Chương 711: Tử Vong Chi Địa
Tống Nhị Cẩu nhìn Hồng Hài nhi với ánh mắt nhìn quái vật, thầm nói:
- Đứa nhỏ này, giọng thật lớn...
Hắn nào biết, Hồng Hài nhi vốn là tiểu quái vật, tiểu yêu vương, giọng như vậy là còn có thể tính là nhỏ.
Theo tiếng hống của Hồng Hài nhi, mọi người đều bỏ đi ngại ngùng trong lòng, tới tấp hô lớn.
Độc lang cũng phát tiếng tru dài, con khỉ hú bằng giọng điệu đặc biệt của loài khỉ, chỉ có con sóc...
Con sóc nhăn nhó nhìn Phương Chính, hỏi:
- Sư phụ, hô thế nào vậy?
- Con không biết hô sao?
Phương Chính ngạc nhiên, có điều tỉ mỉ nghĩ lại, hắn đúng là chưa từng nghe qua con sóc hô.
Con sóc xoắn xuýt nói:
- Đương nhiên là biết hô, loài sóc cũng không có câm, nhưng thanh âm, con cảm thấy có chút không nên hô ra. Liệu con có hô được không?
Phương Chính nhìn qua các thôn dân? Một con sóc hô? Đoán chừng có thể khiến người giật mình. Nhưng nghĩ lại, mọi người đang chuyên tâm hô như vậy, làm gì có ai đi để ý? Thế là vỗ vỗ đầu con sóc:
- Chờ một chút.
Phương Chính chạy tới phía trước, cuống họng kéo căng, hô còn to hơn Hồng Hài nhi. Lúc này, Độc lang một bên, con khỉ một bên, phía trước có Hồng Hài nhi, phía sau có hắn tọa trấn, ôm con sóc, cười nói:
- Sư đồ chúng ta cùng nhau hô, ta đếm một hai ba, sau đó cùng hô.
Đám Hồng Hài nhi nghe xong liền hứng thú gật đầu.
- Ba! Hai! Một!
- AAAAAAAAAAA!
Tiếng của Hồng Hài nhi lấn át tất cả mọi người, Phương Chính ổn định thét dài, con sóc há miệng hô to, hô theo mọi người, hô xong một hơi, thấy mọi người còn đang hô, thế là lập tức hô tiếp... Quả nhiên, càng hô càng nghiện, liều mạng hô hét, thế là... Phù phù!
- Sư phụ, sư đệ ngất rồi? Có phải bị bệnh hay không?
Độc lang lo lắng hỏi.
Phương Chính cười nói:
- Không sao, thiếu ôxi thôi. Cái đầu của tiểu gia hỏa này nhỏ vậy mà còn muốn so hơi với chúng ta, không ngất mới là lạ. Để nó nghỉ đi, ngủ một hồi là khỏe.
Lúc này, đám Độc lang với thở phào nhẹ nhõm.
Hô xong, đám người liên hoan.
Các thôn dân mang theo rất nhiều đồ ăn, vải bạt, thậm chí là nồi lớn, các loại gia vị, bát đũa cũng đủ!
Chọn một chỗ bằng phẳng, mọi người trải bạt, dựng bếp, đốt lửa làm đồ ăn.
Có việc làm việc, không có việc thì chơi, trông trẻ, trong lúc nhất thời, đỉnh núi trở nên náo nhiệt.
Đương nhiên, còn có một bộ phận người đứng trên đỉnh núi, nhìn về từng mảnh lá đỏ trong Thông Thiên sơn mạch! Thông Thiên sơn tựa như một giới tuyến, chia Thông Thiên sơn mạch thành hai lần, một bên là những cây tùng cổ lão, một bên là cây phong đỏ rực! Lá phong bị gió thu thổi bay, đỏ đỏ, vàng vàng, vô cùng rực rỡ.
Phương Chính tự mình dẫn đội, mang theo Manh Manh cùng đám trẻ nhỏ đi chụp ảnh, chơi đùa...
Chờ buổi trưa tới, mới dẫn đảm trẻ còn điên chưa đủ trở về ăn cơm.
Kết quả đang ăn, chợt nghe Manh Manh hô hào:
- Oa! Bên kia có gì đó, thật sáng!
Phương Chính theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy mảnh sương mù phía đông bắc chợt tán đi, lộ ra một mảnh hồ xanh lam như bảo thạch! Hồ nước chiếu xạ ánh mặt trời, tạo thành từng đạo kim quang chói sáng. Khó trách Manh Manh không nhận ra là hồ nước...
Phương Chính hỏi:
- Đàm thí chủ, đó là chậu cơm sao?
- Ừm, đó là chậu cơm. Thực không nghĩ tới, chúng ta lại có thể nhìn thấy nơi đó, xem ra chúng ta đúng là may mắn, một năm tới cũng sẽ đầy may mắn...
Đàm Cử Quốc cười ha ha.
Có điều Phương Chính cũng thấy được vẻ lo lắng trong mắt Đàm Cử Quốc, tiến tới ngồi bên cạnh Đàm Cử Quốc, không nói gì.
Đợi mọi người bắt đầu tản đi, Đàm Cử Quốc gõ gõ tẩu thuốc, nhìn về phía chậu cơm phía xa, thở dài một tiếng:
- Trước kia, những lúc sương mù tán đi, đều có đoàn mạo hiểm vào trong đó, người đi vào, đều không ra được. Năm đó, lão Tôn dẫn theo các học sinh, cũng đi vào trong đó tầm thời gian này. Nói là đi vào tìm độc thực vật quý hiếm, những kết quả là một đi không trở lại... Cũng may, hiện tại nhà nước đã phong tỏa khu vực này, nếu không còn không biết sẽ có bao nhiêu người chết ở trong đó nữa.
Phương Chính chắp hai tay, tuyên một câu phật hiệu:
- A Di Đà Phật.
Đàm Cử Quốc tiếp tục nói:
- Trụ trì, cậu nói xem, vì sao trời cao nhất định phải tạo ra một nơi nguy hiểm như vậy? Mỗi năm hại chết không biết bao nhiêu người, chẳng lẽ trời cao không có đức hiếu sinh sao?
Nói tới đây, Đàm Cử Quốc nhìn chằm chằm Phương Chính.
Phương Chính nghĩ nghĩ, lắc đầu nói:
- Thiên địa bất nhân, coi vạn vật như cỏ rác, trong mắt thiên địa, vạn vật sinh linh, thủy hỏa nhật nguyệt, cối đá cỏ cây... Đều giống nhau. Chết sống không có nghĩa lý gì với nó. Cho nên, so với nói là trời cao có đức hiếu sinh, không bằng nói đó chỉ là hy vọng của con người ký thác vào trời cao mà thôi.
- Cả đời tôi gặp không ít hòa thượng, nhưng duy chỉ có trụ trì cậu cùng Nhất Chỉ thiền sư khi trước là nói như vậy.
Đàm Cử Quốc cười nói.
Phương Chính lắc đầu:
- Chuyện này không thể phân rõ đúng sai, chỉ có thể nói là góc độ nhìn nhận sự việc của mọi người khác nhau. Cũng như một viên gạch, nhìn ở góc khác nhau, sẽ thấy hình tượng khác nhau. Không thể nói ai đúng ai sai...
Đàm Cử Quốc khẽ gật đầu, lão thích thái độ này của Phương Chính, biết biểu đạt cái nhìn của bản thân, nhưng sẽ không đi gièm pha cái nhìn của người khác.
Đúng lúc này, Vương Hữu Quý bu lại:
- Mọi người đang nói tới chậu cơm kia sao?
Phương Chính gật đầu.
Vương Hữu Quý nói:
- Theo tôi biết, Đông bắc chúng ta có không ít nơi cũng được gọi là chậu cơm.
Đàm Cử Quốc cười nói:
- Đây là lý do vì sao các chuyên gia kia mới gọi nơi này là Thiên Vụ quần hồ. Cái tên chậu cơm quá phổ biến. Có điều cái chậu này thì khác, trước kia lão Tôn từng nói, cái chậu cơm này rất có thể là do thiên thạch rơi xuống mà thành, từ trường mạnh mẽ, cho nên dụng cụ khoa học kỹ thuật không thể vào thăm dò. Thậm chí người vào cũng sẽ bị ảnh hưởng.
- Ngay cả người cũng bị ảnh hưởng sao?
Phương Chính sững sờ, cái này nghe có vẻ giống Nhất Mộng Hoàng Lương của hắn a?
- Cũng chính vì vậy, tới giờ cũng không ai có thể cho ra một lời giải thích.
Đàm Cử Quốc nói.
Các thôn dân thu dọn đồ đạc, rác rưởi, mọi người chuẩn bị xuống núi.
Trở lại Nhất Chỉ tự, Phương Chính quay lại cuộc sống cũ, không còn để ý tới cái chậu cơm kia.
- Sư phụ, lão bí thư nói thần bí như vậy, người không hiếu kỳ sao? Trên hồ đến cùng là có cái gì, người không muốn xem sao? Nếu phá giải được câu đố này, Nhất Chỉ tự chúng ta nhất định sẽ nổi danh a.
Hồng Hài nhi lại gần hỏi.
---------------
Phóng tác: xonevictory