Chương 713: Tuyết Thôn Chi Mê
Hồng Hài nhi cười hắc hắc nói:
- Đã lâu như vậy con chưa được xuất thủ. Nếu thực có tà ma quấy phá, con cũng có thể thoải mái đánh một phen! Ai nha, càng nói càng kích động, trường thương của con đã đói khát khó nhịn.
Bốp~
Phương Chính lập tức tặng cho Hồng Hài nhi một cái cốc:
- Xem con kìa, kiềm chế lại đi. Chuyện này hẳn là không có quan hệ gì với tà ma, có điều phải đi xem cụ thể mới được.
- Cũng đúng.
Hồng Hài nhi nghĩ tới hoàn cảnh của thế giới này, lập tức có chút ỉu xìu, có điều vẫn có chútchờ mong nho nhỏ. Thế giới lớn như vậy, chẳng may có nơi nào thích hợp để sinh dưỡng yêu ma thì sao? Vẫn có chút kích động nhỏ a...
Mang theo Hồng Hài nhi xuống núi, Phương Chính liền thấy Vương Hữu Quý chuẩn bị ra ngoài, hỏi một chút mới biết, Vương Hữu Quý lo chuyện bên Tuyết thôn, dự định tới xem cặn kẽ. Tối thiếu cũng phải tìm hiểu được chút gì đó, cho an tâm.
Phương Chính nghe xong, lập tức lên xe máy của Vương Hữu Quý, thẳng tới Tuyết thôn.
Tuyết thôn là thôn gần với chậu cơm nhất, cũng là thôn có nhiều người ra ngoài bị hôn mê nhất.
Đợi tới khi Phương Chính tới, Phương Chính phát hiện, cửa thôn có không ít xe, xe máy, xe kéo, xe con...
Vương Hữu Quý nói:
- Ha ha, mấy cái xe này đều là của những thôn gần đây. Xem ra việc ở Tuyết thôn đã dọa mọi người không nhẹ, đều chạy tới đây để thu thập tin tức rồi.
Phương Chính nói:
- Thiếu chút nữa thì chết người, cũng khó trách bọn họ khẩn trương.
Vương Hữu Quý thở dài nói:
- Đúng vậy, đã bao năm bình an vô sự, đột nhiên xuất hiện chuyện như thế, là ai cũng không thể bỏ mặc được? Đi thôi, vào xem thế nào, hẳn là mọi người đang ở thôn ủy rồi.
Bước vào trong thôn, Phương Chính mới phát hiện cảnh tượng kỳ quái, trong thôn không hề có tiếng chó sủa, ngay cả gà vịt ngan ngỗng cũng không thấy một con. Ngược lại, trên đầu tường lại có mấy con mèo rất dễ thấy.
Phương Chính đem nghi vấn hỏi Vương Hữu Quý, Vương Hữu Quý cũng buồn bực:
- Đúng là kỳ quái, lần trước tới đây thấy không ít chó, thậm chí tôi còn suýt bị cắn một cái đấy. Chẳng lẽ sợ tà khí đả thương, cho nên nhốt lại rồi?
Phương Chính chau mày, hắn cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy.
Đến Thôn ủy, quả nhiên thấy một đám người ngồi ở trong, một cửa phòng mở ra, khói thuốc bốc ra mù mịt, kém chút hun cho Phương Chính ngất đi.
Hồng Hài nhi che miệng, thầm nói:
- Những người này nghiện thuốc...
Phương Chính cốc cho Hồng Hài nhi một cái, lúc này Hồng Hài nhi mới không dám tiếp tục phàn nàn,
Mặc dù hút thuốc có hại cho sức khỏe, thậm chí hút thuốc nơi đông người là hành vi không văn minh.
Nhưng nói trước mặt người ta như vậy thì cũng không nên.
Nhưng lúc này, một thanh âm từ trong phòng truyền tới:
- Nghe bạn nhỏ ở ngoài nói gì chưa? Đều dập thuốc đi, bình thường các anh cũng có hút nhiều vậy đâu, sao? Chỉ chút tà khí đó đã biết các anh thành người nghiện thuốc hết rồi sao?
- Trưởng thôn Tống, chúng ta hút thuốc để giải tỏa áp lực thôi a. Xem anh nói kìa, vậy thì không hút nữa.
Một trung niên mặc áo sơ mi lam cười khổ, thuận tay dập điếu thuốc.
Những người khác cũng làm theo.
Phương Chính chắp tay:
- A Di Đà Phật, đa tạ các vị thí chủ, bần tăng quấy rầy.
- Phương Chính trụ trì, không cần cảm ơn, mau mau vào ngồi. Ai ngồi cạnh cửa sổ thì mở cửa ra, cho bay bớt khói.
Trưởng thôn Tống cười nói, mấy thanh niên ngồi cạnh cửa lập tức ra đẩy cửa. Gió thu thuận thế mà vào, mang theo cái lạnh của mùa thu, khiến mọi người rùng mình thanh tỉnh hơn không ít. Cũng thuận theo gió thu, không khí trong phòng cũng tốt hơn nhiều.
Phương Chính chào hỏi mọi người, Vương Hữu Quý cũng không khách sáo, trực tiếp đặt mông ngồi xuống, Phương Chính ngồi cạnh Vương Hữu Quý, mọi người cũng không chia chủ thứ, tiện đâu ngồi đó.
- Trưởng thôn Tống, thôn các anh có chuyện gì vậy? Cấp trên có chỉ đạo gì không?
Vương Hữu Quý vào thẳng vấn đề.
Trưởng thôn Tống nghe Vương Hữu Quý hỏi, mặt như mướp đắng:
- Đừng nói nữa, nói càng nhiều thì lại càng hoảng. Chuyện này bắt đầu từ hôm qua, cũng không biết là có việc gì, tiểu tử nhà lão Vương lên núi hái quả, lúc về gần tới cửa thôn, đột nhiên té xỉu, Lý Tứ ở trong làng chạy ra cứu người, vừa mới tới bên cạnh đã ngất theo. Chuyện cụ thể thế nào thì không ai biết. Nhưng lúc lão ngũ nhà họ Cao chạy tới, lại không có việc gì, thuận lợi cứu người. Nhưng bản thân hắn cũng không biết có chuyện gì xảy ra, chỉ nói là lúc ôm người dậy, có chút choáng đầu, nhưng đứng dậy là hết. Nhưng cái này thì có gì bất thường đâu? Người bình thường đột nhiên đứng dậy, huyết áp không theo kịp mà đột nhiên choáng đầu. Tôi đã hỏi qua, không chỉ thôn chúng ta, mà Đại Nhâm thôn, Quách Gia thôn đều có người ngất xỉu trên đường.
- Đại Nham thôn, Quách Gia thôn?
Phương Chính khẽ nhíu mày, hỏi:
- Nếu bần tăng nhớ không nhầm, mấy thôn này đều có một con đường lên núi? Chẳng lẽ những người kia té xỉu ở trên đường này?
- Đúng vậy, cho nên chúng tôi mới hoài nghi là tà khí ở chậu cơm tràn ra ngoài, hoặc có gì đó không sạch sẽ chạy ra ngoài. Nếu không sao lại trùng hợp như vậy?
Trưởng thôn Tống nói.
Phương Chính nói:
- Chuyện xảy ra như vậy, chưa có lực lượng chức năng tới hỏi thăm sao?
- Có, người của bệnh viện, công an đều tới, kết quả cũng không điều tra được gì. Đồng chí chủ tịch huyện cũng mới báo cáo lên trên, bên trên đang cử chuyên gia tới điều tra, hiện tại cảnh sát đang dẫn theo cảnh khuyển tuần tra ở ngoài. Đường lên núi đã bị phong tỏa, không ai được đi vào.
Trưởng thôn Tống mặt như mướp đắng.
Nói tới đây, vị trung niên đầu tiên hưởng ứng dập thuốc lúc trước, trưởng thôn Quách Gia thôn cũng nói:
- Tôi cảm thấy chuyện này nhất định là có quan hệ với tà ma. Hay là, Phương Chính trụ trì, cậu làm lễ trừ tà cho chúng tôi được không?
Lời này vừa nói, không ít trưởng thôn đều động tâm, nhìn chằm chằm sang Phương Chính.
Trưởng thôn Hồng Nham thôn nói:
- Tôi thì không cần, thôn tôi mời cao tăng Hồng Nham tự xuống làm lễ rồi.
Phương Chính cười cười, không để ý. Làm lễ đúng là việc mà không ít chùa chiền làm cho người bên ngoài, cũng là cách kiếm thêm thu nhập. Có điều, chuyện này linh hay không linh, khó mà nói...
Phương Chính từng hỏi Nhất Chỉ thiền sư, cái gì là lễ. Lễ có tác dụng thực không?
Nhất Chỉ thiền sư chỉ cười cười:
- Linh, cũng không linh, lễ vì người mà khác biệt.
Nhưng Phương Chính lại hỉ tiếp, Nhất Chỉ thiền sư cũng không nói thêm, chỉ nói, chờ hắn trưởng thành, xem nhiều nghe nhiều, sẽ hiểu. Bây giờ nghĩ lại, cũng như khai quang, đều là một loại tinh thần tín ngưỡng. Trạng thái tinh thần, thái độ bản thân sẽ quyết định tới tương lai may hay dở, chuyện này rất huyền ảo, nhưng lại thường thường như thế. Càng may mắn, tâm thái càng tốt, càng có động lực, càng sẽ cố gắng, sau đó lấy được càng nhiều thành tích tốt... Còn càng không may, tâm tình càng nóng vội, không hứng thú làm gì, hơi không hài lòng liền cho rằng bản thân đen, tỵ húy các thứ, cuối cùng bỏ qua cơ hội...
---------------
Phóng tác: xonevictory