương Chính nói với ba người.

Ba người nghe Phương Chính nói, biết Phương Chính muốn ở lại liền vui mừng. Dù sao, theo suy nghĩ của bọn hắn, chuyện này là quỷ quái gây nên, mà hòa thượng thì hẳn nên am hiểu bắt quỷ, trừ tà? Phương Chính ở đây, bọn hắn cũng yên tâm hơn không ít.

Thời gian từng chút trôi qua, trưởng thôn Tống đem cơm trưa tới cho mọi người, vốn là định mời mấy người vào thôn ăn, nhưng hai đồng chí cảnh sát có nhiệm vụ nên không rời vị trí được, chỉ có thể đem cơm ra tận ngoài cửa thôn.

Phương Chính cũng không đi, ở lại theo mấy người.

Qua giờ trữa, vẫn không có chút động tĩnh gì, nếu bắt buộc phải nói tới, vậy cũng chỉ có việc Bao Vũ Lạc hầm hừ đưa Hồng Hài nhi trở về, trước khi đi còn hung ác trừng Phương Chính một cái:

- Anh bỏ đói đứa nhỏ bao lâu vậy?

Sau đó vô cùng oán giận rời đi.

Chờ Bao Vũ Lạc đi rồi, Phương Chính mới gõ đầu Hồng Hài nhi:

- Con ăn bao nhiêu mà khiến người ta oán giận như vậy?

Hồng Hài nhi cười hắc hắc nói:

- Không ăn nhiều lắm, dù sao chỉ ăn tới khi trong ví của chị ấy không còn tiền nữa.

Phương Chính nghe xong, lập tức có chút tức giận, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, khiển trách:

- Tên ngốc này, trong ví có thể có bao nhiêu tiền được? Trong ví điện tử, ví điện tử liên kết với thẻ ngân hàng, trong thẻ nhất định còn tiền!

Hồng Hài nhi vốn đã chuẩn bị bị mắng, kết quả nghe Phương Chính nói như vậy, lập tức ngẩn cả người, sau đó khẽ trợn mắt, thầm nói: Sư phụ quả là người lòng dạ hẹp hòi, mỹ nữ mà cũng thù dai như thế... Sau này vẫn nên bớt chọc sư phụ thì hơn.

Đây chỉ là một khúc nhạc dạo, mặt trời từ từ ngả về tây, tổ ba người canh ở ngoài vốn có chút lười biếng cũng lập tức trở nên ngưng trọng.

Phương Chính nhìn Cao lão ngũ cùng hai đồng chí cảnh sát, biết bọn họ hẳn là có chút bận tâm cùng sợ hãi. Việc lần trước phát sinh lúc chạng vạng cùng đêm tối, nói cách khác, ban ngày hẳn là không vấn đề, nguy hiểm chân chính giờ mới tới.

Phương Chính liếc qua Hồng Hài nhi, Hồng Hài nhi thấp gộng nói:

- Sư phụ cứ yên tâm, nếu thực sự có ma quỷ gây chuyện, con nhất định bắt về làm sủng vật cho người chơi.

Phương Chính khẽ trợn mắt, tiểu gia hỏa không đứng đắn... Có điều, Hồng Hài nhi nói như thế, khiến Phương Chính cũng thả lỏng không ít. Mặc dù hắn có Nguyệt Bạch tăng y hộ thể, nhưng ba người bên cạnh đều chỉ là người thường, sau lưng còn có một đám thôn dân, hắn không thể không lo lắng.

Đúng lúc này, Bao Vũ Lạc chạy tới, một tay ôm lấy Hồng Hài nhi:

- Trời sắp tối rồi, đây là thời điểm nguy hiểm. Trẻ nhỏ không thể ở lại đây, để tôi đưa cậu bé này đi xa một chút.

Phương Chính nghe xong liền thầm bó tay, đây là đại sát khí của hắn, bây giờ Bao Vũ Lạc muốn mang đi? Nhưng đúng như Bao Vũ Lạc nói, dưới tình huống không biết Tịnh Tâm là Hồng Hài nhi, như vậy làm vậy đúng là vì tốt cho Hồng Hài nhi.

Hồng Hài nhi bất mãn nói:

- Em không đi, em muốn giúp sư phụ hàng yên phục ma!

Cốc~

Bao Vũ Lạc cốc cho Hồng Hài nhi một cái, nghiêm túc nói:

- Đừng làm loạn, đây không phải chuyện đùa. Sư phụ em có thể tự vệ hay không còn chưa biết, ngoan, đi cùng tỷ tỷ nào.

- Không đi! Sư phụ, người nói một câu a.

Hồng Hài nhi kêu lên.

Phương Chính nghĩ nghĩ, cuối cùng chắp tay:

- A Di Đà Phật, thí chủ, đồ đệ này của bần tăng có một chút bản lãnh, để nó ở lại đây đi.

- Có bản lãnh gì? Nó mới là đứa nhỏ mấy tuổi, có thể có bản lãnh gì? Hòa thượng, tôi kệ anh khoác lác với người khác thế nào, nhưng chém gió nhiều dễ dẫn tới bản thân cũng tin theo. Chuyện này tôi không thể đồng ý với anh được, trẻ nhỏ nhất định phải được đưa ra khỏi vùng nguy hiểm. Đám trưởng thôn Tống đang chờ rồi, chỉ cần Tịnh Tâm tới, lập tức sẽ lên xe tới thôn bên cạnh.

Bao Vũ Lạc nghiêm túc nói, vốn cho là Phương Chính chỉ là hòa thượng thích khoác lác, có chút hiềm nghi gạt người, kèm thêm chút hỗn đản ngược đãi trẻ nhỏ. Nhưng cô không nghĩ tới, hòa thượng này lại có thể để một đứa nhỏ lại chỗ nguy hiểm như vậy, hắn có còn là người, có còn có đầu óc hay không?

- Ồ? Trưởng thôn Tống muốn dẫn những người khác cùng rời đi?

Phương Chính sững sờ.

- Không thế thì sao? Anh cho rằng trưa nay tôi đi làm gì? Những người trong làng đều đã rời đi, trị an tạm thời do cảnh sát quản lý... Không nói nữa, tôi nhất định phải đem đứa nhỏ này đi.

Bao Vũ Lạc quả quyết.

Phương Chính lắc đầu nói:

- Đệ tử này của bần tăng nhất định phải ở lại, thí chủ, nếu cô có việc gì bận thì cứ đi làm đi.

- Anh...

Bao Vũ Lạc trừng mắt nhìn Phương Chính, cô thực muốn bổ đầu Phương Chính ra xem bên trong đến cùng có cái quỷ quái gì?

Phương Chính bình tĩnh nhìn Bao Vũ Lạc, chuyện lần này không thể coi thường, dù Phương Chính hắn có chút bản lãnh, nhưng bản lãnh lúc linh lúc không. Đương nhiên, nếu chọc Phương Chính hắn, phật châu trong tay hắn cũng không ăn chay, thời gian lâu như vậy, mười tám viên phật châu đã sớm tích đầy năng lượng, có thể sử dụng mười tám loại thần thông, đủ để san bằng hết thảy. Nhưng phật châu muốn khôi phục cũng không dễ, cho nên Phương Chính theo nguyên tắc có thể tiếp kiệm thì tiết kiệm, muốn Hồng Hài nhi ở lại. Còn về phía Bao Vũ Lạc có tức giận hay không, vậy có quna hệ gì với tên hòa thượng như hắn?

- Cảnh sát Bao, Phương Chính trụ trì là cao tắc đắc đạo, anh ấy nói như vậy nhất định là có ý riêng. Tôi nghe nói, có một số tà ma sợ nước tiểu đồng tử, không chừng tới lúc đó để Tịnh Tâm bung một cái, tà ma lập tức tiêu tan. Tôi nói đúng không, Phương Chính trụ trì?

Cao lão ngũ nhìn về phía Phương Chính.

Cảnh sát Lý ở bên thấy không khí hơi cứng lại, cũng hòa giải nói:

- Tiểu Bao, cô không phải người địa phương nên chưa hiểu khả năng của Phương Chính trụ trì. Tôi cảm thấy, có thể để đứa nhỏ ở lại. Nếu có tình huống khác thường, chúng tôi lập tức sẽ đem đứa nhỏ rời đi, nếu còn thực không được nữa, lúc đó tôi bọc hậu.

- Lý ca, đây không phải vấn đề ai bọc hậu, mà là...

Bao Vũ Lạc có chút gấp, Phương Chính có thể thấy được, Bao Vũ Lạc thực sự có lòng tốt, quan tâm trẻ nhỏ, nhưng việc này hắn không thể nhượng bộ, chuyện ở đây quá quỷ dị, sớm giải quyết thì bớt được mất nạn nhân. Đây là cứu người, là việc cứu rất nhiều người, há có thể kỳ kèo? Cho nên, chỉ có thể đắc tội với Bao Vũ Lạc này rồi.

------------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay