Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 706

Chương 706: Lão Tài Xế Dẫn Ta

schedule ~11 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 706: Lão Tài Xế Dẫn Ta

Con khỉ chắp hai tay:

- A Di Đà Phật, sư phụ, người xác định đây là vạc nước, mà không phải ống khói chứ?

Độc lang chép chép miệng:

- Thật lớn...

Hồng Hài nhi vuốt vuốt cằm, đang muốn mở miệng, đột nhiên đã thấy bốn ánh mắt hung hăng nhìn lại, lời tới miệng lập tức nuốt trở vào, thầm nói: Một đám nhà quê, thứ đựng đồ như vậy, ở chỗ ta thì càng nhỏ càng tốt. Túi càn khôn, nhẫn tu di... Chứa được cả núi non sông hà... Chỉ có quỷ nghèo mới dùng thứ vừa chiếm diện tích, vừa khó coi này.

Có điều, nhớ tới vết xe đổ lúc trước, Hồng Hài nhi quả quyết ngậm miệng, mỉm cười tán dương, tránh cho gặp họa.

Phương Chính cũng không để ý tới Hồng Hài nhi, tập trung tinh thần nhìn cái vạc nước lớn trước mắt, cái phật vạc này khác với cái trước. Mặt trước có một chữ phật thật lớn, đằng sau có đủ các loại đồ án, thần phật ngao du, bên dưới có biển cả, có thần long ẩn hiện... Cảnh tượng này, có chút hùng vĩ... Đồ án càng sinh động như thực, nhìn kỹ có thể thấy được sự tinh diệu trong đó!

Phương Chính có năng lực điêu khắc, ánh mắt cũng hơn người thường, chỉ nhìn một chút cũng có công hiệu như nhìn qua kính lúp, hắn kinh hãi phát hiện, dù chỉ là cảnh ở xa, đóa xen to bằng cái móng tay, nếu xem kỹ, sẽ phát hiện từng sợi nhụy vàng, cảm giác này, tựa như đang xem ảnh trên máy tính, phóng đại vô hạn vẫn cứ rõ ràng! Đương nhiên, máy tính cũng không thể làm được tới mức này, nhưng cái phật vạc này lại làm được!

Nhìn tới đây, Phương Chính liền hạ quyết tâm, tuyệt không thể để người ngoài nhìn thấy phật vạc này, coi như là thấy được, cũng không thể người ta nghiên cứu tỉ mỉ, nếu bị để mắt tới, sẽ thành phiền phức không nhỏ.

Nghĩ tới đây, Phương Chính bắt đầu quan sát tổng thể, thần phật trên vạc như sống lại, nhất cử nhất động, dù chỉ là một cái nhíu mày, nhăn trán cũng rõ như thật.

- Đúng là thứ tốt.

Phương Chính cảm thán, đám con khỉ cũng gật đầu theo. Còn Hồng Hài nhi, mọi người đã không thèm quan tâm nó...

Phương Chính để con khỉ ra ngoài kiếm một cái thang, gác lên phật vạc, quá cao, Phương Chính chỉ cao mét tám, muốn lên nhất định phải dùng thang.

Phương Chính ghé người nhìn vào phật vạc, lập tức cảm thấy như nhìn vào giếng sâu, cười nói:

- Có vạc lớn như thế, đựng gì cũng được rồi! Tịnh Tâm, đi lấy cải trắng tới cho vi sư!

- Vâng!

Hồng Hài nhi lập tức chạy ra ngoài, không bao lâu liền ôm củ cải trắng đến.

Con khỉ, Độc lang, con sóc hiếu kỳ bu lại, mở to mắt nhìn Phương Chính.

Phương Chính trước rắc một lớp muối xuống đáy vạc, sau đó tiện tay xé cải trắng thành mảnh nhỏ bỏ vào, lại cho thêm một lớp muối, lại bỏ thêm cải... Lòng vòng như vậy, tới khi một mảnh cải cuối cùng được bỏ vào, lúc này Phương Chính sóc sóc lại, để cho tất cả cải trắng ép sát với nhau, không một tia hở. Làm xong liền ra ngoài tìm một tảng đá lớn, dùng Vô Căn tịnh thủy rửa sạch, sau đó ép lên cải trắng.

Vỗ vỗ tay, Phương Chính xác nhận không sao, mới quay người đi ra ngoài.

- Sư phụ, xong rồi sao?

Hồng Hài nhi đuổi theo hỏi.

- Xong rồi.

- Như vậy là có thể bảo quản được sao?

Hồng Hài nhi không hiểu hỏi.

Phương Chính ngửa đầu nhìn trời:

- Thời tiết ngày càng lạnh rồi, cải trắng vốn có thể để qua mùa đông, có điều nếu thế, khẳng định mọi người sẽ không thích ăn nữa. Hiện tại, chỉ là đổi khẩu vị mà thôi, đi, đừng nói nhảm nữa, đi ngủ thôi!

Nửa đêm muối dưa với nhau, Phương Chính cũng thực cảm thấy nể phục bản thân. Mở cửa phòng, vào nhà đi ngủ, nằm trên giường Phương Chính mới thầm nói: Hai ngày nữa thì thêm nước, sau đó là chờ... Dưa chua hầm miến a...

Vừa nói, vừa lấy tay giữ nước bọt, ngủ thiếp đi.

Một đêm cứ vậy qua.

Ngày thứ hai, Phương Chính còn chưa tỉnh, ngày thứ hai đã nghe có người hát lớn:

- Dưới ánh trăng sáng, tiếng ca dài...

Tương tư vỡ vụn, vẩy trường hà...

Cố nhân đi mất, lòng cũng chết...

Tâm này nhớ quân, quân có biết!

Tấc tro tấc lệ, thời gian quá...

...

Phương Chính đột nhiên bừng tỉnh, cũng không phải do bài hát này hay thế nào, mà là tiếng hát thật khó nghe!

Phương Chính nhớ không lầm, thiên phú của đám gia hỏa trên núi này... Chỉ được nước ăn! Những cái khác, có thể bỏ qua không tính. Mà người duy nhất có tâm hồn ca hát, vậy cũng chỉ có con gấu con Hồng Hài nhi rồi. Phương Chính lập tức xông ra ngoài, chỉ thấy Hồng Hài nhi bò trên nóc phòng, hét dài với phía đông...

Bên dưới, Độc lang phẫn nộ nhìn Hồng Hài nhi, thấy Phương Chính ra liền tố cáo:

- Sư phụ, người xem sư đệ đi, sư đệ lại điên rồi!

Phương Chính cũng buồn bực, cùng một bài hát, sao hai người hát lại hoàn toàn khác nhau như vậy?

Phương Chính định gọi Hồng Hài nhi xuống, kết quả đã nghe thanh điệu của Hồng Hài nhi đột nhiên tăng lên, họa phong đột chuyển, Phương Chính kém chút quỵ xuống!

Chỉ nghe Hồng Hài nhi hống lớn:

- Lão tài xế dẫn ta đi, ta sẽ mua ca!

- Lão tài xế nhiều lông chân, cho ta kiểm tra.

- Một đường đi tới, thật nhiều rộn rã.

- A lý trung, a lý trung. A lý a lý trung.

- Lão tài xế dẫn ta đi, ta muốn lên thiên đường.

- Lão tài xế dẫn ta đi, ta muốn ba ba ba...

- Thiên đường có nhà còn có xe, giường lớn đủ để chơi.

- A lý trung, a lý trung. A lý a lý trung...

Phương Chính càng nghe càng thấy không bình thường, rống to một tiếng:

- Tịnh Tâm, xuống cho sư phụ!

Hồng Hài nhi sững sờ, cúi đầu nhìn Phương Chính đang đỏ gắt cả mặt, hỏi:

- Sư phụ, người sao vậy? Con đang hát mà. Con nói cho người biết, con tìm bài hát kia của Đoạn Liễu, trên mạng còn có bài "Lão tài xế dẫn ta đi", bài hát này thật dễ nghe...

Phương Chính nghiến răng nghiến lợi:

- Ai nói với con bài này?

Hồng Hài nhi lập tức chỉ về phía Độc lang.

Độc lang ủy khuất nói:

- Sư phụ, sư đệ không ngủ được, nói con kể chuyện xưa để nghe. Con thì có chuyện gì mà kể, thế là kể chuyện lúc xuống núi. Không nghĩ tới...

- Tịnh Tâm, xuống cho vi sư, vi sư đột nhiên có lĩnh ngộ mới, quyết định tham thiền với con.

Phương Chính xạm mặt lại, đồng thời cũng âm thầm cảm thấy may mắn, may mà con gấu con này hét loạn lúc sáng sớm, nếu để lúc có người lên hành hương mà hát thế hai câu, vậy hắn không cần làm hòa thượng nữa, đóng cửa chùa mà xám hối rồi tính.

Hồng Hài nhi còn chưa hiểu chuyện gì, có điều nhìn bộ dáng của Phương Chính, tựa như rất tức giận. Lập tức thành thật nhảy xuống, sau đó liền bị Phương Chính sách lỗ tay dẫn đi.

------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay