Chương 710: Leo Núi
- Những chuyện kia nói khác, nói rằng đây chỉ là ví von hình tượng, lưu truyền lâu ngày mới thành chuyện như thế.
Phương Chính nghe điều thần kỳ, hắn khác người bình thường, trên người có hệ thống, lại có cả đại yêu vương bên cạnh, trong tay còn có thần thông. Cho nên đối với các truyền thuyết dân gian này, vẫn tin lấy mấy phần... Vừa đi vừa nghe, cũng nghe tới say sưa, hỏi:
- Còn nữa không? Đúng rồi, các chuyên gia nói đây là ví von hình tượng, vậy chậu cơm này thực giống như một cái chậu cơm sao?
Đàm Cử Quốc cười nói:
- Cụ thể thế nào, tôi cũng không biết, nghe nói những hồ nước bên trong đó như từng cái chậu, chậu lớn chậu nhỏ, có chậu nối nhau... Cụ thể có bao nhiêu cái chậu, không ai biết. Nghe nói tổng cộng có chín chín tám mốt cái, có điều cũng chỉ là truyền thuyết.
Phương Chính nghe vậy, không hiểu mà nói:
- Đàm thí chủ, nếu trước kia không biết có bao nhiêu cái hồ thì còn được, nhưng giờ là thời đại gì rồi? Khoa học kỹ thuật phát triển như thế sao còn không biết? Flycam để làm gì?
- Trước kia có một nhóm chuyên gia tới, đồ họ mang tới cao cấp hơn thứ cậu nói nhiều. Nhưng đều không có tác dụng, nghe nói mấy thứ máy móc kia bay vào liền bị hỏng. Máy bay bay thì rơi, vệ tinh chụp thì chỉ có một mảnh trắng xóa, có thể nhìn thấy gì? Từ xưa tới nay, có không biết bao nhiêu đội khảo sát tới cái chậu cơm này kiểm tra, nhưng cho tới hôm nay, chưa có đội ngũ nào có thể đi vào tìm hiểu rõ mà còn có thể đi ra, phàm là người đi ra được, đều mới chỉ đi vào không bao xa đã quay lại. Đúng rồi, tôi nghe những chuyên gia kia nói, chậu cơm ở chỗ chúng ta còn bị các chuyên gia định giá là một trong những nơi bí ẩn chưa có lời giải. Đáng tiếc, nơi này quá nguy hiểm, không mở cho người ngoài vào xem. Bằng không, nếu khai phát thành khu du lịch, vậy thôn chúng ta liền phát tài...
Đàm Cử Quốc lắc đầu cảm thán, cũng không biết là than thở vì không biết bí mật trong chậu cơm, hay là cảm thán không thành lập được khu du lịch, thôn không thể được hưởng lợi.
Phương Chính kinh ngạc nói:
- Từng có người chết ở đây sao?
- Không phải từng, mà là đã chết rất nhiều người.
Đàm Cử Quốc vo một viên thuốc lá, thở dài:
- Chỗ kia, quá nguy hiểm, lúc trước là người lên đào sâm mà chết, sau khi hung danh truyền ra, lại có các đoàn mạo hiểm tới, đoàn nghiên cứu khoa học tới, sau đó một nhóm lại một nhóm, không thấy được mấy người đi ra. Ai... Ai? Cậu hỏi vấn đề này làm gì? Tôi nói cho cậu biết, cậu cũng không được phép đi!
Nói tới đây, Đàm Cử Quốc đột nhiên lấy lại tinh thần, gõ gõ tẩu thuốc, trang nghiêm nói.
Phương Chính cười khan một tiếng:
- Bần tăng chỉ hiếu kỳ nên hỏi mà thôi.
- Vậy thì được.
Đàm Cử Quốc gật gật đầu.
Phương Chính còn có chút không cam lòng:
- Thực sự không có người đi ra được sao?
Đàm Cử Quốc nghĩ nghĩ, sau đó lắc đầu:
- Không phải, nghe nói lúc trước có một cô bé, không biết sự kinh khủng ở chậu cơm này nên leo lên để hái nấm, sau đó...
- Thế nào?
Phương Chính hỏi.
Đàm Cử Quốc cười khổ nói:
- Cô bé đó đi ngang qua chậu cơm mới biết là bản thân đã đi qua Tử Vong chi địa, dọa tới vài ngày không dám ra ngoài.
Phương Chính ngạc nhiên, lại còn có việc này? Chẳng lẽ cái chậu cơm này cũng có lúc không linh?
Đàm Cử Quốc tiếp tục nói:
- Có người nói, vào trong có thể nhìn thấy Thạch Môn trận. Nhưng tôi thấy, tám chín phần là lừa gạt người thôi.
Lúc này, Vương Hữu Quý nói xen vào:
- Chuyện này tôi cũng nghe qua, tôi còn từng kể cho các chuyên gia kia nữa. Đáng tiếc, người ta không tin.
Trên đường đi, Phương Chính nghe rất nhiều câu chuyện khác nhau về chậu cơm, bất tri bất giác, đoàn người đã vào sâu trong Thông Thiên sơn mạch.
Thông Thiên sơn mạch dù là vùng núi nguyên thủy, thảm thực vật dày đặc, nhưng lại gần khu sinh hoạt của con người, người ra người vào nhiều, cho nên cũng thiếu mấy phần không khí của rừng rậm nguyên thủy.
Nhưng đó chỉ là khu vực bên ngoài, tiến vào sâu bên trong, đã bắt đầu thấy những cây đại thụ hai người ôm không hết, cành lá vươn thẳng vào trong mây, mặt đất phủ một lớp lá thật dày, chân giẫm lên có thể cảm thấy mềm mềm, bước sâu bước cạn, đi đường khá khó khăn. Nhất là nơi này còn có hố hầm, nếu không có kinh nghiệm phong phú, rất dễ bị vướng mà ngã. Hơn nữa, đây là vùng rừng sâu núi thẳm, côn trùng hổ báo đều có, người bình thường căn bản không dám bước vào.
Cũng may, mỗi năm người Nhất Chỉ thôn đều lên Thông Thiên sơn, con đường này đã sớm trở nên quen thuộc. Không chỉ bọn họ quen, mà dã thú dọc đường cũng đã quen, cho nên cơ bản dọc đường này không có dã thú, mà dù là có, nghe tiếng đông người, cũng đều phải chạy xa. Coi như ngẫu nhiên gặp một hai con khỉ hiếu gì muốn lại gần, cũng sẽ đột nhiên bị Độc lang to như con nghé lao ra dọa chạy.
Nếu như nói, năm xưa Độc lang là vua của bầy sói, dẫn theo đàn sói quét sạch tứ phương, mượn lực quần thể. Như vậy Độc lang hiện tại, đã có thể dùng sức của bản thân để quét ngang đám hổ báo gấu ghiếc... Gia hỏa này càng ngày càng to, lực lớn như gấu, mình đồng da sắt, một cái cắn có thể cắn nát đá lớn. Kẻ như vậy, thực đúng như là quái vật trong rừng rậm, mạnh mẽ đi tới, không ai địch nổi.
Đương nhiên, các thôn dân không thấy được những hình ảnh này, chỉ thấy Độc lang xông vào rừng cây, không biết đi làm gì, nhưng cũng không nhiều người quản.
Mọi người đi từ sáng sớm, mười giờ đã lên tới Thông Thiên sơn, đứng trên núi lớn, Phương Chính cảm thấy bản thân chỉ cách bầu trời có một bước, ngắm nhìn phương xa, rất có cảm giác bao quát sơn hà.
Phương Chính thích cảm giác này, híp mắt, hít sâu một hơi, sau đó chuẩn bị hét dài, giải tỏa sự ngột ngạt trong lòng, triệt để phóng thích bản thân.
Kết quả, Phương Chính còn chưa hô, đã nghe từng tiếng hô hoán vang lên. Quay đầu nhìn lại, là các thôn dân đang gào thét, tựa như đều đang tiết hết phiền muộn của một năm vừa rồi, để phiền muộn theo gió thu đi xa.
- Sư phụ, mọi người hô gào cái gì vậy?
Hồng Hài nhi hoàn toàn không hiểu được hành động này, ngọn núi này bé xíu, có gì mà đáng gào thét? Muốn gào thét thì đi mấy ngọn núi cao mấy vạn mét kìa... Vốn định hỏi Phương Chính như vậy, nhưng nghĩ lại dám hỏi thế, không ăn cốc một trận thì không xong, dứt khoát chỉ hỏi một nửa.
Phương Chính nói:
- Giờ là cuối thu, trời thanh khí sảng, lên cao nhìn xa, tầm mắt cũng khoáng đạt. Hơn nữa, trong không khí cũng có khí lạnh mùa thu, hít sâu một hơi mát tận đáy lòng, con không thấy vậy sao? Thoải mái như vậy, ai có thể kìm mà không hô một tiếng?
Hồng Hài nhi nghiêng đầu nghĩ nghĩ, dựa theo cách nói của Phương Chính, hít sâu một hơi, quả nhiên cảm nhận được khí lạnh chạy vào trong gan trong phổi, tinh thần cũng tăng lên không ít, dõi mắt nhìn về phương xa, trời cao mây nhạt, lại có cảm giác phóng khoáng, nhịn không được mà hô theo đám người. Tiếng hô của Hồng Hài nhi như đại pháo, dọa cho các thôn dân nhảy dựng sang bên,
---------------
Phóng tác: xonevictory