Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 709

Chương 709: Chậu Cơm

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 709: Chậu Cơm

Phương Chính quay đầu, tìm cây gậy...

- Ngắm cảnh thu!

Hồng Hài nhi lập tức bổ sung.

- Tính con thông minh, mau rời giường. Hôm nay người Nhất Chỉ thôn chúng ta sẽ đều tới Thông Thiên sơn trong Thông Thiên sơn mạch để leo núi ngắm thu, nghe nói từ đó có thể nhìn thấy Thiên trì Trường Bạch sơn.

Phương Chính nói.

Nghe được sẽ ra ngoài chơi, hơn nữa còn có nhiều người ngoài khác nữa, đám Hồng Hài nhi lập tức hào hứng. Nhiều người đi cũng có nghĩa là sẽ có nhiều người để chơi, sẽ có nhiều đồ ăn ngon! Việc này không phải ra ngoài chịu đói chịu rét như là đi với Phương Chính.

Thế là ngay cả Hồng Hài nhi còn đang ngáp ngủ cũng lập tức chạy ra ngoài, con khi cũng đứng lên.

Độc lang đang nằm rạp dưới đất cũng nhảy dựng lên, sau đó liền phát hiện có gì không đúng lắm, lại lập tức nằm xuống, ra vẻ ta rất đau:

- Sư phụ... Con đau quá... Sư đệ xuất thủ quá độc ác, con muốn được đền bù!

- Được, vậy để con lại giữ nhà nhé, cho con ngủ thoải mái.

Phương Chính vừa nói, vừa lách qua Độc lang.

Độc lang ngạc nhiên, cái này chẳng phải là không đem nó đi chơi sao? Cái này không được, thế là lập tức nhảy dựng lên, đuổi theo, mặt dày mày dạn nói:

- Sư phụ, con phát hiện thân thể dạo này khôi phục rất nhanh, vừa rồi còn đau, giờ đã hết rồi.

Phương Chính có chút bó tay, đệ tử của hắn, tên này còn mặt dày hơn tên khác.

Có điều, Phương Chính lại hồn nhiên quên mất, mặt hắn mới là dày nhất.

Con khỉ móc con sóc ra khỏi cái biệt thự của nó, có điều gia hỏa lười này còn đang nằm sấp, ngồi xuống hỏi đi đâu, biết là đi chơi, thế là liền xoay người, ghé vào vai con khỉ ngủ tiếp.

Đối với việc này, mọi người cũng chỉ cười cười, lười gọi nó dậy.

Rửa mặt, quét dọn Phật đường, thổi lửa nấu cơm... Làm các thứ xong xuôi thì trời cũng sáng, gõ trống đánh chuông đúng giờ, một ngày mới bắt đầu.

Mấy người Phương Chính xuống núi, vừa xuống đã thấy các thôn dân vui vẻ ra khỏi thôn, ba năm người thành một nhóm, hai ba nhóm nói chuyện cùng nhau đầy vui vẻ.

Thấy Phương Chính cùng đám Hồng Hài nhi xuống núi, ai nấy tới tấp chào hỏi.

Phương Chính chắp tay đáp lễ từng người.

Đám Hồng Hài nhi, con khỉ, con sóc cũng chắp tay theo.

Chỉ có Độc lang, vừa mới xuống núi đã bị Manh Manh túm lại, cưỡi trên người chạy đi chơi trước. Mặt khác, là một con sói duy nhất của Nhất Chỉ sơn, nó đã thành công tiếp nhận vị trí đội trưởng chó cỏ bảo vệ trị an Nhất Chỉ thôn.

Nó vừa xuống núi, tru lên một tiếng, một đám chó cỏ đã gâu gâu chạy tới báo tin.

Một đám nhỏ nhìn thấy đám chó tụ lại, cũng chạy tới góp vui, trong lúc nhất thời, trẻ con, chó nhà đi đầy đường, chạy loạn thành một bầy.

Người lớn thấy vậy, cũng chỉ cười nhắc chú ý an toàn, cũng không có ý cản lại.

Đợi Vương Hữu Quý, Đàm Cử Quốc thống kê xong nhân số, sắp xếp một số người ở lại chú ý thôn, những người khác cùng nhau xuất phát, hướng về phía Thông Thiên sơn mạch.

Thông Thiên sơn mạch có ba ngọn núi lớn, trong đó Thông Thiên sơn là cao nhất, cũng là gần nhất. Từ nhỏ tới lớn, Phương Chính đã nghe không biết bao nhiêu người nói, đứng ở đỉnh Thông Thiên sơn có thể nhìn thấy thiên trì ở Trường Bạch sơn. Có điều lúc hắn lớn, có kiến thức địa lý mới hiểu, mấy lời này chỉ để lừa đám nhỏ.

