Chương 716: Đều Sợ
Phương Chính lúc này mới nhìn rõ, gia hỏa này lúc nãy căn bản đang ngồi, bây giờ đứng lên, lập tức như người khổng lồ! Phương Chính ước lượng, Cao lão ngủ này chí ít cũng phải cao hai mét mốt, hai người đứng cạnh cũng cao mét tám, nhưng đứng cạnh Cao lão ngũ vẫn trông như một đứa trẻ...
Hồng Hài nhi chẹp chẹp miệng:
- Đúng là cao như họ của hắn...
Bao Vũ Lạc phù phù cười thành tiếng:
- Đứa nhỏ này, rõ ràng mới có mấy tuổi, nhưng nói chuyện cứ như người lớn vậy. Ai dạy em thế?
Hồng Hài nhi lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Phương Chính.
Bao Vũ Lạc liếc qua Phương Chính, Phương Chính có chút ngẩng đầu lên:
- Cách dạy trẻ của bần tăng cũng tạm được?
Kết quả, Bao Vũ Lạc cười lạnh một tiếng:
- Đứa nhỏ ở độ tuổi này, dạy quá nhiều sẽ thành đốt cháy giai đoạn, không phải chuyện tốt.
Phương Chính nghe xong, lập tức bó tay, rõ ràng là nha đầu này nhìn hắn không thuận mắt, động tới hắn là lập tức đổi sắc. Huống chi, tên tiểu gia hỏa này là do Ngưu Ma vương, Thiết Phiến công chúa cùng một đám yêu quái dạy lớn, hắn mới tiếp nhận không đến một năm! Không đúng, đây không phải đứa nhỏ, tính tuổi thì làm lão tổ tông vẫn còn dư!
Đáng tiếc, lời này không thể nói ra, nếu không đoán chừng sẽ bị coi thành tên ngớ ngẩn.
Phương Chính không lên tiếng, Bao Vũ Lạc lại cho rằng là Phương Chính thừa nhận, thoáng có chút đắc ý.
Lúc này, Cao lão ngũ bước tới, cúi đầu nhìn hai người:
- Cảnh sát Bao, vừa rồi cô gọi tôi sao?
Bao Vũ Lạc cười nói:
- Không phải tôi tìm anh, là vị Pháp sư này tìm anh. Các anh tự nói chuyện nhé...
Nói xong, Bao Vũ Lạc cúi đầu hỏi Hồng Hài nhi:
- Tiểu gia hỏa, theo chị đi chơi không?
Hồng Hài nhi liếc qua nhìn Phương Chính, Phương Chính lại liếc qua nhìn Bao Vũ Lạc, nữ cảnh sát này có vẻ quyết tâm dẫn Hồng Hài nhi đi chơi, Phương Chính nghĩ nghĩ, để cô cảnh sát này ở lại cũng phiền, thế là quả quyết bán đồng đội:
- Tịnh Tâm, con đi theo thí chủ đi, chơi chán thì trở lại.
Hồng Hài nhi trợn trắng mắt, quả nhiên bị bán. Có điều, Hồng Hài nhi khẽ động, đáng yêu hỏi Bao Vũ Lạc:
- Tỷ tỷ, có đồ ăn ngon sao?
- Có, nhóc muốn ăn gì, chị mua cho.
Dù Bao Vũ Lạc bình thường giả nghiêm túc thế nào, cuối cùng thì vẫn chỉ là một cô gái mới hơn hai mươi tuổi, đối với đứa nhỏ đáng yêu như Hồng Hài nhi, hoàn toàn không có sức chống cự, cười ha hả nói.
- Bao ăn no a?
Hồng Hài nhi tiếp tục giả vờ đáng yêu.
- Bao!
Bao Vũ Lạc thầm nghĩ, một đứa nhỏ thì có thể ăn được bao nhiêu? Cho nên thoải mái đáp ứng.
Hồng Hài nhi nghe xong, lập tức vỗ vỗ tay kêu:
- Tốt quá, lúc vào thôn em thấy cửa thôn có mấy xe bán rong, chúng ta qua đó chơi đi.
- A... Được!
Bao Vũ Lạc nhìn Hồng Hài nhi phi thẳng, lập tức có cảm giác rơi vào ổ địch!
Bao Vũ Lạc cùng Hồng Hài nhi đi xa, Cao lão ngũ mới gãi gãi đầu, cười nói:
- Phương Chính trụ trì, sao anh lại tới đây?
Phương Chính cười nói:
- Bần tăng đã nghe việc của thôn, nếu không phải có cậu, trong làng đã có người chết rồi, bần tăng tới gặp anh hùng.
Cao lão ngũ nghe Phương Chính nói, lập tức đỏ bừng cả mặt, vội khoát tay:
- Đừng đừng, tôi có làm gì đâu, chẳng qua ỷ vào thân thể khỏe mạnh, khiêng mấy người về mà thôi. Chuyện này, nếu là người khác thì cũng sẽ đều làm vậy. Hơn nữa, danh xưng anh hùng quá vĩ đại, dành cho những đồng chí anh dũng hy sinh thôi...
Phương Chính lắc đầu nói:
- Anh hùng thì là anh hùng, lúc đó, ai biết được sẽ có chuyện gì, thí chủ có thể không chút do dự chạy tới, điều này đã nói rõ hết thảy. Hơn nữa, anh hùng, không chỉ riêng người hy sinh mới là anh hùng. Còn sống cũng là anh hùng.
Thấy Cao lão ngũ vẫn không dám nhận, Phương Chính cũng không tiếp tục nói vấn đề này nữa. Phương Chính cũng biết, đối với đại đa số thôn dân, anh hùng là chỉ những người hy sinh vì người khác. Nhưng trong mắt Phương Chính, anh hùng không chỉ thuộc về người hy sinh, người sống cũng có thể có danh xưng này. Anh hùng hy sinh cần được tưởng niệm niệm, anh hùng còn sống cần được tôn vinh.
Đổi chủ đề, Phương Chính hỏi:
- Có thể kể lại tỉ mỉ tình huống lúc cứu người cho bần tăng được không?
Cao lão ngũ cười khổ nói:
- Phương Chính trụ trì, nói thật, nếu là người khác hỏi, tôi cũng lười kể lại. Cả ngày hôm nay, tôi đã kể đi kể lại vấn đề này không biết bao nhiêu lần rồi. Đi, chúng ta qua bên kia nói...
Phương Chính vội gật đầu, Cao lão ngũ nói chuyện với hắn cứ phải cúi đầu, đối với Cao lão ngũ, thế đã quen rồi. Nhưng Phương Chính cũng phải ngẩng đầu, nếu phải làm thế cả tiếng đồng hồ, đoán chừng sẽ bị sái cổ mất.
Hai người bên cạnh là cảnh sát địa phương, thấy Phương Chính tới cũng vui vẻ nhiệt tình mời Phương Chính ngồi.
- Phương Chính trụ trì, anh tới rồi, thật tốt quá rồi.
Một tên cảnh sát hơi béo cười nói.
Phương Chính cũng cười theo:
- Cảnh sát Lý, xem anh nói kìa, bây giờ còn tin mấy chuyện này sao?
Cảnh sát Lý lắc đầu nói:
- Mặc dù tôi mặc một thân cảnh phục, nhưng tôi cũng là người lớn lên ở mảnh đất này, quanh năm ở trong thôn, tuy ngoài miệng nói không tin, nhưng trong lòng vẫn sợ hãi. Hơn nữa, mọi người đều nói chuyện này tà dị, gần đây, làm việc gì cũng muốn cầu bình an đã. Hơn nữa, cậu là cao tăng nổi danh nhất ở chỗ này rồi, cậu đến, những tà ma kia nhất định không dám làm loạn. Tôi cũng an tâm.
Một tên cảnh sát khác họ Triệu, cảnh sát Triệu cũng thở dài:
- Phương Chính trụ trì, hôm qua anh chưa tới, nếu hôm qua anh cũng tới, như vậy sẽ không thấy chúng tôi nói chuyện giật gân. Người kia nói ngã liền ngã... Chúng tôi dù là cảnh sát, nhưng cảnh sát thì cũng là người, nếu thực sự có vấn đề, cũng không thể thoát được. Mặc dù vốn đã xác định tùy thời có thể hy sinh, nhưng đối mặt với cái thứ không biết là cái gì này, lòng tôi vẫn có chút hoảng.
Cảnh sát Lý lại nói:
- Nói cái gì vậy, hy sinh hy seo cái gì? Chúng ta phải sống cho tốt.
Cảnh sát Triệu liên tục gật đầu:
- Đúng đúng đúng... Sống cho tốt.
Cao lão ngũ cũng gật đầu theo, đồng thời vỗ ngực:
- Các anh yên tâm, nếu có việc gì, tôi gánh phía trước.
- Gánh cái rắm, nếu thực có việc, anh thân cao chân dài, phải chạy nhanh đi trước. Lúc sau muốn cứu người, còn phải dựa vào anh nữa đó.
Cảnh sát Triệu cười mắng.
Phương Chính nói:
- Các vị thí chủ, không cần bi quan như vậy chứ?
- Phương Chính trụ trì, không phải chúng tôi bi quan, mà là chuyện này thực quỷ dị, hơn nữa thời gian phát sinh đều là sau lúc mặt trời lặn, căn bản không nhìn rõ chuyện gì xảy ra. Người thì đột nhiên ngã quỵ, chó gà thì không tiếng động, sáng sớm đã thấy chết hết... Bây giờ nhớ lại, toàn thân tôi còn đang run rẩy đây, tối qua, thứ kia giết hết tất cả gà vịt, ai biết được tối nay có giết người không?
Cao lão ngũ mặc dù cao lớn, nhưng vẫn lo lắng.
Cảnh sát Triệu cùng cảnh sát Lý nghe vậy, cũng thở dài một tiếng, chính như bọn hắn nói, cảnh sát cũng là người, cũng có người nhà, nếu có thể sống thì ai muốn chết? Thôn dân có thể đi lánh nạn, nhưng bọn họ mặc bộ quân phục trên người, chú định chỉ có thể ở lại đây, đối mặt với nguy hiểm không tên.
---------------
Phóng tác: xonevictory