Chương 712: Xảy Ra Chuyện Rồi
Phương Chính nghe xong, cũng có chút động tâm, nhưng nghĩ lại lại từ bỏ, hỏi ngược lại:
- Sau khi giải được câu đố thì sao?
- Giải được câu đố thì có thể khai phát du lịch, có người tới, vậy thôn dân phụ cận có thể kiếm được tiền a?
Hồng Hài nhi nói với vẻ đương nhiên là thế.
Phương Chính cười ha ha, nhìn về phía Độc lang, hỏi:
- Tịnh Pháp, con thấy việc này thế nào?
Độc lang ngáp một cái:
- Từ lúc nhỏ, con coi Đại sơn là cả thế giới. Sau khi trưởng thành, phát hiện Đại sơn nhỏ đi, khu săn bắn của chúng con xuất hiện rất nhiều quái vật hai chân, giết sói, mổ lợn rừng, giết thỏ con... Con mồi cơ bản đều bị càn quét. Thậm chí sói trong tộc cũng chết không ít, chúng con phải chạy vào núi sâu. Nhưng, núi ngày càng bị thu nhỏ lại...
Nói tới đây, Độc lang hơi ngửa đầu:
- Không gian cho động vật hoang dã ngày càng nhỏ, để lại một mảnh thì tốt một mảnh đi, trên đời này, không chỉ có con người mới cần sinh tồn.
Độc lang vừa nói, Phương Chính liền kinh ngạc, không nghĩ tới, tên ngốc này lại có lúc có giác ngộ cao như vậy!
Lúc này, con khỉ cũng nói:
- Con cũng tán thành ý kiến của sư huynh, trước kia sản vật trên Bạch Vân sơn rất phong phú. Các loại quả dại ăn bao no. Nhưng sau khi con người lên núi, quả vừa mới chín liền bị bọn họ hái sạch, rất nhiều khỉ con vì không có đồ ăn mà chết đói, hoặc không tích đủ mỡ mà không thể chống qua mùa đông. Lúc ấy con cũng không có cách nào khác, mới phải chạy vào Bạch Vân tự trộm đồ... Nếu như có thể, vẫn nên giữ lại hoang sơ cho nơi đó đi. Con người đã chiếm được những vùng đất tốt nhất trên thế gian, không cần thiết đuổi tận giết tuyệt.
Con sóc giơ móng vuốt:
- Đúng đúng đúng... Hiện còn có người vào Thông Thiên sơn mạch để nhặt hạt thông a, trước kia con có thể tùy tiện vào nhặt một túi, giờ muốn ăn hạt thông thì phải chạy vào thật sâu... Hơi chút là gặp rắn, còn phải chạy trốn nữa, mệt chết con mất.
Nghe những lời này, Phương Chính nhìn về phía Hồng Hài nhi:
- Bây giờ con còn cảm thấy giải được câu đố, khai phá du lịch là tích đức làm thiện hay không?
Hồng Hài nhi yên lặng, có điều vẫn vì mì sợi của bản thân, nói cứng:
- Khai... Khai phá du lịch cũng không có nghĩa là đuổi động vật hoang dã đi. Không phải có những nơi làm du lịch nguyên sinh sao? Còn nữa... Không giải đáp bí mật này, chẳng lẽ cứ nhìn người chạy vào đó chịu chết?
Phương Chính vỗ vỗ đầu Hồng Hài nhi:
- Một khi khai phá, bất kể có phải là du lịch nguyên sinh hay không, có loài người tham dự vào, thế giới động vật sẽ bị đảo loạn. Còn việc người chết, chúng ta không quản được, giờ, đã có nhà nước ra mặt cấm vào đó. Chẳng lẽ lực lượng của chúng ta còn lớn hơn cả quốc gia? Nghe Đàm thí chủ nói, hai năm gần đây đã không còn người nào tới chịu chết. Đi thôi, đừng buồn lo vô cớ, lúc này, không bằng gánh thêm hai thùng nước lên.
Đuổi Hồng Hài nhi đi, Phương Chính tiếp tục an tâm đọc kinh, triệt để buông bỏ chuyện chậu cơm.
Hai ngày nhanh chóng trôi qua, tính toán thời gian đã đủ bốn ngày, Phương Chính bò lên phật vạc, nhìn cải trắng bên trong đã bị ép ra không ít nước, nhưng nước này còn chưa đủ bao phủ hết cải trắng. Thế là Phương Chính đổ thêm Vô Căn tịnh thủy vào trong, kiểm tra độ mặn nhạt, sau đó mới vỗ vỗ tay trở về đọc kinh.
Vừa mới đọc được một lúc, tiếng bước chân ầm ầm truyền đến. Phương Chính ngẩng đầu nhìn ra, đã thấy Đàm Cử Quốc, Vương Hữu Quý ngưng trọng đi tới, sau khi chào hỏi, lập tức bước vào Phật đường lễ phật. Nhìn bộ dạng hai người, có vẻ như là đã có chuyện gì đó, với tâm tính của hai người mà cũng không nhịn được lên lễ phật cầu an.
Chờ hai người lễ phật xong, Phương Chính mới tới hỏi:
- Hai vị thí chủ, có chuyện gì xảy ra vậy?
Đàm Cử Quốc thở dài:
- Đúng là có chuyện, bên chậu cơm kia có chuyện lớn rồi.
- Ừm?
Phương Chính nghi ngờ hỏi:
- Không phải đã phong tỏa khu vực này sao? Chẳng lẽ có người lén đi vào?
- Không phải, chuyện này rất cổ quái.
Sắc mặt Vương Hữu Quý ngưng lại:
- Không có người vào trong... Nhưng các thôn dân tới phạm vi cách hai dặm đột nhiên ngất đi. Lúc đầu không biết là có vấn đề gì, cho nên mọi người chạy tới cứu viện, nhưng một người tới thì thêm một người ngất. Cũng không biết là có vấn đề gì... Nhắc tới cũng lạ, lão ngũ nhà họ Cao chạy tới thì lại không sao, hắn đem ba người bị ngất đi kia khiêng ra, hiện ba người kia còn đang nằm trong viện, tuy không nguy hiểm tính mạng, nhưng lại khiến lòng người bàng hoàng. Có người nói, có yêu quái từ trong chậu cơm ra ngoài ăn thịt người. Cũng có người nói, tà khí trong đó tiết ra, chỉ có người có dương khí, chính khí viên mãn mới không bị xâm hại.
Phương Chính nghe xong, hai mắt khẽ trợn, lòng thầm nói: "Nói bậy!"
Nhưng Phương Chính cũng không nói ra, hắn không tin vì hắn hiểu phật lý, cũng biết hoàn cảnh thế nào mới có thể sinh quỷ quái, với hoàn cảnh của trái đất này, dù là đem quỷ quái từ nơi khác tới, đoán chừng cũng sẽ bị thoái hóa thành dã thú bình thường. Trừ phi đạt tới trình độ đại yêu như Hồng Hài nhi, nếu không Sơn dã quỷ quái không chịu được hoàn cảnh ảnh hưởng. Cũng như con người, tới nơi mà không khí loãng, thiếu ôxi, vậy chuyện tử vong cũng chỉ là chuyện sớm muộn...
Có điều, Phương Chính cũng không thể nói với hai người Đàm Cử Quốc, chỉ chắp tay nói:
- A Di Đà Phật, hai vị thí chủ sợ tà khí kia lan tới Nhất Chỉ thôn?
Vương Hữu Quý thở dài:
- Đúng là có chút sợ, hai ngày nay đã có mấy người dính, thôn dân đều đề cao cảnh giác. Giờ lão ngũ Cao gia trở thành thượng khách, thôn nào cũng muốn mời hắn tới tọa trận. Nhất Chỉ thôn chúng ta tuy cách nơi kia khá xa, nhưng vẫn cần cẩn thận một chút. Trai tráng thôn ta lúc này đang tùy thời chờ lệnh... Không biết ai có thể không sợ tà khí như lão ngũ Cao gia kia không. Ai, không đúng, Phương Chính trụ trì, cậu không sợ tà khí chứ?
Phương Chính cười nói:
- Thí chủ yên tâm, nếu thực sự có tà khí tới, bần tăng tự sẽ xuất thủ.
Nghe Phương Chính nói thế, Vương Hữu Quý lập tức thở nhẹ một hơi, cười nói:
- Cũng đúng, thôn chúng ta có trụ trì cậu ở đây, còn sợ gì nữa chứ. Huống chi, thôn chúng ta cách Thông Thiên sơn mạch cũng xa, tà khí có mạnh cũng khó mà trèo đèo lội suối đến tìm chúng ta được?
Phương Chính gật đầu nói phải, sau đó tiễn Vương Hữu Quý cùng Đàm Cử Quốc đi.
- Sư phụ, chuyện đã vậy rồi, chúng ta còn không xuất thủ sao?
Hồng Hài nhi có chút hưng phấn.
Phương Chính liếc mắt nhìn sang:
- Con hưng phấn vậy làm gì?
-------------------
Phóng tác: xonevictory