Chương 707: Lải Nhải Đại Phá
- Xong rồi, sư phụ lại muốn niệm kinh rồi. Sư đệ thảm rồi, không chết cũng mất một lớp da.
Con sóc lo lắng nói.
Độc lang nói:
- Gia hỏa này, hát cái gì không biết, ta nghe mà còn đỏ mặt. Vậy mà nó còn không biết xấu hổ gào to... Ai, nếu biết nửa sau bài hát như vậy, ta đã không đề cử với nó đi nghe. Sai lầm, sai lầm.
Con khỉ bình chân như vại:
- Ban đầu đã khó nghe, sau đó càng khó nghe hơn. A Di Đà Phật...
Nhưng điều khiến mấy đứa khó hiểu, là qua nửa ngày trời, còn chưa nghe thấy tiếng Hồng Hài nhi kêu thảm.
Bước vào thiền phòng một cái, tới trưa vẫn chưa ra.
Mắt thấy đã tới giờ cơm, đám con sóc liền đứng ngồi không yên nhìn nhau, đùn đẩy nhau vào thiền phòng xem tình huống.
- Không phải là sư đệ đại phát, đồng quy vu tận với sư phụ chứ?
Độc lang lo lắng hỏi.
- Không thể nào.
Con sóc sợ sệt.
Con khỉ nói:
- Hay là vào xem?
- Đệ đi?
Độc lang cùng con sóc cùng hỏi con khỉ.
Con khỉ quả quyết lắc đầu:
- Muốn đi thì mọi người cùng đi!
- Vậy thì cùng đi!
Cuối cùng, ba tên tiểu gia hỏa đẩy cửa phòng Phương Chính, kết quả, vừa mở cửa đã nghe Phương Chính đang nói:
- Những đạo lý mà vi sư vừa nói, con đã hiểu chưa? Ngây ra đó làm gì, hiểu hay không hiểu? Gật đầu cái coi! Nói đi! Ừm, như vậy mới ngoan, vừa rồi chúng ta nói tới đâu rồi? Giờ nói tiếp... Con nói xem, sáng sớm không có việc gì làm, lại lên nóc nhà hát lớn, khiến mọi người không ngủ được, nhưng dù sao cũng là sư huynh đệ, ta là sư phụ con, sẽ không trách con. Nhưng động tới những chim tước kia, chúng có làm gì con không? Ban ngày khổ sở kiếm ăn nuôi gia đình, ban đêm muốn ngủ một chút cũng không yên? Còn có những con vật đang ngủ đông...
Ba tên gia hỏa ở ngoài mới nghe liền cảm thấy tê dại, càm ràm nhiều như vậy sao!? Phương Chính không niệm kinh, mà rõ là lải nhải đại thần phụ thể a!
- Sao ba đứa lại vào đây?
Phương Chính ngẩng đầu, liền thấy đám con khỉ lấm lét ở ngoài.
Ba tiểu gia hỏa lập tức giật nảy mình, không phải định kéo bọn nó vào, cùng nghe lải nhải chứ?
Hồng Hài nhi thì thầm dâng một tia hy vọng, rốt cục... Rốt cục cũng di dời sự chú ý, rốt cục đươc giải phóng? Nói từ sáng tới tận giờ là trưa, màng nhĩ của nó sắp nổi bong bóng rồi a, còn đau hơn cả nghe niệm kinh nữa! Bồ tát hiển linh, mau tới cứu đệ tử a, sau này con không dám mở miệng hát linh tinh nữa...
Con khỉ khẽ động, vội nói:
- Sư phụ, chúng con tới hỏi thăm, xem có cần bọn con giúp gì hay không?
- Ngoan, lấy cho vi sư chút nước, nói tới bây giờ, vi sư cũng khô cả cổ rồi.
Phương Chính cảm khái nói.
Hồng Hài nhi nghe xong liền muốn khóc, khô cổ? Ta sắp bị hành hạ phát điên a, rụt dè hỏi:
- Sư phụ, hôm nay chúng ta điểm tới là dừng a? Đồ nhi biết sai rồi.
- Dừng sao được, hôm nay vi mới bắt đầu, chờ uống miếng nước dịu cổ, chúng ta lại tiếp tục nói chuyện.
Phương Chính trợn mắt nhìn Hồng Hài nhi.
Hồng Hài nhi ôm mặt, phù phù ngã xuống hôn mê, nó không chịu nổi nữa rồi!
Phương Chính thấy vậy, khóe mắt hiện nụ cười xấu xa.
Phương Chính vốn không phải người dông dài, nhưng đứa nhỏ Hồng Hài nhi này không dạy không được. Nhưng cũng không thể niệm chú, Phương Chính thực không nỡ nhìn Hồng Hài nhi bị đau. Nhưng lại không thể mặc kệ, đánh? Da dày thịt béo, đánh vô dụng. Mắng? Sợ là trước khi Hồng Hài nhi thay đổi, Phương Chính đã bị Hệ thống dùng sét đánh chết rồi. Cho nên Phương Chính nghĩ tới, phương thức tra tấn mà hắn sợ nhất khi còn bé... Lải nhải đại pháp!
Năm đó, Phương Chính cũng là một con gấu con, Nhất Chỉ thiền sư biết thuyết giáo, nhưng thôn dân Nhất Chỉ thôn càng biết hơn.
Phương Chính từng có lần vì ăn trộm trứng gà, mà bị Đỗ Mai kéo qua càm ràm cả một này. Từ đó về sau, Phương Chính nhìn thấy Đỗ Mai đều phải đi vòng... Thực sự đáng sợ, ký ức đó vẫn còn mới mẻ!
Thế là, Phương Chính học Đỗ Mai, bắt đầu lải nhải đại pháp, xem ra, hiệu quả cũng không tệ lắm...
Để con khỉ ôm Hồng Hài nhi đi, Phương Chính mới vươn mình đi ăn cơm.
Cơm nước no nê, lại nhìn xem vạc dưa muối, đá lớn ép một đêm, lại thêm các hạt muối đè ép, nước trong cải trắng đã bị ép ra, đã được một vạc nước nhỏ. Nhìn thấy cái này, Phương Chính cũng không vội, chờ hai ngày nữa rồi lại thêm nước. Cảm nhận linh khí bên trong vạc, quả nhiên, linh khí đều bị khóa lại trong phật vạc, ngưng tụ trong cải trắng, không những không lãng phí sói mòn, mà còn như được bù đắp. Hiển nhiên, phật vạc có công hiệu ngưng tụ linh khí, đây cũng là cơ chế để tạo ra Vô Căn tịnh thủy.
Đối với việc này, Phương Chính cũng thầm thấy vui vẻ, bước ra ngoài sân, ngồi mở điện thoại dưới gốc Bồ Đề.
Quả nhiên, mấy ngày không mở điện thoại, lúc này lại có thêm mấy tin tức.
Một là tin Triệu Đại Đồng gửi tin cảm ơn, Phương Chính tiện tay trả lời, có điều đối phương không online, nên cũng không đáp lại được.
Tin thứ hai là của Chu Lâm gửi tới, nói phim của bản thân sắp lên sóng, mời Phương Chính nếu có thời gian thì đi xem một chút, Phương Chính lập tức trả lời: Nhất định nhất định.
Tin thứ ba là Minh tinh của Tuyết Ưng nữ vương Lý Tuyết Anh gửi tới, tin đầu vẫn là meme xấu hổ của bản thân cô, nói: Phương Chính, có mấy vấn đề về thời tiết, nên số vật liệu lấy từ nước ngoài trở về chưa thể chuyển tới luôn được. Việc sửa chùa chiền, còn phải đợi thêm...
Phương Chính thấy vậy, ngửa mặt thở dài ai thán, cuối cùng vẫn trả lời một câu: A Di Đà Phật, bần tăng không vội, từ từ chờ là được...
Không vội mới là lạ, Phương Chính đã sớm cuống cuồng lên rồi.
Không có tên hòa thượng nào mà không muốn mở rộng chùa của bản thân, ngay cả Nhất Chỉ thiền sư lúc trước, cũng mong có một ngày Nhất Chỉ tự có thể phát dương quang đại. Phương Chính dù muốn hoàn tục, nhưng ai mà không muốn nơi mình đang ở trở nên tốt hơn? Huống chi, đây còn là nguyện vọng cả đời của Nhất Chỉ thiền sư.
Lý Tuyết Anh cũng không online.
Phương Chính nhìn nhóm chat lúc trước của đoàn làm phim, có lẽ vì phim đã quay xong, đoàn làm phim giải tán, cho nên mọi người ở trong này cũng đều yên lặng, đã lâu như vậy mà mới chỉ có mười mấy tin, cơ bản đều là mấy cái icon chào hỏi mà thôi.
Tiện tay đóng app chat, Phương Chính ngồi dưới gốc Bồ Đề, tự vấn nhân sinh.
Đúng lúc này, Mã Thọt lại tới học tập điêu khắc.
Nhìn thấy Mã Thọt tới, con sóc từ trên cây nhảy xuống, Mã Thọt vừa đến, cũng tức là Phương Chính muốn lên lớp. Mặc dù con sóc thuộc về phạm trù ba ngày cá, hai ngày phơi lưới, lười tới phát điên, nhưng mỗi lần Phương Chính lên lớp đều sẽ không bỏ qua...
Phương Chính đứng dậy, dẫn theo Mã Thọt ra rừng trúc phía sau, lấy tài liệu trực tiếp từ rừng mà dạy học...
-------------
Phóng tác: xonevictory