Ở Thông Thiên sơn mạch này đúng là có thể nhìn thấy bóng Trường Bạch sơn, nhưng muốn thấy thiên trì? Vậy thì nghĩ nhiều, Thiên Trì ở đỉnh Trường Bạch sơn, độ cao tới hơn 2000 mét, mà Thông Thiên sơn mạch vốn không cao tới thế, độ cao này, sao có thể thấy hồ trên đỉnh núi? Phải biết, dù là đứng trên Trường Bạch sơn còn phải cúi đầu nhìn xuống. Muốn từ núi khác nhìn tới thiên trì, vậy phải có độ cao càng lớn hơn mới được.

- Vương thí chủ, năm đó mấy người lừa bần tăng thật thảm. Bần tăng còn nghĩ rằng, lên núi sẽ có thể nhìn thấy thiên trì a...

Phương Chính cười khổ nói.

- Ha ha, không lừa thì đám nhỏ các cậu lúc đó có cam tâm rời giường cùng lên núi sao?

Vương Hữu Quý tuyệt không đỏ mặt, ngược lại có chút đắc ý nói.

Phương Chính bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó đột nhiên nhớ tới một việc, hỏi:

- Vương thí chủ, nếu bần tăng nhớ không lầm, đứng tại đỉnh Thông Thiên sơn, xác thực có nhìn thấy một hồ nước. Đó là hồ gì vậy? Dường như cũng rất đẹp nữa. Có điều, hồ kia rất thần bí, chỉ có thể ngẫu nhiên mới thấy, bình thường đều bị nồng vụ che đậy.

Vương Hữu Quý nghe Phương Chính nói, sắc mặt hơi trầm xuống:

- Hồ đó thì tôi biết, có điều cũng không biết rõ, cậu hỏi bí thư Đàm đi. Năm đó bí thư Đàm từng lên đó...

Phương Chính nhìn vẻ mặt trầm xuống của Vương Hữu Quý, lòng có chút buồn bực. Một cái hồ thôi mà, cần phải vậy sao? Chẳng lẽ hồ này còn có gì đó đặc biệt?

Phương Chính mang theo lòng tò mò mà tìm Đàm Cử Quốc.

Đàm Cử Quốc nghe xong, vẻ mặt vốn cười khanh khách lập tức cứng lại, sau đó lấy tẩu thuốc, hung hăng hút một hơi, lúc này mới nói:

- Cái hồ cậu nói, thực ra không phải một cái hồ. Mà là một mảnh hồ nước, trước kia có không ít chuyên gia lên tìm kiếm, bởi vì nó do nhiều hồ nước tụ lại, lại có sương mù bao phủ quanh năm, cho nên mọi người gọi nó là Thiên Vụ quần hồ. Có điều mấy lão già chúng ta không gọi như thế, đều gọi nó là "Chậu cơm".

Về phần tại sao lại gọi vậy, thì còn có chuyện khác. Dân gian có truyền một câu truyện, nghe nói năm đó có một đứa nhỏ tên Kim Lương lên núi hái thuốc, lúc lên núi gặp một lão giả rách rưới đói khát. Kim Lương thấy vậy liền đem lương khô chia sẻ cho lão giả, lão giả ăn xong, lập tức rời đi, không cả nói một tiếng cảm ơn. Về sau, chỉ cần Kim Lương lên núi mà gặp lão giả kia, lão giả kia đều chủ động xin ăn, mỗi lần như vậy, Kim Lương thà dù đói bụng, cũng sẽ đem lương khô, đồ ăn cho lão giả. Mãi cho tới một ngày, lão giả bỗng nhiên tìm tới Kim Lương, lúc này không đòi đồ ăn, mà cho Kim Lương một cái chậu cơm, còn nói: Cái chậu này có thể tự tạo ra cơm trắng, sau này cậu sẽ không phải chịu đói nữa.

Kim Lương mang chậu cơm trở về, sau khi thử, quả nhiên chỉ cần đổ nước là sẽ có cơm, lập tức cảm thấy mừng rỡ. Nhưng tin này lại bị chị dâu cậu ta biết, thế là vị chị dâu này lập tức bảo anh trai cậu ta chủ động muốn lấy cái chậu cơm. Một lần Kim Lương lên núi hái thuốc, anh trai cùng chị dâu cậu ta lén đi theo, thấy Kim Lương dùng chậu cơm để nấu cơm, vị chị dâu kia liền xông lên cướp chậu cơm, hai người giằng co nhau, sau đó vị chi dâu kia cướp được chậu cơm, còn dùng chậu cơm để đánh đập Kim Lương.

Lúc đó, thiên băng địa liệt, chậu cơm nổ vỡ vụn, biến thành như bây giờ, nước bên trong hóa thành hồ nước, sông suối, còn cơm thì hóa thành các tảng đá, gò núi. Mà vị chị dâu kia của Kim Lương thì bị chậu cơm nổ giết chết, anh trai Kim Lương thấy thế liền chạy, nhưng vô luận chạy thế nào, đều sẽ chạy về chỗ cũ, cuối cùng chịu đói ba ngày ba đêm mà chết.

Kim Lương thì được lão giả Sơn Thần kia cứu. Còn nơi này, vì do cái chậu cơm kia mà thành, nên mới gọi là chậu cơm.

----------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay