Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 708

Chương 708: Thưởng Cúc

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 708: Thưởng Cúc

Một ngày cứ vậy chậm rãi trôi qua, trước khi rời đi, Mã Thọt hỏi Phương Chính:

- Phương Chính trụ trì, ngày mai là trùng cửu, anh chuẩn bị gì chưa?

Phương Chính sững sờ, mai lại là ngày lễ? Lắc lắc đầu nói:

- Còn chưa nghĩ, chuyện này nói sau đi.

Tiễn Mã Thọt đi, Phương Chính cũng suy nghĩ, trùng cửu? Dù sao cũng rảnh rỗi, vậy dẫn các đệ tử đi chơi.

Nghĩ tới đây, Phương Chính liền quyết định.

Trở lại hậu viện, người còn chưa vào cửa, đã nghe tiếng Hồng Hài nhi truyền tới:

- Các sư huynh, mai là ngày lễ.

- Ngày lễ? Có đồ ăn ngon sao?

- Mai là ngày chín tháng chín, vị khách hành hương vừa lên mới nói.

Hồng Hài nhi nói.

- Ngày chín tháng chín, là ngày gì vậy?

Độc lang nói.

Hồng Hài nhi nói:

- Không biết, có thể lên mạng tìm... Ngày chín tháng chín. Ồ, cũng có người đang hỏi, để xem mọi người trả lời thế nào, bài này có nhiều người trả lời nhất, xem...

- Sư đệ, đọc được gì rồi, mau nói cho mọi người nghe xem?

Con khỉ không giữ được bình tĩnh, hỏi.

- Đây, đệ đang xem, tổng kết thông tin lại, thì ngày chín tháng chín còn gọi là ngày trùng cửu!

Hồng Hài nhi nói.

- Trùng cửu? Vì sao gọi là trùng cửu?

Độc lang tò mò hỏi.

Phương Chính nghe xong, lập tức cảm thấy vui vẻ. Các đệ tử thích học hỏi như thế là tốt. Hắn cũng không vào luôn, ở ngoài lắng nghe các đệ tử nói chuyện, nếu Hồng Hài nhi nói hay, vậy hắn cần phải tán dương một chút.

Ngay khi Phương Chính còn đang nghĩ ban thưởng cho Hồng Hài nhi thế nào, Hồng Hài nhi đã nghiêm chỉnh nói:

- Cổ nhân lấy số sáu là âm, số chín là dương, hai số chín là trùng dương. Mà ngày này, còn có một số hoạt động khác.

Phương Chính âm thần gật đầu, ngày chín tháng chín là trùng dương.

- Có hoạt động gì?

Con sóc hỏi.

Hồng Hài nhi ho khan một tiếng, hơi ngửa đầu:

- Ba việc, leo núi, ngắm cúc, tra tiêu!

Phương Chính nghe vậy, khẽ nhíu mày, tra tiêu, leo núi, ngắm cúc... Đúng là hoạt động trùng cửu. Nhưng sao từ trong miệng Hồng Hài nhi nói ra, hắn lại thấy quái quái?

Ngay khi Phương Chính cho rằng bản thân nghĩ nhiều, Hồng Hài nhi gãi gãi đầu, hỏi một câu:

- Các huynh biết ai tra tiêu không? Đệ đoán là nam, nếu không sao gọi là Trùng Dương?

Phương Chính nghe xong, lập tức cảm thấy một cỗ nổ hỏa xông ra!

- Tịnh Tâm!

Phương Chính bước chân vào cửa, mặt mũi hòa ái nhìn Hồng Hài nhi.

Hồng Hài nhi thấy nụ cười trên mặt Phương Chính, lấy sự hiểu biết của nó, gia hỏa này nhất định đang nghĩ xấu, muốn đào hố chờ người khác nhảy!

- Sư phụ, con nhớ con còn có việc chưa làm, con đi làm trước đây!

Nói xong, Hồng Hài nhi nhanh chân liền chạy.

Phương Chính nói:

- Dừng lại! Tịnh Pháp đuổi theo cho vi sư, Tịnh Chân, chổi đâu, hôm nay vi sư muốn thay trời hành đạo, chạy đâu cho thoát!

...

Đùa giỡn một ngày, Phương Chính cũng đã mệt mỏi, đêm nay ngủ thực ngon, trong mộng, hắn như trở lại hồi còn nhỏ, theo một đám người lớn, vui vẻ leo núi, ngắm lá thu, nhìn mây nhạt trên trời, nghe người lớn nói chuyện trời biển. Đúng lúc này, có người vỗ vỗ vai Phương Chính, hỏi:

- Tiêu đâu?

Phương Chính chợt thấy cúc hoa xiết chặt, đột nhiên ngồi dậy, bản năng nhìn bốn phía, sợ bóng sợ gió một hồi.

- Đám trẻ nít này, đúng là hại người mà.

Phương Chính lau mồ hôi trên trán, lòng thầm nhủ.

Đẩy cửa phòng ra, ánh trăng ngả về phía tây, từ giờ tới hừng đông còn một lúc. Không gian trên Nhất Chỉ sơn đầy yên lặng, ngay cả chút gió cũng không có. Trong mơ hồ, Phương Chính có thể nghe được tiếng lầm bầm từ trong bếp, Phương Chính đệm nhẹ chân, lặng lẽ tới cửa bếp, mượn bóng đêm nhìn vào trong, chỉ thấy con khỉ còn đang say giấc.

Người ngáy không phải con khỉ, mà là Hồng Hài nhi đang rúc trong nôi, tiếng ngáy khò khè.

Phương Chính nhìn vào, đột nhiên có một thanh âm vang lên bên cạnh:

- Nhìn gì vậy sư phụ?

- Ai... Ta...

Phương Chính vừa muốn trả lời, đột nhiên lấy lại tinh thần, vừa nghiêng đầu đã thấy một cái đầu chó đầy lông đang nhìn hắn, hai mắt còn sáng bừng lên! Phương Chính quả thực giật nảy mình, nhìn kỹ lại, rõ ràng là Tịnh Pháp. Là một con sói lớn lên trong hoang dã, Tịnh Pháp luôn tận dụng cơ hội ngủ tối đa nhưng chỉ cần một con kiến bước qua trước mặt, nó cũng có thể tỉnh lại để xem là thứ gì. Tính cảnh giác cao nhất Nhất Chỉ tự...

Về phần con sóc? Vốn bản tính cảnh giác cũng cao, nhưng từ khi càng ngày càng béo, ngủ cũng ngày càng như chết...

Con khỉ thì kém hơn một bậc.

Phương Chính vỗ vỗ cái đầu Độc lang:

- Người dọa người, dọa chết người, kém chút dọa chết vi sư rồi, lần sau nhỏ giọng một chút...

Độc lang khẽ đảo hai mắt:

- Sư phụ, con là sói, không phải là người.

- Sói dọa người, dọa chết người.

Phương Chính lý trực khí tráng sửa từ, một lần nữa nói.

Độc lang đối mặt với hòa thượng còn mặt dày hơn da sói của nó, không phản bác nổi...

- Sư phụ, người nhìn gì vậy?

Độc lang hỏi.

Phương Chính hừ hừ nói:

- Xem sư đệ con ngủ có ngon không.

- Nhìn bộ dạng này, hẳn là rất ngon, còn ngáy nữa chứ.

Độc lang nói.

- Ừm...

Phương Chính gật đầu, sau đó đi vào phòng bếp.

Con khỉ tỉnh lại, Phương Chính làm ra hiệu im lặng, con khỉ nhìn sang Hồng Hài nhi còn đang ngủ ngáy, gật gật đầu, ngồi chờ xem kịch.

- Lên đi.

Phương Chính quăng ánh mắt cổ vũ cho Độc lang.

Độc lang nhướn mày, chơi xấu sao, nó thích! Đắc ý bước tới, không thèm nhìn bộ dạng bụm mặt lắc đầu của con khỉ. Độc lang đứng thẳng người lên, móng vuốt đặt lên nôi, đối mặt Hồng Hài nhi... Gâu!

"Thôi xong, sao ta lại sủa tiếng chó? Quả là không thể chơi với chó, chơi lâu sẽ..."

Độc lang khẽ lóe lên một suy nghĩ.

Nhưng sau một khắc, Độc lang lập tức cảm nhận được một cơn gió từ đối diện thổi tới, định thần nhìn lại, chỉ thấy một nắm đấm nhỏ đấm lên đầu nó!

Cơ hồ cùng lúc đó, Phương Chính mở cửa phòng bếp, nhìn Độc lang hóa thành một đạo sáng bạc bay ra ngoài... Bịch một tiếng đáp xuống đất, lăn lăn lộn lộn mấy cái mới dừng lại được. Tứ chi xõng soài, ngu ngơ, tội nghiệp nhìn Phương Chính:

- Sư phụ... Sao người lại mở cửa?

- Đụng hư sẽ phải sửa, mà con bay ra ngoài, lúc bay có thể giảm lực, đỡ đau.

Phương Chính nghiêm chỉnh nói.

Độc lang nghe vậy, yên lặng nghĩ nghĩ, lẩm bẩm nói:

- Sao con cảm thấy, sư phụ đang nói bậy?

Con khỉ nghe vậy, nhẹ nhàng thở ra, trí tuệ như vậy, còn có thể cứu.

Phương Chính đỏ mặt:

- Con nghĩ nhiều rồi.

- Sư phụ, mọi người đang chơi gì vậy? Sáng sớm không ngủ còn gầm loạn cái gì?

Hồng Hài nhi còn đang ngái ngủ đứng lên.

Phương Chính nói:

- Không sao, vi sư không ngủ được nên muốn gọi các con dậy, ra ngoài đi dạo một chút. Hôm nay là Trùng cửu, mọi người cùng nhau leo núi...

- Ngắm cúc?

Hồng Hài nhi bản năng hỏi.

-------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay