Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 715

Chương 715: Ngươi Gọi Một Tiếng

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 715: Ngươi Gọi Một Tiếng

Trưởng thôn Tống thấy Phương Chính cười, mặc dù cười có chút bất đắc dĩ, nhưng vẫn tranh thủ hiệu quả nịnh nọt chưa hết, nói:

- Phương Chính trụ trì, cậu xem, bao giờ có thể làm lễ được?

Phương Chính cười nói:

- Không vội, chờ bần tăng điều tra rõ nguyên nhân, lúc đó làm lễ cũng không muộn. Nếu không, tự nhiên làm lễ, bần tăng cũng không biết làm gì.

Trưởng thôn Tống dù có chút bối rối, nhưng Phương Chính nói không sai, cũng chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu.

Phương Chính hỏi:

- Đúng rồi, lúc bần tăng tới, sao không thấy gà vịt trong thôn?

Lời này vừa nói ra, sắc mặt của trưởng thôn liền trở nên vô cùng khó coi, thở dài nhìn trời:

- Phương Chính trụ trì, cậu tới chậm một bước, tối qua, gà vịt ngan chó đề đã bị tà khí giết chết rồi.

- Cái gì?

Phương Chính cùng Vương Hữu Quý đồng thời giật mình, tà khí này lại quái dị vậy? Trong một đêm mà giết hết thảy gà vịt ngan chó?

Trưởng thôn Tống nói:

- Mặc dù không biết bọn nó chết thế nào, nhưng sáng nay mọi người cùng xác nhận, gà vịt ngan chó đều chết hết. Chỉ còn mấy còn mèo nằm rệp trên đầu tường, không sống không chết. Tựa như mặt đất có gì đó kinh khủng lắm vậy... Bây giờ người trong thôn đều rất bàng hoàng, không ít người đã chạy ra ngoài, ở tạm nhà người thân tránh nạn.

Phương Chính nhớ tới, lúc vào đúng là thấy đám mèo đều leo lên đầu tường, yên lặng nhìn bọn hắn, không động.

Càng nghe, Phương Chính càng thấy chuyện này quái dị.

Hồng Hài nhi cũng chau mày, nó làm yêu quái nhiều năm như vậy, nếu dùng thần thông thì không khó để đạt được hiệu quả này. Nhưng từ khi nó bước vào làng, vẫn luôn dùng cái mũi ngửi ngửi, nhưng không hề ngửi được mùi yêu quái! Còn tà khí, quỷ khí gì đó, cũng không thấy gì. Như vậy, việc ở thôn này, tám phần không có quan hệ gì với quỷ quái rồi.

Trưởng thôn Tống nói như vậy, mọi người đều khẽ rùng mình, da gà da vịt nổi lên, sống lưng như có hàn khí chạy dọc. Mấy thôn trưởng khác cũng đứng ngồi không yên, ra ngoài phơi nắng.

Mọi người hàn huyên một hồi, Phương Chính cũng không hiểu hơn được bao nhiêu, nói đi nói lại cũng chỉ có mấy việc. Mọi người ở đây đều là nông dân, cho nên cũng không theo đuổi kiến giải khoa học, ngược lại cũng không ít người tin tưởng Phương Chính, hỏi xem có phải yêu ma quấy phá hay không. Phương Chính tự nhiên lắc đầu phủ định, vậy mà mọi người lại không tin, len lén lại gần, nhỡ đâu Phương Chính có việc không tiện nói cho nhiều người biết thì sao.

Đối với việc này, Phương Chính cũng chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu...

Cuối cùng mọi người không cam lòng tản đi, tựa như Phương Chính phải thừa nhận là yêu ma quỷ quái mới khiến họ yên tâm vậy.

Rời khỏi hội trường thôn ủy, Vương Hữu Quý chuẩn bị trở về, Phương Chính lại không vội đi, cho nên để Vương Hữu Quý về trước.

Gọi Hồng Hài nhi theo, Phương Chính vừa ra khỏi cửa hội trường, đã nghe bên cạnh có người hỏi:

- Anh định thực sự làm lễ trừ tà?

Phương Chính sững sờ, quay đầu nhìn lại, đã thấy Bao Vũ Lạc khoanh tay trước ngực, tựa người bên tường cau mày nhìn hắn.

Phương Chính chắp hai tay:

- A Di Đà Phật, nếu bần tăng có năng lực giải quyết việc này, vậy làm lễ có làm sao. Nếu không giải quyết được, vậy đương nhiên sẽ không làm.

- Anh thông minh hơn tôi nghĩ, tôi từng gặp mấy vụ án đặc biệt, mấy tên hòa thượng giả chuyên làm lễ trừ tà tới tham dự. Chỉ có điều, bọn họ cũng rất thông minh, nơi nào có việc thì bọn họ đều qua nhìn, nói là có thể giải quyết, nhưng chậm chạp không làm. Lấy lý do điều tra để trì hoãn, đợi tới khi chuyên gia giải quyết, chân tướng rõ ràng, thậm chí giải quyết gần xong. Bọn họ mới đụng tới, làm lễ... Cuối cùng giải quyết xong, anh nói, đây là công lao của bọn họ làm lễ, hay là công lao của các chuyên gia?

Bao Vũ Lạc vừa nói, vừa áp sát tới trước mặt Phương Chính, ánh mắt sắc bén, ngữ khí dọa người, dù là đang kể lại, hỏi cái nhìn, nhưng trong giọng nói đã biểu đạt ró ý đồ: Trò xiếc của anh không qua mắt được tôi đâu, đừng có diễn nữa! Tránh cho tới lúc bị vạch trần, mất hết mặt mũi thì lại quê.

Phương Chính không nghĩ tới, Bao Vũ Lạc lại nói nhiều như vậy, chắp hai tay lại, mỉm cười nói:

- Việc này đương nhiên là công lao của các chuyên gia, lừa đảo chung quy là lừa đảo, lừa được một lần chứ không lừa được cả đời.

- Đúng vậy, cuối cùng bọn họ đều bị phạt hành chính. Quên nói cho anh biết, vụ án này là do tự tay tôi làm!

Bao Vũ Lạc nói xong, thâm trường nhìn Phương Chính nói:

- Hiện tại, anh còn muốn làm lễ sao?

Phương Chính ngửa đầu nhìn trời:

- Ban đầu bần tăng không có ý định làm lễ, nhưng nghe thí chủ nói như vậy, xem ra đúng là nên làm mới được.

- Ồ? Anh thực muốn làm?

Bao Vũ Lạc híp mắt, tựa như nhìn con mồi.

Phương Chính cười nói:

- Tâm chính, thân chính, có gì không dám?

- Ồ? Làm lúc nào? Tôi muốn xem.

Bao Vũ Lạc hỏi.

- Thời cơ chín muồi tự sẽ rõ. Thí chủ, cô đã hỏi xong chưa? Bần tăng cũng có một vấn đề muốn hỏi.

Phương Chính nói.

- Tôi hỏi xong rồi, anh muốn biết điều gì?

Bao Vũ Lạc cũng không bức bách Phương Chính, ngược lại nghiêm mặt hỏi.

Phương Chính nói:

- Xin hỏi lão ngũ nhà họ Cao ở đâu? Bần tăng có thể gặp đối phương được không?

- Anh muốn gặp hắn?

Bao Vũ Lạc sững sờ, sau đó cười nói:

- Anh muốn điều tra sao?

Lời này vừa nói ra, Bao Vũ Lạc cũng tự lắc đầu, một tên hòa thượng đi tra án, sao có thể?

Phương Chính nghiêm mặt nói:

- Lễ của bần tăng không giống người khác, bần tăng thích bốc thuốc đúng bệnh, trước khi biết rõ, há có thể tùy tiện làm lễ, lừa người?

- Lời này tôi nghe nhiều rồi, người anh muốn tìm ở ngay trên giao lộ. Người cao nhất là hắn anh... Được rồi, để tôi dẫn anh đi.

Bao Vũ Lạc lắc đầu, đi trước dẫn đường cho Phương Chính.

Đi sau lưng Bao Vũ Lạc, Hồng Hài nhi khẽ quơ nắm đấm, Phương Chính cười cười.

Đối với Bao Vũ Lạc, Phương Chính cũng không tức giận, có thể thấy được, Bao Vũ Lạc cũng là người chính trực, trọng nghĩa, có điều tính cách hơi cực đoan. Loại người này không phải người xấu, nhưng lại dễ biến lòng tốt thành chuyện xấu.

Có điều bèo nước gặp nhau, Phương Chính cũng không thể nói gì thêm, mở một mắt, nhắm một mắt mặc kệ.

Đến cửa thôn, Phương Chính đưa mắt nhìn sang, quả thật là thấy hai cái bàn lớn ngăn ở giữa đường, bên cạnh có ba người đang đứng, liếc mắt nhìn qua, không thấy cái đầu của mấy người có gì khác nhau.

Hồng Hài nhi thầm nói:

- Cao như nhau, ai là Cao lão ngũ?

- Cao như nhau a? Nhóc thử gọi một tiếng xem.

Có vẻ Bao Vũ Lạc chỉ có ý kiến với Phương Chính, còn đối với Hồng Hài nhi thì là thích thực sự. Sắc mặt thực như thời tiết đông bắc, thay đổi thất thường.

Hồng Hài nhi nghe xong, lập tức hô:

- Cao lão ngũ!

- Ai!

Đối diện, lập tức có người ứng tiếng, Phương Chính, Hồng Hài nhi quay đầu nhìn sang, chỉ thất một trong ba người bắt đầu cao lên, càng lúc càng cao...

-------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay