Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 714

Chương 714: Mê Tí

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 714: Mê Tí

Tác dụng của việc làm lễ, cơ bản là để xung hỷ, cho người ta một ám chỉ về mặt tinh thần, bỏ gánh nặng mà tiến lên. Lúc này, rất nhiều người còn không biết, thành công là do bản thân, chứ không phải do lễ, không phải do cao tăng.

Đương nhiên, không phải là cao tăng không bỏ sức gì, lễ hợp cách cũng không phải dễ, còn phải có khuyên bảo đúng cách, mượn uy vọng, tu hành của bản thân làm cơ sở. Nếu không, sao người ta tin tưởng ngươi?

Cho nên, cái này quy công cho cao tăng cũng không sai. Một số lúc, nói thẳng ra không phải việc tốt.

Trưởng thôn Tống nói:

- Phương Chính trụ trì, cậu thấy thế nào?

Đúng lúc này, một bóng người đi tới, vừa tới liền ngắt lời trưởng thôn Tống:

- Tôi phản đối!

Sau đó nhìn ra cửa sổ, thầm nói:

- Khói thuốc hun chết tôi mất.

Phương Chính theo tiếng nhìn lại, phát hiện một nữ cảnh sát xuất hiện ngoài cửa vào, dung mạo nữ cảnh sát này không tính là diễm lệ, nhưng biểu lộ trang nghiêm, một thân cảnh phục khiến cô càng thêm tinh thần.

- Ha ha, cảnh sát Bao, cô không chịu được mùi thuốc thì sao không nói sớm? Chúng tôi còn nghĩ cô không để ý đây. Thực sự làm khó cho cô, ở đây hút thuốc thụ động cả tiếng đồng hồ.

Trưởng thôn Tống lúng túng nói.

Cảnh sát Bao lắc đầu:

- Tôi cũng không yếu đuối như vậy, mấy đồng chí ở văn phòng cũng đều là người nghiện thuốc, mỗi lần phá án cũng hút không ít. Đương nhiên, có thể không phải hút thuốc thụ động là tốt nhất. Chúng ta nói chuyện chính đi, tôi không đồng ý mời bất cứ tăng nhân nào làm lễ. Bây giờ đã là thời đại nào rồi, còn đi tin làm lễ mới cả mời thầy? Chư vị ở đây đều là cán bộ thôn, theo lý mà nói, không nên đầu têu những thứ mê tín dị đoan này.

Lời vừa ra, không ít người trong hội trường trở nên lúng túng.

Phương Chính cũng không quan tâm, vì hắn cũng cổ vũ không mê tín. Chỉ có điều, đem hắn chia vào hàng ngũ mê tín, vậy không khỏi khiến hắn có chút khó chịu. Hắn mê tín sao? Thứ hắn nói đều là thực, tâm niệm cùng với mê tín là hay việc khác nhau. Huống chi, bên cạnh hắn còn có một đầu Đại Yêu, trong cơ thể còn có một cái Hệ thống luôn muốn hắn thành Phật thành Tổ. Lúc đó coi như lời hắn nói có là mê tín, thì cũng không phải mê tín nữa. Đương nhiên, đây chỉ giới hạn với bản thân hắn mà thôi. Cho dù như thế, Phương Chính vẫn cảm thấy, có việc thì cầu mình hơn cầu người, cho nên hắn cũng không cổ vũ mọi người cầu thần bái phật, nhưng cũng không muốn bị người nói thành mê tín dị đoan... Không vui!

Có điều Phương Chính nghĩ lại, nhìn một thân cảnh phục của đối phương, suy nghĩ cũng thoáng hơn. Công việc của người ta quyết định người ta không thể tin theo cái này, cho nên tranh luận không có nghĩa gì hết.

Phương Chính rộng lượng, nhưng Hồng Hài nhi lại hẹp hòi, lập tức không vui nói:

- Vì sao nói là mê tín dị đoan? Tổ tông nghiên cứu để lại bao nhiêu thứ có giá trị, đến bây giờ khoa học không nghiên cứu nổi thì nói là mê tín? Buồn cười, truyền thừa mấy ngàn năm, đó cũng là kinh nghiệm sinh tồn được tổng kế. Chó bị bệnh ăn thảo dược, nhưng cô thử hỏi chó xem, nó có biết công thức hóa học của thảo dược là gì không, nó biết cái đếch gì được?!

Phương Chính nghe xong, sững sờ, đây không phải lời hắn nói với Hồng Hài nhi sao? Tiểu tử này thế mà nhớ kỹ, bây giờ lấy ra phản bác. Thế là Phương Chính không chút khách khí, bắn tới một ánh mắt hung ác, tựa như đang răn dạy. Nhưng trong âm thầm, bí mật giơ cho Hồng Hài nhi một ngón cái.

Hồng Hài nhi lập tức vui vẻ...

Cảnh sát Bao nghe xong, lập tức không vui, đang muốn phản bác, đột nhiên thấy người nói là một tiểu hòa thượng, khuôn mặt căng cứng lập tức biến mất, cười nói:

- Em nhỏ, lời này em nghe ai nói vậy? Đạo lý thì như thế. Nhưng mê tín dị đoan mà chị nói khác với thứ em nói. Chị nhắc tới mê tín dị đoan thực sự... Ai, nói với em cũng không rõ được.

Cảnh sát Bao cũng không tức giận với Hồng Hài nhi, lại hơi ngửa đầu, nhìn về phía Phương Chính, ánh mắt từ hòa ái dễ gần biến thành sắc bén như đao:

- Vị Pháp sư này, tôi không hiểu việc của người xuất gia các anh. Nhưng công việc của tôi chú định khiến tôi không thể tin anh, xin thứ lỗi.

Phương Chính chắp hai tay:

- A Di Đà Phật.

Nghe cảnh sát Bao nói như vậy, các trưởng thôn có chút không vui, dù là trưởng thôn Hồng Nham thô cũng nhíu chặt lông mày.

Phương Chính tuy không có quan hệ nhiều với Hồng Nham thôn, người Hồng Nham thôn là fan của Hồng Nham tự. Nhưng Phương Chính là người mà Hồng Nham thiền sư cũng tôn kính, hơn nữa Phương Chính cũng đã làm rất nhiều việc tốt, mười dặm tám thôn có không ít người nhận ân huệ của hắn. Bây giờ bị người ta chê trách ngay trước mặt như thế, vui vẻ được mới lạ.

Vương Hữu Quý càng không vui, đang muốn nói giúp Phương Chính.

Đã nghe trưởng thôn Tống nói:

- Cảnh sát Bao, việc này chúng tôi hiểu rõ, thực sự rất quái dị. Cô đừng thấy Phương Chính trụ trì trẻ tuổi, nhưng cậu ấy là Đại sư nổi danh ở chỗ chúng tôi, là Đại sư có bản lãnh thực sự! Tôi cảm thấy, dù sao cảnh sát các cô cũng tạm không có biện pháp gì. Chuyên gia cũng phải mất mấy ngày nữa mới tới, không bằng cứ để Phương Chính trụ trì thử một chút, chẳng may được thì sao?

Cảnh sát Bao nhìn qua Phương Chính, lại nhìn bộ dạng đầy tín nhiệm của các thôn dân, khẽ nhíu mày lại. Cô thực không nghĩ nổi, hòa thượng trẻ tuổi này dùng cách gì mà có thể khiến những trưởng thôn ở đây tin phục đến thế. Bao Vũ Lạc nhìn thế nào, cũng không thấy trên người Phương Chính có khí chất Đại sư, chí ít so với những cao tăng đắc đạo mà cô biết, Phương Chính thực kém quá xa. Mặc dù hòa thượng này thực đẹp trai, khí chất cũng rất tường hòa, nhưng nói là có đạo hạnh, Bao Vũ Lạc thực không tin. Lắc lắc đầu, Bao Vũ Lạc đi ra ngoài. Vừa rồi phản đối, đó chỉ là ý kiến của riêng cô, còn thôn có tổ chức làm lễ hay không, cô thực không có quyền hạn quyết định.

- Phương Chính trụ trì, cậu đừng thấy lạ, cảnh sát Bao là người tốt, từ lúc tới đã giúp mọi người không ít việc.

Trưởng thôn Tống sợ Phương Chính vì Bao Vũ Lạc mà không vui, tranh thủ giải thích.

Phương Chính lắc đầu nói:

- A Di Đà Phật, không có việc gì. Ý của thí chủ Bao thế nào, bần tăng cũng hiểu, bản thân thí chủ ấy cũng không có ác ý.

- Trụ trì hiểu được thì thật tốt, nghe nói vị cảnh sát Bao này từ ngoài tới, mới công tác không bao lâu, cũng chưa hiểu về chúng ta. Nếu là cảnh sát bản địa, nào có ai không biết năng lực của Phương Chính trụ trì, ha ha...

Trưởng thôn Tống thuận thế nịnh Phương Chính.

Phương Chính cũng bất đắc dĩ cười cười, hắn cũng chưa tiếp xúc nhiều với cảnh sát, mặc dù tự tin bản thân có chút danh tiếng, nhưng nếu nói tất cả các cảnh sát đều tin hắn, vậy đánh chết hắn cũng không tin. Nhiều nhất, cảnh sát cũng chỉ nghĩ hắn là hòa thượng tốt, có chút năng lực, chứ tuyệt không thể tôn sùng như các thôn dân.

-------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay